Trận hình thu hẹp, Vương Viễn bị vây chặt trong chu vi mười trượng.
“Côn Luân Huyền Băng!”
Người chơi phái Côn Luân hai tay bắt pháp quyết, từng luồng khí lạnh từ bốn phương tám hướng xông tới, nháy mắt phong kín các cửa của “Kim Cương Bích Lũy”.
“Kiếm Ngự Cửu Thiên!”
Ngay sau đó, cao thủ kiếm tu Thục Sơn rút phi kiếm ra khỏi vỏ, kiếm khí tung hoành khắp trời.
“Tiễn Vẫn Lưu Tinh!”
Cao thủ Thiên Cơ Các phóng tên, mũi tên ùn ùn kéo đến như mưa giông.
“Thủy Long Ngâm!”
“Hỏa Long PHÁ…!”
“Nam Minh Ly Hỏa Chú!”
Phái Nga Mi và Thanh Thành cũng thi nhau thi triển pháp thuật, thoáng chốc không gian bị Kim Cương Bích Lũy quây tròn tràn ngập đủ loại pháp thuật, muốn nhấn chìm hoàn toàn Vương Viễn.
Trước bao vây khống chế sau đó dồn sát thương là đặc điểm cơ bản nhất của lối đánh bao vây, khiến đối thủ muốn tránh không được muốn trốn cũng chẳng xong. Bang phái lớn cũng thường dùng thủ đoạn này để bắt nạt bang hội nhỏ, đấy cũng là lý do vì sao điểm ưu tiên hàng đầu là phải nhanh chóng tìm cách phá vòng vây.
Bởi vì lối đánh này mặc dù đơn giản nhưng rất khó đỡ.
Bị mấy chục người chơi vây trong một không gian khép kín đồng thời bị hỏa lực bao trùm, phòng ngự và điểm khí huyết của Vương Viễn có cao đến đâu đi nữa chung quy cũng có giới hạn.
Nhưng mà sau một đợt tấn công, bóng dáng Vương Viễn trong Kim Cương Bích Lũy đột nhiên biến mất.
“Ể? ?? Chết nhanh như vậy hả?”
Thấy Vương Viễn mất tăm mất tích, đám Thiên Âm Minh mờ mịt không thôi.
Vương Viễn da dày thịt béo thế nào mọi người đều từng nghe đồn, hơn nữa mới rồi còn được tự mình thể nghiệm qua.
Cả đám dồn một đợt sát thương mà chỉ cấu được một đoạn máu của Vương Viễn, cho nên lần này ai cũng chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
Bất ngờ là Vương Viễn bị đánh đến cả thi thể cũng không còn, trông cực kỳ quỷ dị.
“Đằng sau! Đằng sau!”
Đúng vào lúc này, phía đối diện đột nhiên nổi lên một trận ồn ào nhốn nháo.
Người chơi Thiên Âm Minh đứng phía bên kia vòng tròn theo tiếng kêu nhìn lại, chỉ thấy Vương Viễn chẳng biết từ lúc nào đã dùng Thúc Địa Thành Thốn vòng ra sau lưng đệ tử Phạn Thiên Tông. Bởi vì đầu hắn cũng trọc lốc như đám đệ tử Phạn Thiên Tông, lại đưa lưng về phía mọi người, mà mới rồi ai cũng chắc mẩm mục tiêu nằm trong tường vây nên không ai phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Khi không thấy Vương Viễn đâu, người chơi đối diện vòng vây mới ngẩng đầu nhìn lên, vừa khéo trông thấy khuôn mặt quen thuộc đáng đánh của ai kia.
“Hề hề!”
Không đợi mọi người kịp phản ứng, Vương Viễn đã cười khì, nhân cơ hội lôi Đấu Chiến ra thuận thế khua một phát, đồng thời hét lớn: “Thiên Hạ Vô Song! !!”
Đấu Chiến đón gió phóng to lên bằng cái xà nhà, kéo theo tiếng gió gào thét quét ngang về phía đám người.
Vì muốn vây Vương Viễn lại trong giới hạn gây sát thương, người chơi Thiên Âm Minh co rúc hết vào một phạm vi chật hẹp, chỗ đứng chật kín, căn bản là người này đứng sát rạt người kia, khoảng cách cực nhỏ.
Đấu Chiến của Vương Viễn ít nhất cũng dài vài trượng, vừa khéo bao trùm toàn bộ người chơi trong phạm vi.
