Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1636: Chương 1635: Ta nói mình muốn chạy hồi nào?

Vạn Mộc Kết Giới của Phi Vân Đạp Tuyết được gọi ra không phải để ngăn chặn công kích mà là chất dẫn cháy…

Một pháp thuật khống chế lớn lại được dùng như pháp thuật phụ trợ, Phi Vân Đạp Tuyết cũng buồn bực lắm.

Song hiệu quả tạo ra cực lớn, dưới sự thúc giục pháp lực của đám Mario, kén tằm nháy mắt biến thành khiên Tam Muội Chân Hỏa, ngăn chặn tất cả công kích bên ngoài.

Tam Muội Chân Hỏa vốn có tính bùng nổ.

Nếu hội Thiên Âm Minh ngừng công kích, cho dù tấn công ngắt quãng thì chẳng mấy chốc Tam Muội Chân Hỏa cũng lụi tàn, song những người này lại sai ở chỗ phóng pháp thuật không ngừng, Tam Muội Chân Hỏa càng cháy mạnh, nhóm Một Đám Ô Hợp núp sau tấm khiên càng thêm an toàn.

“Chúng ta đi!”

Bấy giờ, Đinh Lão Tiên tiện tay vạch một đường trên không trung, mở [Phá Toái Hư Không], gọi cả đám nhanh chóng rút lui.

Nhóm Một Đám Ô Hợp lần lượt nhảy vào cổng truyền tống bỏ chạy.

“Không được để chúng chạy!”

Hội Thiên Âm Minh thấy nhóm Phi Vân Đạp Tuyết mở đường chạy mất thì càng tấn công điên cuồng hơn, ý đồ phá vỡ khiên Tam Muội Chân Hỏa.

Nhưng thay vì bị dập tắt, Tam Muội Chân Hỏa càng được thể bùng lên dữ dội, công kích căn bản chẳng tạo ra chút tác dụng nào.

Chẳng mấy chốc nhóm Một Đám Ô Hợp đã rời đi hơn phân nửa.

“Xem pháp bảo của ta đây!”

Ngay lúc Cảnh Xuân Rực Rỡ định bước qua cổng truyền tống, Côn Ngô đang bao vây Vương Viễn đột nhiên ném cục gạch trong tay về phía khiên Tam Muội Chân Hỏa.

Cục gạch đón gió nhoáng lên hóa thành một ngọn núi khổng lồ, nện thật mạnh vào mặt khiên.

“Uỳnh! !!”

Một tiếng động thật lớn vang lên, khiên Tam Muội bị nện vỡ vụn.

Tam Muội Chân Hỏa chỉ đốt pháp thuật có tạp niệm, công kích pháp bảo không thuộc phạm vi pháp thuật nên lửa tam muội không làm gì được.

Không có khiên phòng ngự, Cảnh Xuân Rực Rỡ và Đinh Lão Tiên lập tức bại lộ trước tầm mắt hội Thiên Âm Minh.

“Giết tên Nga Mi mở đường trước!”

Nhất Mã Bình Xuyên ra lệnh, tất cả hỏa lực tập trung dồn hết vào Đinh Lão Tiên.

Đinh Lão Tiên đang mở cổng truyền tống, một khi pháp thuật bị cắt ngang, cổng truyền tống sẽ đóng lại nên không thể phân tâm ngăn cản.

Họ Đinh mà chết cổng truyền tống sẽ biến mất.

Cho nên giết chết Đinh Lão Tiên chẳng khác nào cắt đứt đường lui của nhóm Một Đám Ô Hợp.

“Hây da…!”

Vương Viễn dĩ nhiên biết Đinh Lão Tiên chết sẽ có hậu quả gì, thế là chợt quát một tiếng mở trạng thái [Càn Khôn Ma Lộng].

Thân hình hắn nhoáng lên xuất hiện ngay cạnh Đinh Lão Tiên, duỗi hai tay ra che chở cho gã, thúc giục Cửu Chuyển Huyền Công đến mức tối đa.

“Keng keng keng keng!”

Kiếm quang, lửa nóng, hàn băng, lôi quyết, … đủ loại công kích đổ ập xuống người Vương Viễn.

Cơ thể hắn cứng cỏi, miễn dịch đến chín mươi phần trăm sát thương, lại có Cửu Chuyển Huyền Công hộ thể, lực phòng ngự cao, ngay cả BOSS cũng phải bó tay với hắn nữa là.

Thực lực của người chơi Thiên Âm Minh không yếu, nhưng thuộc tính miễn dịch chín mươi phần trăm sát thương thực sự quá khốn nạn.

