Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1644: Chương 1643: Hắc Kim sư phó

Nghĩ tới đây, Vương Viễn thoáng suy tư, cầm lệnh bài đi đến hỏi một yêu tộc gấu trắng to lớn: “Hey người anh em, có biết đây là thứ gì không?”

Gấu trắng kia liếc mắt nhìn qua đã nói luôn: “Bớt nói nhảm đi! Dĩ nhiên là Vạn Yêu Lệnh! Đến cả thứ này cũng không nhận ra, ngươi là gian tế nhân tộc hả?”

Nói rồi gấu trắng vươn móng vuốt ra định cào Vương Viễn.

“Hề hề!”

Vương Viễn cười đầy gian manh: “Người anh em chớ hoảng sợ, ta nghe nói có gian tế chui vào thành nên mới phụng mệnh Vạn Cổ Hồ Vương tới đây bí mật điều tra! Chỉ có yêu tộc chúng ta mới có Vạn Yêu Lệnh, cũng chỉ có chúng ta mới biết tác dụng của nó cho nên ta mới hỏi ngươi!”

“Thật không?”

Gấu trắng nửa tin nửa ngờ hỏi lại, chuyện hiểu chuyện không.

“Dĩ nhiên rồi!” Vương Viễn nói: “Nếu không sao ta lại có Vạn Yêu Lệnh chứ, ngươi lấy lệnh bài ra cho ta xem thử.”

“À…”

Gấu trắng ngu ngốc móc lệnh bài của mình ra cho Vương Viễn nhìn.

Quả nhiên lệnh bài này giống y đúc [Thái Nhất Lệnh] trong tay Vương Viễn.

Nói cách khác, thứ này ở yêu tộc gọi là [Vạn Yêu Lệnh], tượng trưng cho thân phận của mỗi yêu tộc.

“Xem ra ngươi không phải gian tế của yêu tộc thật!” Vương Viễn hài lòng gật đầu.

“Nói nhảm gì đấy!” Gấu trắng tỏ vẻ khó chịu: “Lão tử vốn không phải người!”

Giọng điệu của gã nghe vô cùng khó chịu.

“Vậy ta hỏi ngươi một vấn đề.” Vương Viễn nói: “Nếu ngươi đáp đúng, ta sẽ tin tưởng ngươi.”

Gấu trắng bất mãn nói: “Hỏi thì hỏi đi, ở đâu chui ra mà đáng ghét thế không biết!”

“Nếu làm mất Vạn Yêu Lệnh thì phải làm sao?” Vương Viễn hỏi.

“Đơn giản!” Gấu trắng đáp: “Tìm thợ rèn Hắc Kim ở thành Tây làm lại chiếc khác là xong… Đúng là tên thiểu năng trí tuệ!”

Dứt lời gấu trắng kỳ quái liếc mắt nhìn Vương Viễn rồi hùng hùng hổ hổ bỏ đi.

“Thợ rèn Hắc Kim?”

Vương Viễn nghe vậy, trong mắt lộ ra vẻ giảo hoạt.

Bảo Thái Nhất Lệnh là Vạn Yêu Lệnh, còn đồng loạt phát lệnh bài chứng minh thân phận cho yêu tộc ở Thung lũng Bắc Đình, người xưng là thợ rèn Hắc Kim này hiển nhiên có vấn đề.

“Keng keng keng keng!”

Dựa theo chỉ dẫn của gấu trắng, Vương Viễn đi thẳng đến lò rèn ở thành Tây. Lò rèn rất rộng rãi, từ bên ngoài đã nghe được tiếng gõ leng keng rất có quy luật.

Vương Viễn bước vào lò rèn.

Chỉ thấy bên trong có một con ngưu yêu màu đen thân hình vạm vỡ đang đứng đó, tay cầm một cây chùy lớn gõ liên hồi lên mảnh sắt, vách tường bên cạnh treo đủ loại vũ khí.

Yêu tộc vẫn luôn làm việc đơn giản thô bạo thế đấy, binh khí cầm tay vừa thô vừa xấu, trong khi đó tu sĩ nhân tộc đều luyện chế phi kiếm tương thông tâm ý, cảnh giới cao hơn nhiều.

Thấy Vương Viễn bước vào cửa hàng, ngưu yêu khẽ nhướng mày, liếc mắt nhìn qua hắn rồi không thèm để ý nữa mà quay sang tiếp tục công việc của mình.

Vương Viễn tiến lên trước hỏi: “Xin hỏi Hắc Kim sư phó có ở đây không?”

“Xèo!”

Ngưu yêu nhúng miếng sắt đang rèn dở vào nước khiến bọt trắng xèo xèo nổi lên, vươn tay qua loa lau mồ hôi trên trán rồi mới hỏi: “Ta chính là Hắc Kim! Ngươi đến tìm ta có việc gì? Muốn mua vũ khí hả?”

