Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1654: Chương 1653: Con lừa ngốc nhà ngươi

Sau vài giây yên lặng nó đột nhiên gào lên thảm thiết.

“Gào! !!”

Tiếng hét thê lương vang vọng tận trời xanh khiến ai nấy đều giật mình xót xa thay. Thủ lĩnh lang yêu đau đến cong gập người.

Vương Viễn gập cánh tay phải lại, nhấc lên rồi nện mạnh xuống.

“Ầm!”

Cùi trỏ của Vương Viễn nện liên tiếp vào ót thủ lĩnh lang yêu.

Lang yêu ăn đập ngã nhào ra đất.

Vương Viễn chưa chịu buông tha lại nâng chân đè lưng nó lại, tay trái bóp cổ, bàn tay phải nắm lại nện xuống như mưa, nắm đấm nọ nối tiếp nắm đấm kia, cứ thế điên cuồng nhằm vào đầu thủ lĩnh lang yêu.

“Bốp! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!”

Công kích nặng nề lại cực có tiết tấu, cả đám nhìn đến ngu người, mỗi lần âm thanh nắm đấm tiếp xúc với da thịt vang lên bọn họ lại nhịn không được muốn run rẩy.

Kia là BOSS đó người huynh đệ, có thể chừa lại cho nó chút mặt mũi không?

Hội Nhất Mã Bình Xuyên chứng kiến cảnh này bị kích thích không nhẹ.

Má, đè BOSS xuống đất đánh như đánh chó, hòa thượng kia còn là người à?

Lúc trước bọn họ còn cảm thấy bất mãn trước hành vi hành hạ người ta đến chết của Vương Viễn, giờ thấy số phận thê thảm của thủ lĩnh lang yêu, cả đám lại đột nhiên cảm kích vì lúc đó hòa thượng này đã cho mình chết thật thoải mái.

Đám binh lính lang yêu kia sở dĩ có thể phối hợp chặt chẽ với nhau hoàn toàn nhờ vào sự chỉ huy của thủ lĩnh lang yêu.

Hiện tại thủ lĩnh đã bị Vương Viễn đè dưới háng hành hạ, thân mình còn khó bảo toàn, mất đi chỉ huy, đám lính quèn bên dưới lập tức loạn hết cả lên.

Quái vật phối hợp với nhau thì gọi là đội quân quái Tinh Anh.

Không con nào phối hợp thì chính là một đám ô hợp, căn bản chẳng khác gì đám quái yêu tộc lúc trước.

Nhóm Một Đám Ô Hợp và hội Thiên Âm Minh đều là cao thủ, dưới sự phối hợp đâu ra đấy, khống chế rồi gây sát thương, cả đám nhanh chóng giết sạch sẽ bọn lang yêu.

Tích phân hàng ma tăng vèo vèo.

Một đợt quái này cống cho mọi người chừng ba trăm tích phân.

Hội Nhất Mã Bình Xuyên nhìn tích phân trong cột nhiệm vụ, hớn hở cười lộ cả hàm răng.

Cả đám dĩ nhiên đều là cao thủ nhưng vẫn rõ bản thân giỏi khía cạnh nào.

Nếu bảo bọn họ một mình đi cày tích phân, với năng lực dẫn đường của Nhất Mã Bình Xuyên, e rằng đợi đến khi hoạt động kết thúc cũng không ra nổi núi Mãng Thương… chớ nói chi là một đợt cày được hơn trăm tích phân.

Sớm biết vậy bọn họ đã mặt dày mày dạn bám theo chứ việc gì phải đánh nhau đến ngươi sống ta chết.

Bên kia, thủ lĩnh lang yêu đã bị Vương Viễn đấm chết.

Mọi người lại kiếm được trăm tích phân nữa.

Hiện tại người có tích phân cao nhất là Vương Viễn – hơn một nghìn bảy trăm điểm, chiếm vị trí thứ nhất trong bảng xếp hạng hoạt động, phía dưới là thành viên nhóm Một Đám Ô Hợp.

Giống như trước, quái nhỏ chỉ rớt huyết mạch chứ không có đạo cụ nào.

Thủ lĩnh lang yêu rớt được món trang bị phẩm chất bình thường, không có đồ gì ngon cả, ngoài ra còn có một tấm lệnh bài đen thui, mặt trước khắc một chữ “lang”, mặt sau là một hình vẽ hổ báo sài lang.

Trong đó hình vẽ lang được thắp sáng.

