“Hóa ra là đạo cụ dùng sẽ tiêu hao số lần.”
Nhìn thấy thuộc tính của Thất Tinh Định Hồn, Vương Viễn không khỏi có hơi thất vọng.
Còn tưởng rằng Hắc Kim sẽ cho mình một pháp bảo cấp Linh thế nào chứ, hóa ra chỉ là một thứ giới hạn số lần dùng.
Chẳng qua thuộc tính của pháp bảo này cũng tương đối hữu ích, thế nhưng có thể phong ấn 90% tu vi của mục tiêu... Trực tiếp làm suy yếu thực lực của mục tiêu, giảm đến mức chỉ còn lại một phần mười... Quả thật là rất biến thái.
Nếu không phải là thứ giới hạn số lần dùng, để nó rơi vào tay Vương Viễn thì đúng là khó cho người khác quá, dù sao Vương Viễn vốn đã miễn dịch 90% thương tổn, có thêm thứ này nữa thì đúng là quá khủng khiếp.
Không bàn tới việc hiện giờ Vạn Cổ Hồ Vương chưa khôi phục tu vi, cho dù là trở lại thời kỳ đỉnh cao, một cây Thất Tinh Định Hồn phi tới, cộng thêm Vương Viễn miễn dịch 90% thương tổn, hắn chưa chắc đã không đỡ được đòn tấn công của Vạn Cổ Hồ Vương.
“Ngươi thì biết gì chứ!”
Hắc Kim nói: “Đây chính là bảo bối do một vị tổ tiên Thái Nhất Môn thu thập lực thiên địa rồi làm phép mà thành đấy, ngươi nghĩ là cải trắng ven đường à? Ở lần tiên ma đại chiến trước, may là có [Thất Tinh Định Hồn] này nên mới bắt được Vạn Cổ Hồ Vương.”
“Thì ra là thế!” Vương Viễn bèn nói với vẻ nghi hoặc: “Nếu các ngươi đã có bản vẽ địa đạo, cũng có Thất Tinh Định Hồn, vì sao không tự đi đối phó đi, còn kêu chúng ta đi.”
“Nói nhảm!”
Hắc Kim nói: “Ngươi không thấy bây giờ chúng ta sống cũng không hề dễ chịu một chút nào à? Chẳng may thất bại thì sao.”
“Ta...”
Vương Viễn hoàn toàn cạn lời.
Hắc Kim nói không sai, Nhân tộc cổ và Yêu tộc cùng bị phong ấn nhiều năm như vậy, hơn nữa với thuật biến hóa của bọn họ, từ lâu đã không có gì khác biệt so với Yêu tộc, bọn họ có thể sống yên ổn trong thành Vạn Yêu ở thung lũng Bắc Đình, không nhất thiết phải làm mấy chuyện nguy hiểm như vậy.
So với việc tự đi tìm đường chết, chi bằng giao việc này cho người khác làm.
Nếu thành công, Thái Nhất Môn trở về Tiên Linh giới.
Không thành công, cũng không ảnh hưởng đến việc bọn họ có thể an cư lạc nghiệp.
Tính toán rất hay.
Nhưng đám Vương Viễn lại không giống vậy, sau khi người chơi chết sẽ sống lại ở hang ổ của Yêu tộc, không phản kháng là không ra được, hoạt động sẽ bị ép kết thúc, chỉ có phản kháng thì mới có một chút hy vọng.
Thế nên cho dù Vương Viễn biết rõ mình bị Hắc Kim - nhân tộc cổ tính kế, hắn vẫn phải làm theo lời bọn họ nói.
Người chơi đúng là không có nhân quyền mà, bị người thiết kế trò chơi và NPC tính kế liên tục.
Mục đích ban đầu là cứu người, hiện giờ lại có sự chuẩn bị đầy đủ, Vương Viễn tất nhiên không thể nào từ chối nhiệm vụ của Hắc Kim.
Suy nghĩ một lúc, Vương Viễn cầm lấy bản vẽ và Thất Tinh Định Hồn trong tay Hắc Kim.
[Hệ thống nhắc nhở: Ngươi nhận nhiệm vụ cốt truyện ẩn [Đột phá từ bên trong].]
Cấp bậc nhiệm vụ: Kinh Thiên Động Địa
Nội dung nhiệm vụ: Đánh bại Vạn Cổ Hồ Vương 0/1.
Phần thưởng nhiệm vụ: Không biết.
