Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1634: Chương 1633: Ớn lạnh

[Nhất Thuấn Thiên Kích] !

Đây là pháp thuật hệ ám sát của Thiên Cơ Các chỉ tu hành được sau khi lên Kim Đan tầng năm, một kích mang theo uy lực mạnh mẽ của nghìn kích, đồng thời cũng là pháp thuật có uy lực mạnh nhất trong số những môn phái mà người chơi đã tiếp xúc hiện nay, lực sát thương không kém cạnh bao nhiêu so với Lôi Quyết pháp sư.

Thi triển Lôi Quyết trông vô cùng nhạt nhẽo, nhưng khi Nhất Thuấn Thiên Kích kết hợp với hai pháp thuật là Vạn Lại Vô Thanh và Điên Đảo Càn Khôn, uy lực nháy mắt tăng lên gấp năm, hơn nữa còn cộng thêm sát thương bạo kích.

Pháp thuật này đặt ở giai đoạn đầu tuyệt đối là chém ai người đó chết.

Đó cũng là lý do khiến Nhất Mã Bình Xuyên có đủ tự tin giết ngược lại Vương Viễn.

“Đi chết đi!”

Hắn ta thầm quát một tiếng, hai tay nắm chặt chuôi kiếm đâm thật mạnh vào lưng kẻ địch.

Mắt thấy sắp đâm chết Vương Viễn đến nơi rồi, hòa thượng này lại đột nhiên tiến về trước một bước, không quay đầu lại đã duỗi tay phải ra sau, sử dụng một chiêu [Hồ Giảo Man Triền].

Phi kiếm của Nhất Mã Bình Xuyên còn chưa chạm đến mục tiêu, bàn tay Vương Viễn đã chộp lấy cổ tay hắn ta.

“Hơ?”

Nhất Mã Bình Xuyên đột nhiên thấp thỏm trong lòng.

Vương Viễn nghiêng người sang bên, kéo giật tay phải về trước.

Nhất Mã Bình Xuyên vốn đang làm động tác đâm kiếm lại bị Vương Viễn lôi kéo, cả người cứ thế vọt thẳng lên.

Dưới lực phán định to lớn kẻ đối thủ, hắn ta chợt phát hiện bản thân không khống chế nổi cơ thể, cả người cứ liên tục lao lên trước.

Vương Viễn đạp không bám sát theo sau, nhấc chân phải lên nhăm nhe đạp bể đầu Nhất Mã Bình Xuyên.

“Lão Tam! Cứu ta!” Nhất Mã Bình Xuyên la lên thảng thốt.

[Băng Tự Quyết] !

Ngay thời điểm nguy cấp, một đệ tử Thục Sơn ngoại hình khôi ngô tên Tam Dương Khai Thái cầm một thanh cự kiếm bay tới, bổ xuống chân Vương Viễn.

“Keng!”

Vương Viễn bị bổ đến chấn động cả người, công kích bị ngăn lại, còn Tam Dương Khai Thái bị hất về sau mấy trượng, hai tay run lẩy bẩy cố nắm chặt lấy chuôi kiếm, mắt nhìn chằm chằm vào chân Vương Viễn, im lặng không nói một lời.

[Băng Tự Quyết] là một trong số những kiếm quyết của Thục Sơn, không giống với [Ngự Kiếm Quyết] sát thương tầm xa, [Băng Tự Quyết] tăng cường lực xuất kiếm, uy lực ngự kiếm. Một kiếm chém xuống đủ để làm núi băng rạn nứt, lực phán định cao vô cùng, là pháp thuật mà kiếm tu Thục Sơn thường dùng nhất để ra oai phủ đầu.

Vì cứu Nhất Mã Bình Xuyên, Tam Dương Khai Thái không dám khinh thường, dốc hết toàn lực vào một chiêu này, kết quả chả áp đảo tinh thần Vương Viễn được tí nào, ngược lại còn bị hắn hất văng, tình cảnh phải nói là vô cùng quỷ dị.

“Mấy người chúng ta đối phó Ngưu Đại Xuân trước! Còn lại xử lý thuộc hạ của hắn!”

Bấy giờ Nhất Mã Bình Xuyên đã được lĩnh giáo sự đáng sợ của Vương Viễn, không dám đơn đấu nữa mà chia quân ra.

“Thuộc hạ?”

Nhóm Một Đám Ô Hợp nghe vậy nhao nhao lên án, tỏ vẻ bọn họ cực kỳ không vui.

Đội ngũ của Thiên Âm Minh phân ra tám người đối phó Vương Viễn.

Thiên Âm Thập Sát!

Đây mới là nhóm cao thủ hàng đầu thực thụ của Thiên Minh Âm, những người khác chẳng qua chỉ là thành viên tương đối có tiềm lực thôi, thực lực mặc dù không yếu nhưng so với “Thiên Âm Thập Sát” thuộc hàng cao thủ trong cao thủ thì thua kém rất nhiều.

