“Ha ha! Thú vị đấy!”
Vương Viễn khẽ mỉm cười, dùng sức vung tay thật mạnh, Đấu Chiến rời khỏi tay.
“Ầm!” một tiếng!
Đấu Chiến bị hút lấy, nặng nề đập lên bức tường thành.
Đại Nhật Như Lại bị nện buộc phải lùi về sau mấy bước, tường thành hóa thành muôn vàn điểm sáng loang lổ.
Đấu Chiến bắn ngược trở về, lúc tiếp xúc với tay trái Vương Viễn lập tức biến thành đồ bảo hộ hai cánh tay.
Cùng lúc đó, thanh kiếm khổng lồ của Tam Dương Khai Thái phóng đến muốn chém thẳng mặt Vương Viễn.
Tốc độ của Vương Viễn không hề giảm, đối mặt với đòn trọng kích của Tam Dương Khai Thái hắn chỉ duỗi tay phải ra, khẽ kéo một cái.
“Bộp!”
Tam Dương Khai Thái chợt cảm thấy gan bàn tay tê rần, chớp mắt sau lưỡi kiếm đã bị Vương Viễn tóm chặt trong tay.
Công kích của Tam Dương Khai Thái không những không ngăn cản được Vương Viễn mà còn bị hắn tóm lấy lưỡi kiếm lôi về trước.
Tốc độ của Vương Viễn nhanh đến đâu, lại có sức mạnh lớn bực nào chứ? Tam Dương Khai Thái tay cầm kiếm mất khống chế bị Vương Viễn lôi lật đật phía sau, làm ra tư thế cắt cổ.
“Mịa nó!”
Tam Dương Khai Thái biến sắc, chưa kịp buông tay, Vương Viễn đã vòng ra sau lưng, tay trái ấn vào huyệt Thiên Linh của gã, tay phải kéo giật trường kiếm trong tay.
Phi kiếm cắt ngang qua cổ Tam Dương Khai Thái.
“Xoẹt!”
Kiếm cắt ngang cổ! Dưới lớp gạch men che hình ảnh máu me, đầu của Tam Dương Khai Thái lìa khỏi cổ, thủ cấp bị Vương Viễn nắm trong tay.
[Cắt Cổ] !! !
Đó là kỹ thuật giết người chân chính chứ không phải đang diễn.
Một người như Vương Viễn sao có thể không biết kỹ thuật giết người tiêu biểu nhất chứ?
Một kiếm vừa chém xuống đã làm cho cả đám sợ run người.
Thủ đoạn cắt cổ giết người này rất tàn bạo và máu tanh, phim ảnh truyền hình thường ngày chỉ quay thoáng qua thôi nên mọi người không có cảm giác gì nhiều, nhưng vừa nãy bọn họ thực sự đã phải trơ mắt đứng nhìn đồng đội bị một kiếm cứa cổ chết tươi.
Dù có phần gạch men che chắn bớt nhưng kích thích thị giác vẫn lớn đến khó tưởng, ghê không kém Long Trảo Thủ móc tim người của Vương Viễn.
“Bịch!”
Thi thể Tam Dương Khai Thái ngã ra đất, còn Vương Viễn thì xách chiếc đầu toàn gạch men đứng sừng sững nơi đó, sắc mặt nghiêm túc lại hòa ái vô cùng.
Bộ dáng vô hại kia trong mắt mọi người còn dữ tợn hơn ác quỷ tu la vạn phần.
Nhất thời ai cũng nhìn đến sững người.
“Ngươi đi chết đi!”
Trong cơn tức giận, Côn Ngô ném Tam Sơn Ấn về phía Vương Viễn, đỉnh núi từ trên trời nện xuống.
“Hây da... !”
Vương Viễn nhấc hai tay lên đỡ lấy đỉnh núi.
“Nhất Thuấn Thiên Kích!”
Chớp mắt khi Vương Viễn nâng đỉnh núi lên, Nhất Mã Bình Xuyên đã sử dụng [Vạn Lại Vô Thanh] và [Điên Đảo Càn Khôn] xuất hiện sau lưng Vương Viễn, đâm một kiếm vào lưng hắn.
“Phập!”
Phi kiếm cắm sâu vào lưng Vương Viễn.
“Thành công!”
Nhất Mã Bình Xuyên chưa ngẩng đầu lên đã hớn hở reo mừng.
Trong thiết lập của trò chơi, công kích sau lưng sẽ cộng thêm sát thương bạo kích.
Một chiêu [Điên Đảo Càn Khôn] với sát thương gấp ba.
[Vạn Lại Vô Thanh] đánh trúng mục tiêu cộng thêm một trăm phần trăm sát thương bạo kích nữa.
