Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1645: Chương 1644: Thượng Cổ Bí Văn

“Lịch sử ngươi đang nhắc đến là của tu sĩ nhân tộc Phàm Trần Giới mới.” Hắc Kim giải thích rõ hơn: “Thái Nhất Môn là nhân tộc tồn tại từ lúc Tiên Linh Giới ra đời đến này, còn được gọi là tu sĩ nhân tộc cổ.”

“À à à...”

Vương Viễn vỡ lẽ.

Hóa ra trước cả khi tu sĩ phàm trần đặt chân lên Tiên Linh Giới thì trên đó đã tồn tại tu sĩ nhân loại rồi.

“Tu sĩ xưa và nay có gì khác nhau?” Vương Viễn lại hỏi.

Nếu cùng là nhân tộc thì cần gì phải phân chia rạch ròi như thế, nghe ý tứ của Hắc Kim, gã tựa hồ rất tự hào về thân phận của mình.

“Đương nhiên là khác rồi!”

Hắc Kim nói: “Nhân tộc cổ chúng ta do trời đất Tiên Linh Giới sinh ra và dưỡng thành, linh căn trời sinh mạnh mẽ. Nhân tộc mới cũng chính là tu sĩ phàm trần, tư chất trời sinh không đủ, kém hơn nhân tộc cổ rất nhiều. Hơn nữa nhân tộc cổ hiểu rõ nguồn gốc của vạn vật, học được thuật biến hóa, thứ mà nhân tộc mới vĩnh viễn không học được.”

Không khó để nhìn ra, bởi vì thuật biến hóa nên Hắc Kim cũng coi Vương Viễn thành nhân tộc cổ.

“Nhưng sao Thái Nhất Môn lại đầu phục yêu tộc?” Vương Viễn thực sự coi thường tên Hắc Kim mắt cao hơn đầu này.

Nghe thì ghê gớm lắm, cuối cùng không phải vẫn bán mạng cho yêu tộc à?

“Đầu phục?” Hắc Kim đỏ bừng mặt quát lên: “Đầu phục cái lìn! Tại sao chúng ta phải chịu phong ấn chung cùng yêu tộc, chẳng lẽ tu sĩ các ngươi bây giờ không biết sao?”

“Hở?”

Vương Viễn càng ngu người hơn…

Các đại môn phái căn bản không có ghi chép liên quan đến nhân tộc cổ, mà cứ cho là có đi, một người không môn không phái như Vương Viễn nào có cơ hội chạm đến những điển tịch đó, nên hắn không rõ bối cảnh vì sao nhân tộc cổ lại bị phong ấn ở Thung lũng Bắc Đình cũng là điều hiển nhiên.

“Chúng ta là anh hùng, không thể bị lãng quên! Ngươi phải hiểu rõ điều này!” Hắc Kim trịnh trọng nói.

[Hệ thống thông báo: Bạn đã kích hoạt bối cảnh cốt truyện ẩn “Thượng Cổ Bí Văn”, có xác nhận kích hoạt hay không?]

“Xin rửa tai lắng nghe!” Vương Viễn tiện tay chọn đồng ý.

“Haizzz… Trước tiên phải kể từ hồi đại chiến Tiên Ma.” Hắc Kim thở dài, bắt đầu kể chuyện.

Đại khái chính là từ lúc khai thiên lập địa đến nay, nhân tộc và dã thú đã song song tồn tại. Tiên Linh Giới linh khí dư thừa, dã thú dần tiến hóa thành yêu, nhân tộc cũng bắt đầu tìm kiếm phương pháp tu hành giúp trường sinh bất tử.

Cuối cùng tu sĩ nhân tộc cổ sáng lập ra Thái Nhất Môn. Thái Nhất Môn có ngũ hành bát pháp, nhắm tới con đường trường sinh.

Khổ nỗi nhân tộc cổ nhân số ít ỏi, tu vi mạnh mẽ đấy nhưng lại bị yêu tộc áp chế gắt gao, buộc phải an phận thủ thường.

Sau đó tiên nhân Thiên Giới mở đường thông giữa Phàm Trần Giới và Tiên Linh Giới, vô số tu sĩ nhân loại mới bắt đầu tràn lên đây.

Nhân loại mới tu hành pháp môn thiển cận, linh căn yếu, căn cơ bất ổn, khó mà sinh tồn trong mảnh đất khắc nghiệt này.

Tu sĩ Thái Nhất Môn dầu gì cũng là nhân tộc, bọn họ thu nạp một lượng lớn nhân tộc mới vào Thái Nhất Môn tu hành.

Thái Nhất Môn dưới sự gia nhập của tu sĩ nhân tộc mới lập tức phát triển lớn mạnh đến trình độ trước nay chưa từng có.

