“Ế? Đây là thứ gì?”
Sau khi ném [Cửu Thiên Canh Phong] cho Mairo, Tống Dương lại đào ra được một miếng lệnh bài.
Lệnh bài làm bằng gỗ, tản ra ánh sáng xanh nhẹ nhàng, trên đó khắc chín cái đuôi rất sống động.
[Thanh Khâu Lệnh]
Thuộc tính: Mộc.
Phân loại: Thần thông.
Phẩm giai: Chưa rõ.
Giới thiệu: Sau khi sử dụng có thể nhận được sức mạnh của Thanh Khâu, tạo ra một vòng bảo hộ có thể miễn dịch toàn bộ sát thương.
Yêu cầu sử dụng: Tu luyện giả pháp thuật hệ mộc.
Là lệnh bài thần thông!
Thứ này cũng giống với sách kỹ năng pháp thuật, có thể khiến người chơi nhận được kỹ năng thần thông, nhưng lệnh bài thần thông cực kỳ hiếm có.
Sức mạnh Thanh Khâu này chắc hẳn chính là vòng bảo hộ vô địch mà Vạn Cổ Hồ Vương vừa mới sử dụng.
Theo lý mà nói, Vương Viễn vẫn rất nhung nhớ một chiêu [Kim Cương Bài Tháp] vô địch đó của mình, nhưng lệnh bài thần thông này có yêu cầu sử dụng, hắn cầm cũng không thể dùng được.
Trong đội ngũ, người chơi khống chế mộc chỉ có một mình Phi Vân Đạp Tuyết… nên không thể nghi ngờ, Thanh Khâu Lệnh này bị hắn cầm đi.
“Ha ha ha! Ta cũng có thể vô địch rồi!” Tâm trạng của Phi Vân Đạp Tuyết vô cùng tốt đẹp.
Vạn Cổ Hồ Vương thật sự rất hào phóng, trang bị, vật phẩm, kỹ năng, sách mò ra được một đống, cái nào cũng đều là cực phẩm….
Số của Tống Dương lại tốt, mò ra từng vật phẩm một, trên cơ bản mọi người đều được chia cho đồ tốt, ngay cả mấy người Độc Cô Tiểu Linh đã chết cũng có vật phẩm bọn họ có thể dùng.
Sờ đến cuối cùng, duy chỉ có ba người Bôi Mạc Đình, Tam Dương Khai Thái và Vương Viễn là không có gì cả.
“Vô Kỵ tỷ tỷ, ngươi không thể làm thế với ta.” Bôi Mạc Đình rơi nước mắt đầy mặt.
Cuối cùng Bôi Mạc Đình cũng phát hiện ra rồi, sau khi quen biết Vương Viễn, bản thân mình chưa từng gặp may mắn, đầu tiên là mất cái đó, sau đó bị trục xuất khỏi sư môn, bây giờ đến sờ một BOSS cũng không có phần mình.
Phúc duyên của Vương Viễn thấp không thể sờ ra được đồ tốt cũng rất bình thường, nhưng dựa vào cái gì phúc duyên thấp còn có thể truyền nhiễm.
“Ngươi câm miệng!”
Tống Dương còn tức hơn Bôi Mạc Đình, trừng mắt nhìn Phi Vân Đạp Tuyết: “Một cơ hội cuối cùng, nếu như không mò ra được lông hồ ly, ta sẽ lột da ngươi!”
“Đậu má!”
Phi Vân Đạp Tuyết kinh hãi: “Thứ này nào có tỷ lệ một trăm phần trăm chứ!”
“Ta không quan tâm!” Hai tay tống dương chập lại lẩm bẩm một lúc, cuối cùng duỗi tay sờ lên người Vạn Cổ Hồ Vương mọt lần cuối cùng.
Trái tim của Phi Vân Đạp Tuyết vọt lên tận cổ họng, trong lòng thầm cầu nguyện.
Lúc này, sắc mặt của Tống Dương hơi thay đổi.
“?”
Sau lưng Phi Vân Đạp Tuyết phát lạnh.
“Coi như ngươi may mắn!” Tống Dương cười khà khà, kéo ra một bộ lông cáo trắng muốt hoàn hảo.
“Tổ tiên hiển linh!” Phi Vân Đạp Tuyết sợ toát mồ hôi lạnh.
“Nghĩ cái gì mà của ngươi!” Vương Viễn giành bộ lông cáo qua, nói: “Ngươi đã cầm Bách Vụ Thiên Hoa rồi, thứ này phải đổ xúc xắc.”
“A…” Tống Dương hơi sững sờ, liếc mắt nhìn mấy người.
Bôi Mạc Đình nhanh chóng cúi đầu, y không dám chọc Tống Dương.
Tam Dương Khai Thái là một người thành thật, bình tĩnh đáp: “Không sai, phải đổ xúc xắc.”
“Ta… lấy giày đổi được không?”
