Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1635: Chương 1634: Tự sát à?

Dẫu sao người chơi dám chui vào đấu trường đều có thực lực tương đương bọn họ, chiến đấu cùng cao thủ mới là trải nghiệm thú vị nhất.

Vì sao bọn họ nhận nhiệm vụ tìm kiếm Vương Viễn? Phần thưởng hậu hĩnh là một chuyện, hơn cả là do Vương Viễn tiếng tăm vang xa, đám bọn họ đã muốn đấu với hắn từ lâu, chẳng qua là chưa có cơ hội.

Hiện tại sau một hồi giao thủ, bọn họ mới ý thức được thế nào là người có tên tuổi cây có bóng, đằng sau sự nổi tiếng là tài năng thực thụ.

Nhóm Thiên Âm Thập Sát có tiếng nhiều năm, ai cũng mang trên mình tuyệt kỹ, vốn tưởng rằng chỉ làm thịt một hòa thượng không biết pháp thuật và kiếm thuật thì không đến nước cần mình nhúng tay vào, kết quả mười đấu một, bên mình không những không chiếm được lợi thế mà còn bị giết mất một mạng.

Tâm tình của đám Nhất Mã Bình Xuyên giờ phút này quả thực rất khó hình dung.

Đụng phải cao thủ siêu phàm như Vương Viễn đáng ra bọn họ nên hưng phấn mới đúng, nhưng tâm trạng lúc này vô hình chung lại hơi rờn rợn.

Bên kia, nhóm người chơi Thiên Âm Minh cũng vây thành viên Một Đám Ô Hợp vào giữa.

Là một hội tập trung toàn cao thủ, tính chuyên nghiệp của Thiên Âm Minh cực cao.

Bang phái tầm thường vây đánh người chơi đều ném pháp thuật theo mệnh lệnh, nghĩ đến cái gì thì dùng cái đấy.

Mà Thiên Âm Minh lại khác một trời một vực, khoan bàn đến vị trí đứng và thao tác cơ bản, nguyên chuyện phối hợp gây sát thương đã đủ thể hiện sự điêu luyện rồi.

Cùng là dùng pháp thuật khống chế trước, sau đó dùng kiếm quyết, cuối cùng mới là pháp thuật có sức sát thương lớn, người chơi Thiên Âm Minh không thi triển pháp thuật cùng lúc mà giữa người này với người kia đều cách một khoảng hợp lý.

Điều này giúp đảm bảo uy lực sát thương, đồng thời đảm bảo pháp thuật có thể duy trì liên tục, sau nối trước liên miên bất tận, không để lọt một sơ hở nào, khiến đối thủ khó lòng phòng bị, căn bản muốn tìm ra một khoảng trống để phản kích cũng khó.

Ai cũng biết, số lượng người càng đông lại càng khó phối hợp.

Nếu mười tám người chơi phối hợp nhuẫn nhuyễn thì chẳng nói làm gì, đằng này bảy mươi tám mươi người chơi Thiên Âm Minh phối hợp với nhau chặt chẽ, từ đây có thể thấy ý thức của hội nhóm này mạnh mẽ đến đâu, hơn nữa kỹ thuật còn rất cao.

Chẳng trách được xưng là Tuyệt Hoạt Ca.

Đối mặt với công kích dồn dập không ngừng, đổi thành người bình thường quá nửa đã gục ngã tại trận rồi.

Dẫu cho tu vi của ngươi có cao đến đâu đi nữa cũng không trụ được trước những đợt sát thương cuồn cuộn đổ ập xuống như sóng dữ thế này.

Cảnh Xuân Rực Rỡ tay nhanh mắt lẹ, thấy đám Thiên Âm Minh vây lại đây thì trực tiếp mở [Ngũ Hành Hồi Thiên].

Ma thần ngũ hành phóng ra năm luồng sáng bao phủ lên kẻ địch.

Ngũ Hành Hồi Thiên là trận pháp phòng ngự, trước đó Vương Viễn bị hai cao thủ Phân Thần kỳ là Lý Nguyên Hóa và Vạn Cổ Hồ Vương Ngũ công kích đều nhờ nó ngăn chặn nên mới đỡ chật vật.

Thực lực của hội Thiên Âm Minh có mạnh hơn nữa cũng không hơn được hai người Lý Nguyên Hóa.

“Keng keng keng keng!”

Kiếm quang, pháp thuật va chạm với pháp trận Ngũ Hành Hồi Thiên đều bị ngăn lại.