Công kích của bảy mươi người lại chỉ tạo ra lượng sát thương bằng bảy người… chính là xúc phạm lớn với bảy cá nhân. Đối mặt với Vương Viễn phòng ngự khủng bố và có Huyền Công hộ thể, công kích của bọn họ căn bản chẳng tạo ra tác dụng quá lớn.

Một loạt giá trị sát thương nhảy lên trên đầu Vương Viễn.

Thanh máu của hắn lại tụt chưa đến một phần năm…

“? ?? !! !”

Người chơi Thiên Âm Minh chứng kiến cảnh này đều sửng sốt không thôi.

Bị nhiều người đồng thời công kích như vậy, không những không chết mà thanh máu cứ trơ trơ ra đó khiến người ta tức lộn ruột. Tên này còn là người à? Trên đời còn có chuyện nào vô lý hơn thế này nữa không?

Cảnh tượng kế tiếp đã nói cho bọn họ biết, có!

Nháy mắt khi công kích của hội Thiên Âm Minh đổ ập xuống, Côn Ngô lại sử dụng pháp khí, cục gạch đón gió hóa thành ngọn núi khổng lồ nện ầm xuống.

Vương Viễn không tránh không né, một tay bảo vệ Đinh Lão Tiên sau lưng, dùng mặt cứng rắn chọi lại đỉnh núi.

“Uỳnh! !!”

Tiếng va chạm thật lớn vang lên.

Vương Viễn không bị thương quá nhiều, chỉ là thân hình hơi chao đảo, mặt bị nện đến tóe ra tia lửa mà thôi.

“Ôi, đù má! !!”

Lần này, cõi lòng hội Thiên Âm Minh hoàn toàn sụp đổ, tam quan vỡ nát.

[Tam Sơn Ấn] chính là linh bảo tam giai do đại tu phái Côn Luân ban tặng cho Côn Ngô, cực kỳ đắt tiền, thủ đoạn công kích là biến thành đỉnh núi nện người, có cả phán định và sát thương kinh người, một chiêu nện xuống đủ để khiến người ngang tu vi bị đè thành bãi thịt nát.

Cao thủ chết dưới pháp bảo của Côn Ngô nhiều không đếm xuể, lịch sử đấu trường vẫn còn ghi lại trận của mấy cao thủ chuyên nghiệp thất bại dưới tay gã ta kìa.

Nhưng Vương Viễn căn bản lười tránh, trực tiếp dùng mặt đỡ [Tam Sơn Ấn].

Da mặt tên này rốt cuộc trâu chó đến bực nào?

Nhân lúc toàn bộ hỏa lực của hội Thiên Âm Minh đổ dồn vào Đinh Lão Tiên, nhóm Một Đám Ô Hợp nhanh chóng chui hết qua truyền tống trận.

Nếu Vương Viễn nhảy vào theo, hắn sẽ thoát đấy nhưng Đinh Lão Tiên đứng ngoài duy trì cổng kiểu gì cũng phải chết, thế là hắn dứt khoát tóm lấy đồng bọn nhét vào truyền tống trận.

“Xoẹt!”

Cổng truyền tống khép lại, biến mất giữa không trung.

Trong vòng vây của hội Thiên Âm Minh chỉ còn lại một mình Vương Viễn.

“Khẹc khẹc khẹc khẹc!”

Thấy nhóm Một Đám Ô Hợp bỏ chạy, Nhất Mã Bình Xuyên bật cười ha hả: “Ta còn tưởng Ngưu Đại Xuân có thể kết giao được những hảo hán gì, hóa ra chỉ là một đám chết nhát, giờ chỉ còn lại mình ngươi, để ta xem ngươi chạy đằng trời! Vây hắn lại!”

Nhất Mã Bình Xuyên còn chưa dứt lời, đám Thiên Âm Minh đã dàn trận hình, mấy chục người quây tròn Vương Viễn vào giữa.

Chuyện nhất định phải làm trước tiên khi bị bao vây là chạy bên nọ vọt bên kia một phen để tiến hành công phá vòng vây, nếu không sẽ bị vây chặt không còn lối thoát.

Nhưng đối mặt với vây công của đám Thiên Âm Minh, Vương Viễn không hề nhúc nhích chút nào, chỉ bình tĩnh liếc mắt nhìn Nhất Mã Bình Xuyên rồi mỉm cười hỏi: “Ta nói mình muốn chạy hồi nào?”

“?”

Nhất Mã Bình Xuyên thoáng sửng sốt.

Lúc này Vương Viễn đột nhiên chạy vọt về trước.

“Vây hắn lại! Không được để hắn phá vòng vây!”

Nhất Mã Bình Xuyên lập tức ra lệnh.

“Kim Cương Bích Lũy!”

Mười đệ tử Phạn Thiên Tông đứng đầu hàng đồng loạt mở phòng ngự, dựng một bức tường thành màu vàng quây kín Vương Viễn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!