Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1646: Chương 1645: Chém gió thì ai chả nói được

Hoạt động lần này khá lớn, đều dùng Đại Na Di Phù nên người chơi khá tiếc mạng, chỉ dám bắt nạt quái nhỏ thôi, sau một ngày, người chơi chỉ giết chết được mấy trăm đầu yêu quái.

Đúng là kỳ tích!

“Vậy thì tốt!” Hắc Kim phấn khích nói.

“Ấy ấy ấy, ngươi đang nói tiếng người đó à…” Vương Viễn hết sức bất mãn.

“Ngươi thì biết gì!” Hắc Kim đắc ý nói: “Không có ai hiểu yêu tộc hơn ta đâu, đám Thung lũng Bắc Đình toàn miệng cọp gan thỏ, năm đó nhân tộc cổ chúng ta chỉ bằng mấy trăm người đã đánh tan bọn chúng từ bên trong, chỉ cần có người là được, kinh nghiệm đối phó yêu tộc thì để ta.”

“Kinh nghiệm thất bại?”

Vương Viễn còn lâu mới tin lời gã.

Đại chiến Tiên Ma lần trước có biết bao tu sĩ tiếp ứng ngoài thành Thung lũng Bắc Đình kia kìa, lần này chỉ có người chơi bị nhốt trong thành còn bên ngoài chẳng nổi một mống.

Hơn nữa đám Hắc Kim thì có kinh nghiệm gì đáng tham khảo chứ, bị người liên quan phong ấn mà còn thích lên mặt.

“Khẹc khẹc khẹc khẹc!”

Hắc Kim đột nhiên bật cười: “Yêu tộc khác với nhân tộc, đám súc sinh kia từ xưa đến nay đều có thói quen dùng vũ lực giải quyết vấn đề, thắng làm vua thua làm giặc, rất dễ đột phá từ bên trong.”

“Hmmm...” Vương Viễn trầm ngâm suy nghĩ.

Hắc Kim nói không sai, yêu tộc từ dã thú tu luyện mà thành, về mặt bản chất vẫn mang lối suy nghĩ của động vật, có thói quen dùng vũ lực, sẽ không có suy nghĩ đoàn kết lại lúc sinh tử tồn vong giống như loài người.

Ở tiền tuyến núi Mãng Thương, cứ hở ra là thấy được cảnh yêu tộc mạnh tùy ý tàn sát yêu tộc nhỏ yếu.

Trong xã hội nhân loại cũng tồn tại những hành vi tồi tệ như thế nhưng lúc đối mặt với kẻ thù chung, nhân loại sẽ theo bản năng đoàn kết chống lại kẻ thù mạnh trước sau đó mới giải quyết nội bộ…

“Ta thấy yêu tộc Thung lũng Bắc Đình sống hài hòa lắm mà.” Vương Viễn nghi ngờ nói.

Yêu tộc tiền tuyền rất hung tàn, nhưng Thung lũng Bắc Đình là hang ổ của yêu tộc, kẻ nào kẻ nấy đều rất quy củ, mấy chuyện như miêu yêu đỡ bà cụ thử yêu qua đường cũng có nữa là.

“Ha!” Hắc Kim nói: “Sở dĩ bọn chúng có thể đoàn kết là do có một thủ lĩnh đủ mạnh trấn áp bên trên.”

Loài người sẽ đoàn kết lại, sưởi ấm nhau những lúc nguy nan.

Động vật sẽ tôn trọng nhau khi chịu áp bách to lớn, bản chất tương tự nhưng vẫn có chút khác biệt.

“Cho nên ý của ngươi là?” Vương Viễn dường như đã hiểu ra ý tưởng của Hắc Kim.

“Đúng vậy!”

Hắc Kim nói: “Giải quyết Vạn Cổ Hồ Vương trước! Thung lũng Bắc Đình có rất nhiều yêu ma hùng mạnh nhưng chỉ có Vạn Cổ Hồ Vương là thủ lĩnh mạnh nhất, một khi lão ta còn sẽ không có yêu tộc nào dám làm càn. Chỉ cần bắt được Vạn Cổ Hồ Vương, mất đi sự áp chế của lão ta, những yêu tộc cường đại khác sẽ bắt đầu tàn sát lẫn nhau… Căn bản không cần nhân loại nhúng tay bọn chúng đã đánh đến ta sống ngươi chết. Thế nào, kế hoạch hoàn mỹ lắm đúng không? Vỗ tay hưởng ứng đi chứ?”

Vương Viễn nghe vậy không khỏi bĩu môi: “Hay lắm! Ngươi nói chuyện chẳng biết trên dưới gì cả!”

“Sao nào? Ta nói có chỗ nào không đúng à?” Hắc Kim hỏi vặn lại.

“Theo lý mà nói thì không có vấn đề gì, nhưng ngươi không cảm thấy chuyện mình nói rất viển vông sao?” Vương Viễn khinh bỉ hỏi.