Bối cảnh nhiệm vụ: Thái Nhất Môn và Yêu tộc cùng bị phong ấn ở lần tiên ma đại chiến trước, hiện giờ Yêu tộc quay lại nhân gian, người của Thái Nhất Môn cũng trở về Tiên Linh giới. Đánh bại Yêu tộc giúp người của Thái Nhất Môn trở lại cố hương.
Kéo thanh Nhiệm Vụ ra nhìn phần giới thiệu nhiệm vụ, Vương Viễn giơ tay, biến nó thành nhiệm vụ chung của cả đội ngũ Một Đám Ô Hợp.
“Nhiệm vụ này...”
Nhìn thấy nhiệm vụ của Vương Viễn, đám người Một Đám Ô Hợp có phản ứng y hệt Vương Viễn lúc nãy.
Hay lắm, nhiệm vụ này đúng là vô cùng đơn giản thô bạo, trực tiếp để người chơi giết chết BOSS cuối, vớ vẩn thật sự.
“Có kế hoạch cụ thể gì không?” Cảnh Xuân Rực Rỡ hỏi.
“Có!” Vương Viễn gửi bản đồ và Thất Tinh Định Hồn lên kênh đội, sau đó nói: “Đi vào từ mật đạo, sau đó dùng thứ đồ chơi này đánh chết Vạn Cổ Hồ Vương.”
“Con mẹ nó, chuyện này cũng không dễ làm một chút nào!”
Mọi người đồng loạt bĩu môi.
Nơi này là nơi nào chứ, không phải tất cả mọi người đều có thể biến thân giống như Vương Viễn, người chơi ở bên trong thung lũng Bắc Đình bay còn không bay được, muốn chạy đi tìm cửa mật đạo tại một nơi BOSS Yêu tộc xuất hiện đầy đường như vậy thì có khác nào đi tìm chết đâu chứ, huống chi bây giờ mọi người bị chặn ở điểm sống lại, muốn đi ra cũng không dễ một chút nào.
“Ta cảm thấy chúng ta nên bán tấm bản đồ và Thất Tinh Định Hồn này để lấy tiền thì hơn!” Mario rất tài tình nhạy bén, đã nghĩ ra biện pháp để giảm tổn thất đến mức thấp nhất.
“Không cần!”
Vương Viễn xua tay nói: “Chỉ cần thu hút sự chú ý của Yêu tộc, không phải bọn chúng sẽ không để ý tới chúng ta nữa sao.”
“Thu hút sự chú ý? Ai làm?” Bôi Mạc Đình nói: “Chúng ta làm ấy hả?”
“Chẳng lẽ điểm sống lại chỉ có mình chúng ta?” Vương Viễn hỏi lại.
“Chuyện này...” Đạo Khả Đạo đứng bên cạnh liếc nhìn bốn phía xung quanh, sau đó nói: “Đúng là có rất nhiều người... Nhưng có tên ngu xuẩn nào chịu nghe theo lời chúng ta chứ... Lại còn là dẫn quái giúp chúng ta.”
Mọi người đều tới đây để kiếm điểm, trong tình huống như vậy, không có tên ngốc nào chịu làm đá kê chân cho người khác đâu.
“Thật không?” Vương Viễn mỉm cười nói: “Ông chủ? Ý của ngươi thế nào?”
Phi Vân Đạp Tuyết thản nhiên nói: “Chuyện này không khó!”
Dứt lời, trên đầu Phi Vân Đạp Tuyết lập tức xuất hiện biểu tượng hội viên Tâm Duyệt cấp mười lăm.
“Xoạt! !”
Biểu tượng trên đầu Phi Vân Đạp Tuyết vừa sáng lên, ánh mắt của toàn bộ người chơi ở điểm sống lại đều đổ dồn về phía hắn.
Hễ là người chơi của Long Đằng thì không thể nào mà không biết biểu tượng này thể hiện cho điều gì.
Nhớ năm đó biểu tượng cấp ba còn được mọi người gọi là đại gia, biểu tượng cấp mười lăm của Phi Vân Đạp Tuyết đã không thể hình dung bằng hai chữ “đại gia” nữa rồi, nói một cách có trách nhiệm thì, dám tiêu nhiều tiền ở trong trò chơi như vậy, có thể nói người có tiền giống như hắn ở trên thế giới này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Có thể tiếp xúc với người có tiền ở một khoảng cách gần như vậy, đắm chìm trong thần ân, tất nhiên có thể hiểu được tâm trạng của mọi người lúc này.
Cho dù là cao thủ của Thiên Âm Minh - Nhất Mã Bình Xuyên, hai mắt hắn ta cũng trở nên sáng ngời, lộ ra vẻ kinh hãi.