Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1641: Chương 1640: Hắn có nhược điểm gì?

Chịu một đao, tàn huyết… Nhất Mã Bách Xuyên nhấn cực mạnh hai từ này. Ý tứ này rõ ràng là đang khoe khoang với một nhóm người Một Đám Ô Hợp: “Các ngươi đừng đắc ý, một đao của lão tử đã có thể đâm Ngưu Đại Xuân thành tàn huyết, ba đao chém xuống chắc chắn sẽ khiến hắn về với đất mẹ.”

“Cái này… ta…”

Côn Ngô rúc trong góc tường, khóc không ra nước mắt, biểu cảm trên mặt cực kỳ khó coi.

“Sao thế? Rớt trang bị sao?”

Đám người Thiên Âm Minh ở điểm sống lại nhìn thấy biểu cảm này của Côn Ngô, đều cảm thấy vô cùng kỳ quái…

“Ta… ta…”

Côn Ngô đáp với tiếng nghẹn ngào: “Gần thế… nhưng không phải rớt, mà là bị cướp…”

“Cướp? Cướp cái gì?” Chữ “cướp” này, khiến mọi người đều sởn gai ốc.

“Tam Sơn Ấn…” Nước mắt của Côn Ngô đều chảy xuống.

“Cái đ- má…” Nhất Mã Bách Xuyên nghe được lời này của hắn ta, vừa rồi còn vô cùng đắc ý, lúc này cũng mặt vàng như đất.

Đó chính là pháp bảo nhận chủ có ràng buộc, vậy mà còn có thể bị “cướp” đi được… thứ này nghĩ thôi cũng thấy da dầu tê rần lên rồi.

“Há há há!”

Đám người Một Đám Ô Hợp ở một bên nghe nói pháp bảo của Côn Ngô bị Vương Viễn cưỡng chế “cướp” mất, đầu tiên là sững sờ, sau đó không nhịn được mà bật cười.

Không hổ là yêu tăng trong ấn tượng của mọi người, tuy rằng làm ra loại chuyện này là nằm ngoài dự liệu, nhưng cũng hợp tình hợp lý cả thôi, đến cả pháp bảo nhận chủ của người ta mà cũng có thể cướp đi, cũng chỉ có Vương Viễn mới có thể làm ra chuyện này.

“Huynh đệ, ngươi yên tâm! Đợi chúng ta ra ngoài, sẽ tìm Ngưu Đại Xuân đó cướp pháp bảo về!” Nhất Mã Bách Xuyên vỗ vai của Côn Ngô, an ủi.

Suy cho cùng cũng là lão đại, lúc này vẫn rất có trách nhiệm.

“Cái đó… không cần đâu… ta sợ…” Lúc này Côn Ngô thân là người trong cuộc, đã bị Vương Viễn dọa sợ rồi, sau khi nghe được Nhất Mã Bách Xuyên ra ngoài còn muốn tiếp tục chọc giận Vương Viễn, gã ta lập tức kinh hồn bạt vía.

Một là sợ người ta mất mạng vì chuyện của mình, hai là sợ lại bị Vương Viễn cướp thêm lần nữa… pháp bảo không nhiều, thật sự không nhiều.

“Sợ cái gì mà sợ!” Tam Dương Khai Thái nói: “Không phải chỉ là một Ngưu Đại Xuân thôi sao, có cái gì mà phải sợ, chẳng qua chỉ là phòng ngự hơi cao một chút, tấn công hơi cao một chút, tốc độ hơi nhanh một chút… hắn còn có ưu điểm gì nữa sao?”

“Ặc…” Tam Dương Khai Thái nói ra lời này, khiến tất cả mọi người đều đổ mồ hôi lạnh, người này thật biết nói chuyện, những lời này tuôn ra, trong lòng mọi người lại càng hoang mang hơn.

Đại Nhật Như Lai bảo với vẻ yếu ớt: “Coi ngươi nói như vậy, Ngưu Đại Xuân có nhược điểm gì sao?”

“Nhược điểm?” Mọi người cạn lời.

Nhất Mã Bách Xuyên đáp: “Không biết pháp thuật có tính không…?”

“Đúng đó, hắn không biết pháp thuật!” Mọi người cực kỳ vui vẻ khi tìm được điểm yếu của Vương Viễn, như thể sau khi ra ngoài có thể dựa vào khuyết điểm này để đột phá, đánh chết hắn vậy.

Cảnh Xuân Rực Rỡ nghe vậy, không nhịn được mà bĩu môi, nói: “Chậc chậc chậc, vậy mà các ngươi lại bị một người không biết pháp thuật đánh cho thê thảm như vậy.”