Vương Viễn thần lực vô song, Đấu Chiến vừa nặng lại mạnh, hai bên hỗ trợ lẫn nhau, lại có Thiên Hạ Vô Song tăng thêm gấp mười sát thương, uy lực của nó lớn đến đâu có thể tưởng tượng được.
Phàm là người nằm trong phạm vi bao trùm của Đấu Chiến đều chết không kịp trăn trối.
Một gậy vừa quét tới, trên mặt đất lập tức chết hơn hai mươi người.
Dĩ nhiên Thiên Âm Minh cũng có nhiều cao thủ phản ứng nhanh nhạy, thấy tình huống bất lợi thì vội vàng sử dụng pháp bảo phòng ngự.
Nhưng pháp bảo tầm thường sao có thể chống đỡ nổi công kích của Vương Viễn chứ, đúng là không biết tự lượng sức mình.
Kết quả ngay cả người mang pháp bảo cũng bị Vương Viễn nện phát chết luôn… mạng mất pháp bảo cũng đi tong, còn chẳng bằng cứ để vậy chết luôn cho rồi.
“Đậu xanh rau má!”
Thấy Vương Viễn mới quét một gậy đã giải quyết gần nửa vòng vây, những cao thủ Thiên Âm Minh may mắn sống sót đều hốt hoảng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống gò má.
Chớp mắt giết chết một đống người! !!
Người chơi lăn lộn từ phàm trần lên Tiên Linh Giới nào phải hạng mỏng manh dễ vỡ gì, được Thiên Âm Minh thu nạp, các vị đang đứng đây ai nấy đều là cao thủ có tiềm lực cả.
Bất kể là tu vi hay trang bị đều thuộc dạng cao cấp nhất trong trò chơi, hơn nữa toàn nhắm vào mục đích PvP.
Ai mà không biết, pháp thuật mặc dù có sát thương phạm vi lớn nhưng sát thương đơn mục tiêu không cao, cần chồng nhiều lần mới phát huy được hiệu quả mạnh nhất, muốn giết người trong chớp mắt cũng phải dùng pháp thuật đơn mục tiêu.
Nhưng Vương Viễn mới quét một gậy đã giết chết một mảng người, sát thương cao đến độ khiến người ta tức lộn ruột.
Hơn nữa trong đám vừa rồi còn có người chơi Phạn Thiên Tông da dày thịt béo, ngay cả bọn họ cũng không chịu nổi một kích của Vương Viễn, đủ để thấy uy lực của một côn vừa rồi mạnh đến đâu, đã vượt xa phạm vi thừa nhận của người chơi giai đoạn hiện tại rồi.
Điều khiến người ta khó hiểu hơn là, kia cũng được tính là pháp thuật sao? Sao càng nhìn càng thấy giống võ giả phàm trần vậy? Đánh nhau không dùng pháp thuật mà đã khủng khiếp như thế, nếu sử dụng pháp thuật thì còn mạnh đến mức độ nào?
Khó có thể tưởng tượng được...
“Tản ra! Tản ra!”
Đối với thực lực của Vương Viễn, Nhất Mã Bình Xuyên từng giao thủ qua nên cũng có đề phòng, nhưng cú đánh hung hãn của hòa thượng này vẫn khiến hắn ta hãi hùng không thôi, trăm ngàn lần không ngờ đến tên kia lại mạnh đến trình độ như vậy, thế là vội vàng chỉ huy mọi người tản ra, không được bu lại một chỗ, nếu không qua mấy hiệp nữa kiểu gì cũng diệt đoàn.
Vương Viễn mới lười bắt nạt những người này, hắn đạp chân giữa không trung, phóng thẳng về phía Nhất Mã Bình Xuyên.
“Ngăn lại hắn!”
Nhất Mã Bình Xuyên sợ hết hồn, vội vàng ra mệnh lệnh.
“Kim Cương Bích Lũy!”
Đại Nhật Như Lai lao lên chắn trước mặt Vương Viễn, một bức tường ánh sáng ngăn lấy đường đi của hắn.
Tam Dương Khai Thái thì rút trường kiếm sử dụng một chiêu [Băng Tự Quyết].
Côn Ngô sử dụng Tam Sơn Ấn lần thứ hai.
[Kim Cương Bích Lũy] có hiệu ứng đặc biệt là “cưỡng chế thu hút thù hận”, chỉ cần Vương Viễn tấn công sẽ bị hệ thống cưỡng chế phán định công kích vào thành lũy.
Đến lúc đó công kích của những người khác tất nhiên sẽ dễ dàng đánh vào người hắn hơn.