Người càng đông, tài nguyên càng khan hiếm, nhân tộc bắt đầu khuếch trương địa bàn hoạt động… cuối cùng dẫn đến đại chiến Tiên Ma ở núi Bách Man.

Tu sĩ loài người thế lớn, giết thẳng đến tận hang ổ yêu tộc ở Thung lũng Bắc Đình. Thung lũng Bắc Đình dễ thủ khó công, nhân tộc cổ muốn đánh bại yêu tộc hoàn toàn nên đã lợi dụng thuật biến thân mà mình tinh thông nhất, biến thành yêu tộc lẻn vào thành… Cuối cùng đột phá lớp phòng ngự của yêu tộc từ bên trong, mà nhân loại cổ thì bị tu sĩ loài người phong ấn dưới núi Tê Vân cùng với yêu tộc.

Trải qua bao năm dài đằng đẵng, thế sự xoay vần, tu sĩ Thái Nhất Môn rốt cuộc cũng được nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa, chuyện đầu tiên bọn họ làm chính là liên lạc với những đạo hữu khi xưa qua [Thái Nhất Lệnh], muốn trở về thế giới nhân tộc.

Hắc Kim kể xong, phần Thượng Cổ Bí Văn trong cột bối cảnh cốt truyện của Vương Viễn lập tức được thắp sáng, giang hồ lịch duyệt và tu vi đều tăng lên…

Câu chuyện Hắc Kim mới kể nghe hơi tục nhưng Vương Viễn lại cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy, cứ cảm giác là lạ chỗ nào đó.

“Giờ Thái Nhất Môn không còn nữa hả?” Hắc Kim hỏi Vương Viễn.

Hắc Kim nhớ lại vấn đề đầu tiên mà Vương Viễn thắc mắc, hình như hắn không biết Thái Nhân Môn là gì.

“Không còn nữa!”

Vương Viễn lắc đầu nói: “Chỉ có Thục Sơn, Nga Mi, Phạn Thiên Tông, … v.v.”

“Thục Sơn, Nga Mi…” Hắc Kim lặp lại một lượt những cái tên Vương Viễn nhắc đến, sau đó suy tư chốc lát rồi bảo: “Mấy môn phái này nghe quen thật đấy… Hình như hồi đầu lên đây nhân tộc mới cũng tự xưng như vậy. Giờ bọn họ đã thoát khỏi Thái Nhất Môn rồi sao?”

“Hẳn là vậy…” Vương Viễn gật đầu đáp.

“Không biết nhân tộc cổ chúng ta còn lại bao nhiêu người…” Hắc Kim sâu xa nhìn Vương Viễn: “Ngươi thân là nhân tộc cổ nhưng lại không biết những chuyện đã xảy ra, chứng tỏ Tiên Linh Giới đã không còn khái niệm nhân tộc cổ rồi.”

Vương Viễn nói: “Đều là nhân loại, há cứ gì phải phân ra xưa với nay?”

“Khác chứ! Khác chứ!” Hắc Kim lắc đầu nói: “Sao có thể giống nhau được!”

Nhắc tới đây Hắc Kim lại bảo: “Nay yêu tộc đột phá phong ấn, chiếm cứ Thung lũng Bắc Đình lần nữa, nhân tộc cổ chúng ta có thể trở lại Trung Nguyên hay không phải dựa hết vào ngươi đó.”

[Hệ thống thông báo: Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ cốt truyện ẩn “Đột Phá Từ Bên Trong”, có nhận hay không?]

“Thiệt tình…”

Vương Viễn nhận nhiệm vụ mới xuất hiện xong, trong lòng cứ hơi khó chịu.

Tự dưng mình lại chạy tới đây làm người Thái Nhất Môn chi?

Còn không phải do bị kẹt cứng trong thành nên hắn mới đi tìm người thử chút vận may sao, coi xem người ta có giúp đỡ được gì không.

Kết quả gã này không những không giúp đỡ gì mà còn giao cho mình nhiệm vụ cứu bọn họ ra ngoài… Tình huống này rốt cuộc là sao?

“Đại ca...”

Vương Viễn đau khổ nói: “Ta tới đây để xin giúp đỡ! Chúng ta bị yêu tộc vây trong thành không ra ngoài được! Ngươi bảo bọn ta cứu các ngươi ra ngoài… chẳng phải càng loạn thêm sao?”

“Hở?”

Hắc Kim nghe Vương Viễn nói vậy lập tức hưng phấn cả lên: “Ý ngươi là, trong thành không chỉ có mình ngươi là tu sĩ nhân loại?”

“Có mấy trăm người.” Vương Viễn suy tư chốc lát rồi đáp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!