“Lần sau sẽ mua, nhất định sẽ mua!”

Vương Viễn xua tay cam đoan, sau đó lôi [Thái Nhất Lệnh] từ trong ngực ra đưa tới trước mặt Hắc Kim: “Hắc Kim sư phó có biết vật này không?”

“Vạn Yên Lệnh! Đồ do ta làm!” Hắc Kim đáp chắc nịch.

“Thật chứ?” Vương Viễn lại hỏi: “Đây không phải là Thái Nhất Lệnh sao?”

“?”

Hắc Kim nghe Vương Viễn nói vậy thì đột nhiên sững người, sau đó cẩn thận quan sát hắn một lượt, ánh mắt dần trở nên quỷ dị.

Một lúc lâu sau Hắc Kim mới nói: “Xà huynh chớ nói mấy lời tức cười như vậy! Chính hồ vương đã chỉ đích danh lão Ngưu ta đây chế tạo Vạn Yêu Lệnh cho chúng huynh đệ Thung lũng Bắc Đình. Thái Nhất Lệnh gì cơ, ta chưa nghe nhắc đến bao giờ!”

“Ặc…”

Vương Viễn thoáng ngẩn người.

Từ trong lời nói của Hắc Kim không khó để nhận ra, gã kiêng kị thân phận xà yêu của Vương Viễn nên không dám thừa nhận, thế là hắn bèn nói: “Thật ra ta chính là tu sĩ nhân loại.”

“Ha ha!”

Hắc Kim lắc đầu cười: “Xà huynh đùa gì thế? Ngươi là người hay rắn, lão Ngưu đây còn không phân biệt được chắc?”

Vương Viễn chẳng biết phải làm sao, chỉ đành hủy trạng thái Thiên Biến Vạn Hóa, thân hình nhoáng lên trở về dáng vẻ cũ.

“Ơ kìa…”

Hắc Kim thấy Vương Viễn đột nhiên biến thành nhân loại thì đần mặt ra, vội vàng vung tay trái lên.

“Rầm!”

Cửa lò rèn đóng lại, trong nhà một mảnh tối đen.

Không đợi Vương Viễn phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra, một bàn tay to lớn thình lình chộp lên cánh tay hắn, lôi nhanh vào trong bóng tối, chốc lát sau hai bên đã đặt chân vào một căn phòng nhỏ với ánh sáng mờ tối.

Người lôi kéo Vương Viễn chính là Hắc Kim, hiện tại đã biến thành một đại hán mặt đen vóc người to lớn.

“Í?”

Vương Viễn kỳ quái nhìn Hắc Kim: “Hóa ra Hắc Kim sư phó cũng là nhân loại! Vì sao…”

“Nhờ thuật biến thân!”

Hắc Kim nói: “Vẫn kém hơn đạo hữu nhiều, đến cả ta cũng không nhận ra lớp ngụy trang của ngươi.”

“Nào có nào có, chút mánh nhỏ mà thôi!”

Vương Viễn vô cùng khiêm tốn đáp lời.

Nhìn ra được mới là lạ đó, thần thông biến hóa của Vương Viễn dựa trên linh vận nguyên thần, căn bản chẳng khác nào biến thành bản thể, ngoại trừ chính hắn ra thì chỉ có người cực kỳ quen thuộc với bản thể mới có thể nhìn ra chút khác biệt, người bình thường làm sao phát hiện ra sơ hở được.

Nhắc tới đây, Vương Viễn lại hỏi: “Xin hỏi Thái Nhất Lệnh này là gì?”

“Tín vật của người Thái Nhất Môn!” Hắc Kim đáp: “Không ngờ lại có đạo hữu mang lệnh bài vào trong thành thật, không biết tu sĩ nhân tộc kia hiện tại ra sao rồi.”

“? ??”

Vương Viễn mờ mịt hỏi: “Thái Nhất Môn cũng là một môn phái à?”

Nói thật đây là lần đầu tiên Vương Viễn nghe nhắc đến tên môn phái này.

“Dĩ nhiên!”

Hắc Kim giải thích: “Ở Tiên Linh Giới, Thái Nhất Môn là môn phái tu hành duy nhất của loài người, từ thuở khai thiên lập địa đã tồn tại cùng yêu tộc.”

“Khoan đã, điều ta nghe kể lại hoàn toàn khác!” Vương Viễn thắc mắc: “Không phải mãi sau nhân tộc mới tiến vào Tiên Linh Giới à?”

Lúc trước hình như Vương Viễn từng nghe Thạch Công nói vậy, đại khái là sau khi nhân tộc Phàm Trần Giới lên Tiên Linh Giới đã gạt bỏ đối lập, tàn sát không hề kiêng dè… độc bá Tiên Linh Giới, vô cùng bá đạo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!