[Nhất Thuấn Thiên Kích] là pháp thuật mạnh mang tính đánh lén có thể kết hợp với Lôi Quyết.
Dưới trạng thái cộng dồn nhiều buff, sát thương từ chiêu [Nhất Thuấn Thiên Kích] của Nhất Mã Bình Xuyên tăng lên gấp năm lần, có thể nói là gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật, không gì cản nổi.
Cho dù là Boss cùng tu vi, Nhất Mã Bình Xuyên cũng có lòng tin phế nó bằng một chiêu này.
Vương Viễn xét cho cùng chỉ là một người chơi thì sao mà trụ cho nổi?
Song khi Nhất Mã Bình Xuyên tự tin thu kiếm, bày ra một tư thế tiêu sái xoay người lại, hắn ta không hề nhìn thấy thông báo nhắc nhở đã giết chết Vương Viễn của hệ thống mà chỉ thấy đám Đại Nhật Như Lại đang hoảng sợ ngó chằm chằm sau lưng mình.
“?”
Nhất Mã Bình Xuyên hoảng hốt quay đầu, vẻ mặt tự tin nháy mắt ngưng đọng lại, kế tiếp biến mất, thay đổi… liền một mạch.
“Chuyện này… Chuyện này… Làm sao có thể… Rõ ràng ta đã đánh trúng mục tiêu mà!”
Nhất Mã Bình Xuyên nhìn thanh máu chỉ tụt một phần ba của Vương Viễn thì nhất thời hoài nghi cuộc sống, còn cho rằng mình đâm trượt.
“Cha tiên sư nhà ngươi!”
Vương Viễn điên tiết phun một ngụm nước bọt.
Nhất Mã Bình Xuyên dĩ nhiên không đâm chệch, một kiếm của gã vẫn còn khiến Vương Viễn hoảng hồn đây này.
Chơi trò chơi lâu như vậy, ngoại trừ đám NPC có thể giết ra thì thời điểm đối mặt với người chơi, Vương Viễn căn bản chẳng bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ bị thương, dẫu sao với thân thể Kim Cương Bất Hoại, sát thương của cao thủ hàng đầu đối với hắn mà nói cùng lắm như cù lét mà thôi.
Nhưng kiếm của tên chó má Nhất Mã Bình Xuyên này lại có thể cấu mất ba phần mười lượng máu của hắn trong khi lực phòng ngự cao và miễn dịch chín mươi phần trăm sát thương vẫn bày ra đó. Đây là kiếm có sát thương mạnh nhất mà Vương Viễn từng chịu kể từ khi chơi trò chơi đến giờ.
Chung quy nhóm này cũng là Tuyệt Hoạt Ca trong truyền thuyết, uy lực của [Nhất Thuấn Thiên Kích] không phải là thứ pháp thuật bình thường có thể so sánh được.
“Chết đi!”
Vương Viễn xoay người, tóm lấy Tam Sơn Ấn, dùng một chiêu [Thích Già Trịch Tượng Công] nện về phía Nhất Mã Bình Xuyên.
“Ầm!”
Đỉnh núi rơi xuống, Nhất Mã Bình Xuyên bị nện thành thịt nát.
“Hắn còn hai phần ba thanh máu thôi! Mọi người nhanh tấn công!”
Sau khi Nhất Mã Bình Xuyên chết, Đại Nhật Như Lai lên cầm quyền chỉ huy, phi thân đến trước mắt Vương Viễn, chập hai tay lại quát to: “Chư Pháp Không Tướng!”
Luồng sáng vàng bùng lên, một chữ “Vạn” khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đè lên người Vương Viễn.
Những người khác ào ào xông lên siết chặt vòng vây.
Đại Nhật Như Lai nhớ ăn không nhớ đánh, với định lực Phật pháp của Vương Viễn, đống pháp thuật khống chế của Phạn Thiên Tông căn bản chẳng tạo ra chút tác dụng nào với hắn.
Vương Viễn tiến về trước một bước, dễ dàng đột phá áp chế của Phật quang, áp sát Đại Nhật Như Lai, tay trái dùng [Hồ Giảo Man Triền] tóm lấy cổ y, tay phải chập lại như thanh đao, cắm xuyên qua phật quang hộ thể đâm vào ngực Đại Nhật Như Lai.
“Chết đi cho ta!”
Kế đó Vương Viễn quát to một tiếng, tay trái nối theo sau, hai tay đồng thời giật mạnh về sau.
“Xoẹt! !!”
Một mảng gạch men nữa lại xuất hiện, Đại Nhật Như Lai bị Vương Viễn tóm ngực xé làm đôi, máu thịt mơ hồ, tình trạng tử vong cực kỳ thê thảm.
Thoáng chốc Thiên Âm Minh chỉ còn lại sáu người.