“Đậu mòe! Quan hệ mập mờ thế?” Mario hãi hùng không thôi.
Bôi Mạc Đình không ngừng cảm thán “quá thành thạo!”.
“Ngươi giỏi nhỉ?”
Còn Tống Dương thì hung tợn trừng mắt nhìn Vương Viễn.
“Ta? ?! !”
Vương Viễn có trăm cái miệng cũng không bào chữa nổi.
Bấy giờ Cảnh Xuân Rực Rỡ đột nhiên mắng: “Ngu lắm, lão ta là Vạn Cổ Hồ Vương! !!”
“Lão Vạn? Không thể nào!”
Vương Viễn quá đỗi ngạc nhiên.
Lúc trước gặp Vạn Cổ Hồ Vương lão ta vẫn còn là một con cáo già trung niên, mặc dù khí chất xuất chúng nhưng không trẻ tuổi và đẹp trai như hiện tại, thời gian mới qua bao lâu mà đã trẻ ra mấy chục tuổi thế này?
Dĩ nhiên mấy mươi tuổi này là nhìn từ góc độ loài người.
“Không phải lão phu thì còn ai vào đây nữa?” Vạn Cổ Hồ Vương nhìn Cảnh Xuân Rực Rỡ bằng ánh mắt sâu xa: “Trí nhớ của ngươi cũng khá đấy!”
Sau khi xác định người này là Vạn Cổ Hồ Vương thật, cảm xúc đầu tiên xuất hiện trong đầu Vương Viễn là thảng thốt. Mẹ nó chứ, hắn vốn còn tưởng thanh niên kia là BOSS nhỏ nào đó, ai ngờ mục tiêu cuối cùng của nhiệm vụ lần này lại là lão Vạn.
Là người chơi từng đối đầu trực diện với Vạn Cổ Hồ Vương, Vương Viễn so với ai khác đều hiểu rõ tu vi của lão già này rốt cuộc cao bao nhiêu.
Thần thông Pháp Thiên Tượng Địa mạnh mẽ như thế mà chẳng khiến lão ta chịu chút sát thương nào, cứ cho là nhóm Một Đám Ô Hợp cùng nhau xông lên chưa chắc đã giải quyết nổi.
Huống chi hiện giờ tu vi của Vạn Cổ Hồ Vương đã khôi phục kha khá, còn hóa thành hình người, thực lực mạnh hơn ngày xưa không biết bao nhiêu.
Dù trong tay Vương Viễn có pháp bảo như Thất Tinh Định Hồn cũng không dám tùy tiện sử dụng.
Dẫu sao thông tin của Vạn Cổ Hồ Vương đều là dấu chấm hỏi, Vương Viễn cũng không biết tu vi hiện tại của lão hồ ly này cao đến đâu, Thất Tinh Định Hồn chỉ có cơ hội dùng một lần, nhất định phải đảm bảo tỷ lệ thành công một trăm phần trăm mới nên lôi ra.
Trước Vương Viễn còn nghĩ lúc đụng độ Vạn Cổ Hồ Vương mình sẽ chơi đánh lén từ phía sau, ai ngờ cả đám bị truyền tống đến thẳng trước mặt lão ta, thế này không dễ hành động rồi.
Vương Viễn là người co được giãn được, biện pháp cứng rắn không thành thì chuyển sang đánh úp, đánh úp thất bại lại đổi sang mềm mỏng. Hiện tại thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, Vương Viễn đảo tròng mắt một vòng, trên mặt lộ ra nụ cười ngây thơ hồn nhiên.
“Ha ha ha!”
Vương Viễn bật cười vui vẻ, tiến lên trước một bước rồi nói: “Lão Vạn, chúng ta cũng coi như bạn cũ! Ngươi quên là ai thả mình ra sao?”
Trong tình huống không đánh thắng được người ta, trước cứ dán vào tỏ vẻ thân thiết biết đâu lại có cơ hội.
“Bớt nói nhảm đi!” Vạn Cổ Hồ Vương nhíu mày: “Minh Viêm Đỉnh của ta đâu? Mau trả lại đây! Đồ của lão phu mà cũng dám cướp, ngươi chính là kẻ đầu tiên!”
“Đù má…”
Nhóm Một Đám Ô Hợp đen mặt, hội Nhất Mã Bình Xuyên thì trộm liếc mắt nhìn nhau.
Con lừa ngốc này đúng là coi trời bằng vung, chưa thấy hắn không dám cướp đồ của ai bao giờ! Một BOSS lớn với phần thông tin toàn dấu chấm hỏi thế kia mà cũng dám cướp thì thử hỏi xem còn có chuyện gì hắn không dám làm?
