Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1642: Chương 1641: Thành Vạn Yêu Thung lũng Bắc Đình

Mới đặt chân vào thôi hắn đã tê hết cả da đầu.

Lúc trước Vương Viễn từng đến đây rồi, lần này coi như là trở lại chốn cũ, nhưng Thung lũng Bắc Đình của hiện tại đã không còn bóng dáng tu sĩ loài người nào, đâu đâu cũng đầy nhóc yêu ma.

Khắp nơi nườm nượp quái vật yêu tộc, lang binh canh phòng chốc chốc lại đi đi lui tuần tra.

Khu vực vốn là căn cứ của tu sĩ nhân tộc giờ lại thành đất cho vạn yêu tụ tập.

Thung lũng Bắc Đình giờ đã được tính là đại bản doanh yêu tộc nên yêu tộc trú đóng ở đây có tu vi không hề yếu, kẻ nào kẻ nấy đều thuộc cảnh giới Nguyên Anh kỳ, ngay cả tiểu yêu lượn lờ xung quanh cũng có tu vi Nguyên Anh tầng năm.

May mà Thường Hạo là yêu vương, nếu không ném vào Thung lũng Bắc Đình kiểu gì cũng thành nhóm những kẻ đứng cuối chuỗi thức ăn.

Vương Viễn đột nhiên thấy nhức hết cả đầu.

Hắn có thần thông Thiên Biến Vạn Hóa, bằng vào linh vận nguyên thần của Thường Hạo mới có thể ra vào Thung lũng Bắc Đình thoải mái mà không bị ai phát hiện.

Nhưng nhóm Một Đám Ô Hợp dẫu sao cũng là tu sĩ loài người, muốn dẫn bọn họ chạy khỏi đây rất khó, gần như là chuyện bất khả thi.

“Các ngươi đang ở đâu?”

Vương Viễn gửi một tin nhắn vào kênh đoàn đội.

“Điểm sống lại! Ngươi vào đây rồi à?” Nhóm Một Đám Ô Hợp thấy tin nhắn của Vương Viễn bèn hỏi thăm.

“Vào rồi!” Vương Viễn đáp: “Có điều muốn cứu các ngươi ra thì hơi khó.”

Vương Viễn miêu tả lại tình huống trong thành một lượt cho cả đám biết.

“Má nó! !!”

Nghe tình hình Vương Viễn thuật lại, nhóm Một Đám Ô Hợp không khỏi tuyệt vọng.

Bọn họ vốn tưởng rằng đám yêu ma tu vi kha khá đứng canh điểm sống lại kia là do hệ thống đặc biệt bố trí để chặn đường lui của người chơi mà thôi, ai ngờ đất Thung lũng Bắc Đình này lại đáng sợ đến vậy.

Cả thành nhung nhúc đại yêu.

Với thực lực của người chơi giai đoạn hiện tại, yêu ma tu vi như Thường Hạo đã vô cùng khó đối phó rồi, nhưng ở Thung lũng Bắc Đình, Thường Hạo chỉ là hòn đá lát đường… Địa phương đáng sợ như vậy chỉ có ở bên trong điểm sống lại mới là an toàn nhất, rời khỏi khu an toàn nhất định sẽ không còn đường sống.

Cho dù có chạy ra khỏi điểm sống lại thì thế nào? Chẳng lẽ còn có thể thoát khỏi thành lũy Thung lũng Bắc Đình trú ngụ vạn yêu ma này sao?

Thay vì ra ngoài chịu chết chẳng cứ đứng đợi trong đây.

“Má! Đám thiết kế trò chơi này đúng là khốn nạn!” Độc Cô Tiểu Linh vô cùng tức giận: “Tạo ra thiết lập như vậy chẳng khác ép người chơi vào đường chết! Chuyện này rõ ràng không khoa học!”

Bạn học Độc Cô Tiểu Linh không hổ người theo đuổi cuồng nhiệt các công trình nghiên cứu khoa học, ở trong trò chơi huyền huyễn võ hiệp mà vẫn còn nhắc đến vấn đề khoa học, đây mới đúng là không khoa học này.

“Nói đúng lắm!”

Những người khác cũng rối rít phụ họa: “Đừng bảo não của đám thiết kế trò chơi này có vấn đề đấy nhé? Chết một lần tương đương với rút khỏi hoạt động, lý nào lại thế?”

“Còn buồn nôn hơn cả ép người ta từ bỏ hoạt động!” Bôi Mạc Đình nói: “Cứ cho là rút khỏi hoạt động thì vẫn phải cho người ta quyền đánh quái thăng cấp chứ? Đằng này chặn cứng người ta trong thành suốt cả thời gian sự kiện. Lãng phí mất mịa cái thẻ vào rồi!”