Bằng mười người này đã tương đương với một nửa chiến lực của Thiên Âm Minh.

“Đại La Phạn Âm!”

Hòa thượng Phạn Thiên Tông cầm đầu tên Đại Nhật Như Lai chắp hai tay lại, chợt quát to, một tràng tụng kinh vang lên bên tai Vương Viễn.

“Huyền Băng Chú!”

Kế sau lưng, một tu sĩ Nga Mi tên “Kỵ Binh Xuyên Sông Băng” khẽ phẩy tay, một cán thương thình lình xuất hiện trong tay, gã cầm lấy đánh về phía Vương Viễn.

Vương Viễn xoay người lại đối diện với thương băng, tay trái thuận thế vung lên tóm lấy mũi thương.

“Ơ kìa?”

Đại Nhật Như Lai và Kỵ Binh Xuyên Sông Băng đồng loạt ngu người.

[Đại La Phạn Âm] là pháp thuật khống chế của Phạn Thiên Tông, có thể mê hoặc tâm trí đối thủ trong chốc lát.

Kỵ Binh Xuyên Sông Băng còn thuận thế chọc một thương, cho dù không làm Vương Viễn bị thương cũng giảm được tốc độ của hắn.

Nhưng ai ngờ Vương Viễn không bị [Đại La Phạn Âm] khống chế, còn nhanh chóng xoay người lại tóm lấy thương băng của Kỵ Binh Xuyên Sông Băng…

Vương Viễn có Phật pháp tầng mười, định lực cao thâm, chút bản lĩnh cỏn con của Đại Nhật Như Lai ở trước mặt hắn chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ, khống chế được mới kỳ quái đó.

“Thiên Tinh Kiếm!”

Vương Viễn mới chặn lại công kích của Kỵ Binh Xuyên Sông Băng, một chiếc hồ lô đã bay đến trên đỉnh đầu, phần nắp mở ra, mấy trăm phi kiếm mang theo ánh lửa phóng về phía hắn.

“Hây da…!”

Vương Viễn không tránh không né, chợt quát to một tiếng, vận chuyển Cửu Chuyển Huyền Công đến trình độ cao nhất.

“Keng keng keng keng!”

Phi kiếm chạm vào người hắn, vô số ánh lửa tóe lên.

“Biến đi!”

Vương Viễn sừng sững đứng đó đón lấy phi kiếm, tay cầm thương băng sử dụng Thích Già Trịch Tượng Công ném ra sau lưng Kỵ Binh Xuyên Sông Băng.

“Rầm!”

Một tiếng động thật lớn vang lên, hồ lô đang lơ lửng sau lưng Kỵ Binh Xuyên Sông Băng bị thương băng đâm thủng.

“Xem pháp bảo của ta đây!”

Lợi dụng lúc Vương Viễn ném thương, một đệ tử phái Côn Luân tên Côn Ngô gập tay trái bắt pháp quyết, tay phải cầm một cục gạch ném về phía Vương Viễn.

Cục gạch đón gió nhoáng lên, hóa thành đỉnh núi cao mười mấy trượng đè xuống đầu Vương Viễn.

Vương Viễn cấp tốc dịch chuyển về sau tránh thoát đỉnh núi, [Thúc Địa Thành Thốn] vừa khéo hết thời gian làm lạnh, trong nháy mắt hắn đã áp sát tên đệ tử phái Thanh Thành mới bị hủy pháp bảo, năm ngón tay cong lại cắm vào ngực gã.

“Phập!”

Đệ tử Thanh Thành còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra, bàn tay Vương Viễn đã móc quả tim che đầy gạch men từ ngực gã ra.

Đệ tử này trợn mắt nhìn quả tim trong tay Vương Viễn, thanh máu trên đầu tụt về không, biến thành một cỗ thi thể ngã lăn ra đất.

“Này…Chuyện này…”

Đám Nhất Mã Bình Xuyên nhìn đồng đội ngã kềnh ra đất, lại ngước mắt lên nhìn quả tim Vương Viễn nắm chặt trong tay, sống lưng ớn lạnh một trận.

Hội Nhất Mã Bình Xuyên có thể khiến cao thủ chuyên nghiệp chịu thiệt dưới tay mình chứng tỏ thực lực của bọn họ rất mạnh, cả đám cực kỳ hiểu nhau, biết rõ năng lực của đồng đội mình đến đâu.

Với cảnh giới thực lực của bọn họ hiện tại, nếu là tình huống bình thường còn lâu mới tỏ ra nhún nhường, nói mắt cao hơn đầu chẳng qua là giải thích khiêm tốn chút, trong mắt những người này, rất khó để kiếm được một cao thủ có thể đánh ngang tay trong đây.

Đó cũng là lý do vì sao bọn họ lăn lộn quanh năm trong đấu trường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!