Côn Ngô bị Vương Viễn cướp mất Tam Sơn Ấn vẫn còn đang ấm ức đây này, giờ nghe thấy Vạn Cổ Hồ Vương cũng dính chiêu, trong lòng gã ta cân bằng hơn nhiều.
Vương Viễn mặt dày cất tiếng cười cợt nhả: “Hề hề! Chẳng phải chỉ cướp mất của ngươi một cái đỉnh rách nát thôi sao, chuyện có bao lớn? Một BOSS bự như ngươi mà thù dai hoài! Nhỏ mọn!”
“Vớ vẩn!” Vạn Cổ Hồ Vương nói: “Mau giao Minh Viêm Đỉnh ra, bằng không… Hừ hừ!”
Ánh mắt Vạn Cổ Hồ Vương đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc.
Một cỗ uy áp cường đại từ đối diện ập đến, tất cả chợt cảm thấy bản thân như rơi vào hầm băng, toàn bộ cung điện cũng trở nên lạnh lẽo thấu xương.
Thấy tu vi của Vạn Cổ Hồ Vương đáng sợ như vậy, ai nấy đều tái mặt.
Ở đây không có ai là tay mơ cả, càng là cao thủ càng có thể phân biệt thực lực của đối thủ một cách rõ ràng.
BOSS nào chọc được, BOSS nào không chọc được bọn họ đều dễ dàng nhận biết. Tu vi của Vạn Cổ Hồ Vương rõ ràng không cùng một cấp bậc với nhóm bọn họ.
“Cha tiên sư nhà ngươi…” Sau khi cảm nhận được uy áp của BOSS, Vương Viễn cũng thầm sợ hãi.
Đúng như hắn dự đoán, tu vi của Vạn Cổ Hồ Vương mạnh hơn trước đó không chỉ chút ít thôi đâu.
“Lợi hại thật đấy…” Tố Niên Cẩn Thời càng khoa trương hơn,
“Rốt cuộc ngươi đứng phe nào?” Phi Vân Đạp Tuyết tức giận hỏi.
Tố Niên Cẩn Thời ôm trái tim bé nhỏ đáp: “Anh đẹp trai bên kia!”
Mọi người: “…”
Chỉ cần nhân vật phản diện có ngoại hình đẹp, tam quan sẽ chạy theo ngũ quan… nên đám con gái phản ứng như vậy cũng bình thường.
“Ha ha!”
Vạn Cổ Hồ Vương được người ta khen ngợi thì khẽ mỉm cười, nụ cười càng lúc càng đẹp trai rạng ngời.
“Ôi, thật muốn gả cho người đó…”
Tố Niên Cẩn Thời hoàn toàn thất thủ.
“Được rồi, ngươi tinh mắt lắm, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!” Vạn Cổ Hồ Vương thản nhiên nói.
“Ta gả cho ngươi là được rồi! Thả hết bọn họ ra đi!” Đây cũng không phải lần đầu tiên Vương “quả phụ” làm mấy chuyện như lập gia đình kiểu này.
Vạn Cổ Hồ Vương cười nói: “Gả cho ta cũng được, chỉ cần ngươi trả lại đỉnh, đừng nói là tha một mạng, ta có thể thả cả đám đi!”
Không thể không công nhận, Minh Viêm Đỉnh tạo nên sức ép cực lớn đối với Vạn Cổ Hồ Vương, rõ ràng thực lực vượt xa đám Vương Viễn nhiều nhưng lại vì một chiếc đỉnh mà bằng lòng cúi đầu nói lý lẽ với Vương Viễn.
“Chẳng phải chỉ là một chiếc đỉnh rách nát thôi sao?”
Nghe Vạn Cổ Hồ Vương nói vậy, cả đám vui mừng khôn xiết, hội Nhất Mã Bình Xuyên rối rít bảo: “Lão Ngưu, mau trả đỉnh cho lão ta đi!”
Mục đích của hội Thiên Âm Minh khi chạy đến đây là gì? Bọn họ muốn rời khỏi Bắc Đình Cố Địa… Không cần đánh nhau mà vẫn ra được là tốt nhất, còn về Minh Viêm Đỉnh gì đó, dù sao cũng đếch phải đồ của mình.
“Minh Viêm Đỉnh rốt cuộc là thứ gì?” Phi Vân Đạp Tuyết hỏi Vương Viễn.
Vương Viễn đáp: “Pháp khí phong ấn Lục Mang Tinh Trận dùng áp chế yêu tộc.”
“Giờ nó ở đâu?” Phi Vân Đạp Tuyết lại hỏi.
Vương Viễn trả lời: “Dĩ nhiên là ở trên người ta rồi! Thật ra cái đỉnh rách nát kia chả có tác dụng gì cả.”
Cảnh Xuân Rực Rỡ đứng bên cạnh nghe vậy khẽ nhíu mày.