“Đáng ghét! Khốn nạn!”

Mọi người hùng hổ lên án.

“Cho nên mới bảo chuyện này rất quái.” Chỉ có Điều Tử xoa cằm ra chiều suy nghĩ.

“Quái lạ? Có gì quái lạ đâu!” Mario bĩu môi nói: “Công ty Long Đằng từ trước đến nay vẫn thích lá mặt lá trái vậy mà.”

“Ê ê ê!” Phi Vân Đạp Tuyết đen mặt phản bác: “Một công ty lớn như Long Đằng cần gì phải mất công kiếm chút tiền từ điểm mua thẻ hoạt động của người chơi chứ?”

“Về vấn đề này thì ta đồng ý với ông chủ.” Vương Viễn lên tiếng ủng hộ Phi Vân Đạp Tuyết: “Điểm thẻ hoạt động có tốn bao nhiêu đâu. Với lại cũng không cần dùng thẻ để rút khỏi hoạt động, cần gì phải ác với người chơi như vậy?”

“Cho nên lão Ngưu cũng cảm thấy thiết lập này có điểm gì đó rất lạ đúng không?” Điều Tử hỏi.

“Đúng vậy!” Vương Viễn đáp: “Ta vẫn luôn cảm thấy, vào thành mới là điểm mấu chốt của hoạt động lần này.”

“Vào thành có ích lợi gì?” Tống Dương hỏi: “Quái yêu tộc trong đây đều vô cùng lợi hại, khác gì bắt người chơi đi chịu chết đâu?”

Vương Viễn nói: “Hiện tại còn ít người, hơn nữa thời gian hoạt động đâu phải ngày một ngày hai, chờ nơi đây tập trung đông đảo người chơi thì tình huống sẽ khác.”

“Ý của ngươi là đột phá từ bên trong?” Nghe Vương Viễn nói vậy, cả đám tựa hồ ý thức được lối suy nghĩ của người thiết kế trò chơi.

Giai đoạn hiện tại, tu vi người chơi không cao, phần lớn bọn họ đều đánh yêu ma hoạt động tụ tập ở vùng sát biên giới, khi cái giá phải trả vì tử vong quá lớn sẽ chẳng ai ngu ngốc đến độ bén mảng vào đại bản doanh yêu tộc ở Thung lũng Bắc Đình.

Cho nên bên thiết kế đã động tay động chân vào hoạt động.

Một khi người chơi chết sẽ sống lại ở Thung lũng Bắc Đình, thành ra quanh đi quẩn lại cuối cùng vẫn phải đến đây.

Lúc này người chơi chỉ còn hai lựa chọn, một là trốn trong thành không ra, hai là tập hợp tất cả lực lượng bắt đầu đột phá từ bên trong.

Từ tình hình hiện tại có thể thấy giả thiết này quá nửa là sự thật.

“Cho nên chúng ta chỉ cần chờ người chơi tụ tập đông đảo là có thể giết ra ngoài thành đúng không?” Nghĩ đến đây cả đám đều kích động không thôi.

Mario thậm chí còn xui dại Vương Viễn: “Lão Ngưu, giờ ngươi ra ngoài thành giết hết người chơi… để bọn họ hồi sinh trong điểm sống lại một loạt đi.”

Tất cả mọi người: “…”

Đạo Nhân Thất Đức không hổ là Đạo Nhân Thất Đức, chuyện liên quan trực tiếp đến giết người phóng hỏa hắn ta sẽ nhất quyết không làm mà toàn đẩy cho người khác.

Đúng vào lúc này, Cảnh Xuân Rực Rỡ cắt ngang hưng phấn của cả đám: “Đừng lạc quan sớm thế, chuyện không đơn giản như vậy đâu!”

“Xuân ca nói vậy là có ý gì?” Cả đám nghi ngờ hỏi.

“Ha ha!”

Cảnh Xuân Rực Rỡ bật cười sang sảng: “Thực lực của đám các ngươi mặc dù không quá mạnh nhưng cũng được tính là những nhân tài nổi bật trong nhóm người chơi. Một Thường Hạo đã khó đối phó vậy rồi, các ngươi cảm thấy sau khi những người chơi khác truyền tống đến đây thì có thể làm nên trò trống gì? Chớ nói tu vi bọn họ yếu hơn các ngươi, cứ cho là ngang bằng đi nữa thì có thể giết chết được bao nhiêu yêu tộc? Các ngươi chưa từng gặp yêu tộc nào mạnh hơn Thường Hạo đúng không?”

“Chuyện này…”

Cảnh Xuân Rực Rỡ vừa dứt lời, mọi người nhất thời im lặng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!