Hiển nhiên lệnh bài này là một bộ, sau khi thu thập đủ bốn miếng sẽ kích hoạt hoàn toàn.

Cả đám quét dọn chiến trường rồi nhanh chóng đi theo chỉ dẫn của bản đồ tiến về phía trước.

Số quái kế tiếp theo thứ tự là chiến sĩ sói, kỵ binh báo và vệ binh hổ.

Lang binh xảo trá, chiến sĩ sói hung tàn, kỵ binh báo nhanh nhẹn còn vệ binh hổ thì hung mãnh.

Mặc dù đám quái này càng lúc càng khó đối phó hơn nhưng cơ chế khá giống nhau, toàn dựa vào tài năng chỉ huy của thủ lĩnh để phát huy sức chiến đấu mạnh nhất.

Nhờ kinh nghiệm giết lang binh lần này, hành trình kế tiếp cũng không quá khó khăn.

Đụng phải quái, Vương Viễn không nói hai lời xông lên đè đầu tên thủ lĩnh trước tiên, nhưng người khác thì phối hợp tiêu diệt quái nhỏ, hành động nhuần nhuyễn trôi chảy, chỉ có đám vệ binh hổ cuối cùng là khá khó đối phó, ngoài ra đều rất thuận lợi.

Sau một phen giày vò rốt cuộc cũng giết chết được hổ vương hậu hung ác dọa người, Vương Viễn cầm trên tay tấm lệnh bài hình hổ cuối cùng.

Bốn lệnh bài hợp lại một chỗ, hình vẽ trên đó được thắp sáng toàn bộ.

Đồng thời một trận gió to đổ ập đến, cảnh tượng trước mặt thay đổi, chớp mắt cả đám đã xuất hiện trong một cung điện vô cùng khổng lồ.

Một thanh niên trẻ tuổi anh tuấn đang ngồi trên ngai vàng đối điện mọi người.

Người này mặc trang phục trắng tinh, trên đầu là cặp tai nhọn lông xù, tầm mắt từ trên nhìn xuống, xoáy sâu vào Vương Viễn, miệng thì tức giận mắng: “Tại sao lại là con lừa ngốc chết tiệt nhà ngươi?”

“Uầy, đẹp trai thật đấy…”

Tố Niên Cẩn Thời thấy người trẻ tuổi kia thì mắt lập tức biến thành hình trái tim.

“Eo ôi nhìn đôi tai xù kia kìa! Đáng yêu chết đi được!”

Độc Cô Tiểu Linh và Nhất Mộng Như Thị cũng nhìn chằm chằm người nọ, sắp rớt nước miếng đến nơi rồi.

“…”

Nhóm Một Đám Ô Hợp và hội Thiên Âm Minh nghía thấy đức hạnh này của đám con gái thì lập tức đen mặt lại.

Chỉ có mỗi Tống Dương ngu ngơ hỏi: “Thế này mà cũng gọi là đẹp trai à?”

“? ??”

Nghe Tống Dương nói vậy, mọi người thi nhau lườm nguýt cô nàng.

Dù không muốn thừa nhận nhưng nói thật, người trẻ tuổi (yêu tộc) kia đẹp trai đến mức bất thường, đỏm dáng như Phi Vân Đạp Tuyết mà còn cảm thấy tự ti mặc cảm đây này.

Như kia mà không tính là đẹp trai thì chẳng nhẽ mặt mày phải hung dữ như Vương Viễn mới tính à? Hóa ra mắt thẩm mỹ của cô nàng này quái dị như vậy, chẳng trách…

Thanh niên kia không thèm đếm xỉa đến ánh mắt nóng bỏng của các cô gái, chỉ gắt gao nhìn chòng chọc vào Vương Viễn, vẻ mặt hết sức phức tạp, tựa hồ có bao nhiêu yêu hận tình thù không thể nói hết.

“Lão Ngưu quen biết tên kia à?”

Mọi người vô cùng ngạc nhiên trước quan hệ của Vương Viễn và thanh niên nọ.

Xem biểu cảm và lời nói ban nãy của người này thì có vẻ như cả hai có một đoạn quá khứ không muốn để ai biết.

“Không quen…” Vương Viễn cẩn thận quan sát thanh niên nọ một hồi rồi nói: “Nhìn quen mắt lắm! Ê, ngươi là ai thế? Hai ta từng gặp nhau rồi à?”

“Hừ!”

Người kia hừ lạnh bảo: “Mới bao lâu mà ngươi đã quên ta rồi!” Giọng nói nghe vô cùng u oán.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!