Tống Dương nhìn bộ lông cáo trong tay Vương Viễn với vẻ cực kỳ tiếc nuối.
Vương Viễn nói: “Ngươi chắc chắn muốn dùng giày đổi lông cáo?”
“Đương nhiên!” Tống Dương cũng chẳng thèm nghĩ ngợi mà lấy giày ra.
“Cũng không có một chút tiến bộ nào!” Vương Viễn thở dài, nhận đôi giày rồi thuận tay ném cho Tam Dương Khai Thái, sau đó lại đưa lông cáo cho Tống Dương.
“Cảm ơn Ngưu ca!” Tam Dương Khai Thái nhận giày, vẻ mặt biết ơn.
Tống Dương cầm được lông cáo cũng tươi cười rạng rỡ, hai người vô cùng hài lòng.
“Lão Ngưu… ngươi không phải huynh đệ, tại sao không cho ta?” Bôi Mạc Đình hỏi với vể tức tối.
“Ai kêu ngươi sợ!” Vương Viễn vừa cười vừa đáp.
Vừa rồi khi Tống Dương nhìn y, y lại cúi đầu xuống, rõ ràng là từ bỏ cơ hội đổ xúc xắc.
“Ta… ta…” Bôi Mạc Đình không có lời nào mà chống đỡ, vẻ mặt vô cùng phức tạp, bộ dáng như sắp khóc, đứa trẻ này không biết đùa…
Vương Viễn thuận tay móc [Thất Sát Kiếm Quyết] và Thất Sát Kiếm lấy được từ chỗ Lý Nguyên Hoa đưa qua, nói: “Thấy ngươi không có triển vọng như vậy, ta không dùng được thứ này, một trăm linh thạch thượng phẩm, bán cho ngươi!”
Thất Sát Kiếm Quyết vốn chính là đại đạo kiếm tu, mới đầu Vương Viễn đã dự định sẽ bán nó cho Bôi Mạc Đình rồi.
“Cái này… vậy ngươi thì sao?” Bôi Mạc Đình liếc mắt nhìn kiếm quyết và phi kiếm mà hắn đưa qua, không dám nhận.
Y không phải thằng ngu, [Thất Sát Kiếm Quyế] này ít cũng phải đáng giá năm trăm linh thạch thượng phẩm, Thất Sát Kiếm cũng có giá trị xa xỉ, hai cái này là một bộ, lại thêm đóng gói chung, không hơn một nghìn linh thạch thượng phẩm không thể mua được.
Vương Viễn nói là bán, nhưng trên cơ bản cũng không có gì khác với cho. Bôi Mạc Đình cũng không dám chiếm lời của hắn.
“Ta?”
Vương Viễn buồn bực đáp: “Con mẹ nó ta chẳng muốn gì hết, cũng phải có cái ta có thể dùng chứ, tiền ngươi cứ trực tiếp đưa cho ông chủ là được, ta còn nợ tiền hắn, nếu ngươi không cần, ta ném đi bán đấu giá cũng được.”
Vương Viễn bị hạn chế công pháp, thứ có thể học được quá ít, trang bị cũng có giới hạn, Thất Sát Kiếm Quyết và Thất Sát Kiếm này không hề có một chút tác dụng gì đối với hắn.
“Được rồi!” Bôi Mạc Đình gật đầu, nhận đồ của Vương Viễn.
“Thi thể không ai cần thì ta lấy nhé!” Lúc này, Cảnh Xuân Rực Rỡ tiến lên trước, duỗi gậy chống, chọc vào thi thể của Vạn Cổ Hồ Vương với vẻ mặt kích động.
Bản thể của Vạn Cổ Hồ Vương chính là BOSS đỉnh cấp, lại là vua của vạn yêu, luyện chế thứ này thành thi thể, còn lợi hại hơn ma thần Ngũ Hành một chút.
“Đợi chút đã!”
Vương Viễn bước lên trước, duỗi tay ấn vào đầu của Vạn Cổ Hồ Vương, định hút linh vận nguyên thần của lão ta.
Thế nhưng ngay đúng lúc này, đột nhiên thi thể của Vạn Cổ Hồ Vương nhanh chóng co rút lại, chỉ trong chớp mắt đã từ một con cửu vỹ hồ dài ba trượng năm, cao hơn một trượng, co lại thành một quang cầu chỉ hơn một mét.
“Không ổn!”
Mọi người thấy thế trong lòng đều kinh hãi, lẽ nào Vạn Cổ Hồ Vương này vẫn chưa chết, sắp sống lại rồi sao?
Ngay khi mọi người đang cực hoang mang thì quang cầu tản ra, một quả trứng ngọc to cỡ bàn tay từ giữa không trung chậm rãi rơi xuống, sau khi xoay một vòng mới rơi vào trong tay Vương Viễn.
“Đây là cái gì?”
Đôi mắt của hắn trừng thật to, không phải hồ ly đẻ con sao? Sao còn biết đẻ trứng nữa?