Pháp trận tiêu hao pháp lực của người chơi, pháp trận của Cảnh Xuân Rực Rỡ tuy mạnh nhưng không đủ ngăn công kích đồng thời của bảy tám chục người.

Chưa tới năm giây, pháp lực của Cảnh Xuân Rực Rỡ đã cạn đáy, trận pháp chao đảo muốn sụp đổ đến nơi…

Lão lại không hoảng hốt chút nào, vẫn bình tĩnh đếm ngược: “Ba. Hai. Một, lên!”

Trước khi ngũ hành đại trận hoàn toàn tiêu tán, Cảnh Xuân Rực Rỡ đã ra chỉ thị cho Phi Vân Đạp Tuyết.

“Kỳ Thiên Chi Thuật!”

Điều Tử vung bút lông trong tay lên, một tấm bùa chú màu đỏ đập vào cơ thể Phi Vân Đạp Tuyết.

Bùa chú màu đỏ đều thuộc loại quý hiếm, nếu không phải tình hình hiện giờ quá khẩn cấp, Điều Tử mới không lôi thứ này ra dùng đâu.

Dưới buff trạng thái của Kỳ Thiên Phù, pháp lực của Phi Vân Đạp Tuyết tăng vọt, hắn chập hai tay vào nhau, hét lớn một tiếng: “Vạn Mộc Kết Giới!”

Chớp mắt khi Ngũ Hành Hồi Thiên tan biến, mấy trăm cọng dây leo lấy Phi Vân Đạp Tuyết làm trung tâm tản ra bốn phía, giăng đầy mặt đất.

Kế tiếp Phi Vân Đạp Tuyết hướng lòng bàn tay lên trên, hô to: “Hợp!”

Đống dây leo đồng loạt dựng dậy, kết thành một chiếc kén khổng lồ bao bọc lấy nhóm Một Đám Ô Hợp.

“Ha ha! Ngươi chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?”

Hội Thiên Âm Minh thấy nhóm Một Đám Ô Hợp tự nhốt mình thì nhịn không được bật cười, không hề ngơi nghỉ mà tiếp tục tấn công.

“Mở!”

Cùng lúc đó, trong kén tằm truyền ra tiếng chỉ huy của Cảnh Xuân Rực Rỡ.

“Uỳnh!”

Từ trong kén tằm đột nhiên bùng lên một ngọn lửa dữ dội, vừa khéo vô hiệu hóa đống pháp thuật từ phía đối diện lao đến.

Thời gian khống chế chuẩn xác đến độ tất cả thành viên Một Đám Ô Hợp đều trố mắt nghẹn họng.

“Tự sát?”

Ngươi chơi Thiên Âm Minh thi nhau ngẩn người. Căng thế? Không đánh lại thì tự sát…

Ngay khi hội Thiên Âm Minh cho rằng Một Đám Ô Hợp muốn tự sát, công kích của bọn họ cũng liên tục rơi vào đám dây leo đang cháy thì…

“Rầm rầm rầm! Phừng!”

Bất kể là pháp thuật hay phi kiếm đánh lên kén tằm đều không thể dập tắt lửa, ngược lại như thêm dầu vào lửa khiến đám cháy càng bừng lên dữ dội.

“Kia… Kia là tuyệt kỹ thần kỳ gì?”

Chư vị Tuyệt Hoạt Ca của Thiên Âm Minh đều sửng sốt không thôi.

Đó dĩ nhiên là tuyệt học Tam Muội Chân Hỏa thần kỳ của bạn học Đạo Khả Đạo rồi!

Đặc tính của Tam Muội Chân Hỏa là có thể thiêu đốt vạn vật, chỉ cần định lực của người sử dụng không đủ, bất kể pháp thuật hay kiếm thuật va chạm với nó đều biến thành nhiên liệu đốt.

Mới rồi dưới pháp thuật của Thường Hạo, Đạo Khả Đạo cũng lợi dụng đặc tính của Tam Muội Chân Hỏa để chặn lại đợt công kích của nó.

Dù Tam Muội Chân Hỏa rất mạnh nhưng tu vi của Đạo Khả Đạo không đủ, mỗi lần chỉ triệu hồi ra được ba ngọn lửa yếu ớt, tự vệ còn chẳng xong nữa là đi bảo vệ người khác.

Cho nên lúc đứng trong kén tằm Cảnh Xuân Rực Rỡ đã nghĩ đến chuyện lợi dụng phối hợp tạo ra một tấm khiên Tam Muội Chân Hỏa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!