“Rào…”

Lời nói của lão giống như một xô nước lạnh hắt lên đầu đám người Thiên Âm Minh, trái tim của đám người Nhất Mã Bách Xuyên như bị người đâm liền bảy nhát, trong nháy mắt tất cả đều im lặng…

Đám người Một Đám Ô Hợp thấy biểu cảm kinh ngạc của bọn họ, trong lòng phải gọi là sảng khoái. Ở khu an toàn không thể đánh nhau, có thể ngoài miệng chiếm lời, đánh bại đối thủ cũng khá là sảng loái.

“Lão Tiên, có thể mở cửa không?”

Bầu không khí trong điểm sống lại ở thung lũng Bắc Đình khá hòa hợp, Vương Viễn vẫn đang nghĩ cách cứu một nhóm người Một Đám Ô Hợp này ra.

“Không thể.”

Đinh Lão Tiên đáp: “Đây là khu an toàn tuyệt đối, không thể sử dụng pháp thuật.”

“Đại Na Di phù thì sao?” Vương Viễn lại hỏi.

“Không thể dùng!” Phi Vân Đạp Tuyết dừng một lúc, đáp lời: “Nói là cảnh đặc biệt, không thể sử dụng vật phẩm truyền tống.”

“Hóa ra các ngươi bị kẹt ở trong đó không ra được.” Vương Viễn cũng nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc.

Điều Tử nói: “Về mặt lý thuyết là như thế! Nhưng nếu người chơi có thể đánh hạ thung lũng Bắc Đình, chúng ta chắc chắn sẽ ra ngoài được.”

“Chuyện này phải đến ngày tháng năm nào không biết, trông mong vào bọn họ còn chẳng bằng ta đi cứu các ngươi còn hơn.” Vương Viễn đáp lời.

Mario cười đáp: “Một mình ngươi thậm chí còn chẳng vào được thành.”

Hiện giờ, thung lũng Bắc Đình đang bị yêu tộc chiếm giữ, các cửa ra vào đều có BOSS yêu tộc, trừ phi người chơi tập trung lại tiến công, bằng không hoàn toàn không vào được.

“Vậy cũng chưa chắc đâu.” Vương Viễn xoa cằm, nói: “Có khả năng ta thật sự có cách tiến vào đó đấy, các ngươi đợi đi.”

“?” Mọi người nhìn thấy tin nhắn của hắn, trên đầu đầy dấu chấm hỏi.

Bôi Mạc Đình nói: “Dựa vào sự hiểu biết của ta về lão Ngưu, chắc chắn lão Ngưu muốn biến thành Thường Hạo rồi trà trộn vào thành…”

“Mấu chốt là hắn tiến vào có tác dụng gì đâu?” Độc Cô Tiểu Linh đáp: “Nơi này nhiều BOSS yêu tộc như vậy, một mình hắn tới cũng vô dụng.”

“Có bị đần không thế.” Cảnh Xuân Rực Rỡ cười đáp: “Ai nói với các ngươi cứu người cứ nhất định phải giết BOSS? Chỉ cần có thể tạo ra hỗn loạn, dụ yêu tộc ở đây đi, vậy chúng ta có thể ra ngoài rồi.”

“Tạo ra hỗn loạn? Lẽ nào hắn…” Tống Dương nhíu mày, vẻ mặt khó chịu.

Hiển nhiên cô gái này mới là người hiểu Vương Viễn nhất.

Sau khi đóng cửa sổ trò chuyện Vương Viện nhịn đau bỏ ra mười viên linh thạch thượng phẩm mua một tấm Đại Na Di Phù.

Kế tiếp hắn lại xác định tọa độ cần đi rồi dịch chuyển đến ngoại thành Thung lũng Bắc Đình.

Nơi đây giá lạnh quanh năm, vẫn đứng uy nghiêm sừng sững giữa trời đông tuyết phủ nơi cực bắc, chỉ có điều, thủ thành đã từ tu sĩ nhân loại biến thành BOSS yêu tộc.

Canh ngay cổng vào là hai con lang yêu cao mấy trượng, trên tường thành đứng dàn hàng vô số yêu binh.

Muốn lẻn vào từ trên không là điều hoàn toàn bất khả thi.

Cửa thành được đúc bằng huyền băng, vững chắc vô cùng, lại có yêu ma canh phòng, muốn lẻn vào rất khó, chắc chỉ còn nước cải trang thôi.

Vương Viễn mở mục Thiên Biến Vạn Hóa ra, lắc mình hóa thành một con trăn khổng lồ ba đầu, chính là dáng vẻ của Thường Hạo, sau đó nghênh ngang đi tới cổng thành.

Đúng như những gì Vương Viễn nghĩ, trí tuệ của đám lang yêu gác cổng thành Thung lũng Bắc Đình không cao, thấy hắn cũng là đồng loại thì chẳng nghi ngờ chút nào đã thoải mái mở cổng cho qua. Vương Viễn cứ thế thuận lợi tiến thẳng vào thành Thung lũng Bắc Đình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!