Giết thủ lĩnh của đối phương để bọn chúng chém giết lẫn nhau, kế này đến cả trẻ nít cũng nghĩ ra được, mấu chốt là phải làm thế nào.

Nói mồm mấy câu là Vạn Cổ Hồ Vương chết được đó hả? Vớ vẩn!

Chẳng khác nào ngồi buôn dưa lê bên vệ đường vừa ăn xiên nướng vừa nói gì mà xử phạt quốc gia hải đăng rất đơn giản, chỉ cần làm thịt Lông Vàng biết tuốt là hết thảy sẽ được giải quyết. Mẹ nó, bốc phét thì ai mà chẳng làm được…

Vạn Cổ Hồ Vương là một tồn tại như thế nào?

Lão ta là kẻ đứng đầu Thung lũng Bắc Đình, một đại yêu tồn tại từ thời thượng cổ, ở trạng thái suy yếu nhất, Vương Viễn mở hết tất cả thần thông mà vẫn không giết chết được lão ta…

Tạm thời khoan nhắc đến thực lực cá nhân của Vạn Cổ Hồ Vương, ngươi tưởng đám thủ vệ yêu tộc kia đều bất tài cả chắc?

Phỏng chừng chưa gặp được Vạn Cổ Hồ Vương đã bị làm thịt rồi.

Ám sát Vạn Cổ Hồ Vương khó như việc khuyên yêu tộc ở Thung lũng Bắc Đình lui về Đông Hải ăn cá vậy.

Tên Hắc Kim này đúng là gì cũng mở mồm nói được.

“Ha ha!”

Đối mặt với sự khinh bỉ của Vương Viễn, Hắc Kim lại bật cười ha hả: “Ở Tiên Linh Giới nhân tộc cổ ta là nhất. Nếu ta đã đề cập kế hoạch này với ngươi tức là nhất định có biện pháp hoàn thành. Ngươi xem thử đây là gì?”

Hắc Kim lầu bầu, lôi từ trong ngực ra một bản vẽ.

[Bản Đồ Thung lũng Bắc Đình]

Loại hình: Đạo cụ

Phẩm chất: Không rõ

Giới thiệu vật phẩm: Bản đồ ghi chép đường đi từ Thung lũng Bắc Đình đến Vạn Yêu Cung thuộc sở hữu của nhân tộc thượng cổ.

“Thấy chưa?” Hắc Kim chỉ vào bản đồ rồi nói: “Đây chính là bản đồ do bọn ta vẽ năm đó, ở Thung lũng Bắc Đình có một lối đi bí mật nối thẳng đến Vạn Yêu Cung, Vạn Yêu Cung chính là nơi ở của Vạn Cổ Hồ Vương.”

“Bản đồ?” Vương Viễn nhìn bản đồ rồi thầm nghĩ: “Gã hiển nhiên có chuẩn bị mà đến, nhờ bản đồ này khả năng giết chết được Vạn Cổ Hồ Vương sẽ tăng lên tám phần.”

Thế là Vương Viễn đảo tròng mắt, buông tay nói: “Vậy thì có ích lợi gì? Cho dù tìm được Vạn Cổ Hồ Vương đi nữa, ngươi nói xem ai có thể giết chết được lão ta?”

“Chớ hoảng!”

Hắc Kim xoay người lại, lôi từ gậm giường ra một chiếc hộp màu đỏ, thổi tung lớp bụi trên nắp rồi cẩn thận mở hộp ra.

Hộp được mở ra, một luồng ánh sáng vàng tỏa ra từ bên trong.

Ánh sáng vàng tản đi, chỉ thấy bên trong hộp là bảy thứ gì đó có hình thù rất kỳ quái.

Mỗi thứ đều dài khoảng một thước, bên trên điêu khắc hoa văn hình ngôi sao, sắp xếp theo phương vị thất tinh bắc đẩu, còn tỏa ra một luồng ánh sáng màu tím nhạt như có như không.

“Linh bảo! !? ?”

Vương Viễn thấy thế thì trong lòng không khỏi cả kinh.

Chỉ có pháp bảo cấp Linh mới có thể tỏa ra ánh sáng màu tím.

Hắc Kim mỉm cười, “show” thuộc tính của pháp bảo ở trong hộp ra.

[Thất Tinh Định Hồn] (pháp bảo)

Thuộc tính: Không.

Phẩm giai: Linh bảo đặc biệt.

Thất Tinh Không Ấn: Sử dụng pháp bảo, điều động lực thất tinh phong ấn 90% tu vi của mục tiêu.

Trạng thái: Đã được luyện hóa.

Buộc định: Không.

Số lần sử dụng: 1/2.

Giới thiệu vật phẩm: Linh bảo do một vị tu sĩ thời thượng cổ đã điều động lực thất tinh để luyện chế, từng được dùng để phong ấn Yêu tộc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!