[Trứng của Vạn Cổ Hồ Vương]
Thuộc tính: Không biết.
Phân loại: Đạo cụ quý giá.
Phẩm giai: Tiên phẩm.
Giới thiệu: Linh vận nguyên thần của Vạn Yêu Chi Vương ngưng tự ra quả trứng này. Sau khi nhận chủ sẽ nở ra huyễn thú Tiên phẩm [Vạn Cổ Hồ Vương].
Trạng thái: Chưa nhận chủ.
Người sở hữu: Không.
“Đây là trứng sủng vật à?”
Mọi người đều là người chơi game lâu năm, nhìn thấy quả trứng trong tay Vương Viễn, bọn họ lập tức buột miệng thốt ra. Điều này cũng không cần phải nghĩ, game online đánh BOSS rớt trứng thì tất nhiên là trứng sủng vật rồi.
Chẳng qua mọi người không hề nghĩ tới, trò chơi này vậy mà còn có hệ thống trứng sủng vật.
“Ừm!”
Vương Viễn gật đầu nói: “Là trứng sủng vật.”
“Hồ ly biết đẻ trứng hả?” Người mới như Tống Dương quả thật rất nghiêm túc, lối suy nghĩ của cô nàng cũng khó hiểu không kém gì Vương Viễn.
“Không đẻ trứng được!” Phi Vân Đạp Tuyết nói: “Nhưng cái gì cũng giống với hiện thực thì trò chơi sẽ không còn gì thú vị nữa.”
“À...” Tống Dương hiểu rõ gật đầu, nhưng vấn đề kế tiếp lại khiến tất cả mọi người đều sửng sốt. Cô nàng này liếc nhìn quả trứng ngọc trong tay Vương Viễn từ trên xuống dưới một lượt, sau đó nói: “Trông cũng không tệ lắm nhỉ, ăn thế nào vậy?”
“? ?? !! !”
Mọi người nhìn Tống Dương với vẻ kinh hãi, có khi còn sợ hãi hơn cả việc nhìn thấy hồ ly đẻ trứng.
Rốt cuộc trong đầu cô nàng này đang nghĩ gì vậy? Hành động lấy giày đổi da hồ ly vừa rồi đã đủ khiến mọi người bất ngờ, có điều dù sao da hồ ly cũng là vật liệu cao cấp, mọi người chỉ nghĩ Tống Dương là một thợ may cao cấp, có thể làm ra trang bị tốt mà thôi.
Nhưng câu hỏi hiện giờ của cô nàng đã hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Đây chính là trứng sủng vật của Vạn Yêu Chi Vương đó, vậy mà phản ứng đầu tiên của Tống Dương lại là ăn như thế nào...
Hết mặc rồi đến ăn, mạch não của đứa nhỏ này đúng là rất thô bạo.
“Haizz...”
Vương Viễn hoàn toàn cạn lời, sao mình lại nuôi đồ tham ăn này chứ.
“Thứ này không phải là để ăn.”
Vương Viễn vươn tay, cắt một vết thương nhỏ ở đầu ngón tay, sau đó ấn lên quả trứng.
“Rầm!”
Trứng ngọc tiếp xúc với đầu ngón tay của Vương Viễn, vỏ trứng đột nhiên nứt ra, Cửu Vĩ Hồ to bằng lòng bàn tay bay ra từ bên trong vỏ trứng.
Cùng lúc đó Vương Viễn cũng nhận được nhắc nhở của hệ thống: [Bạn nhận được tiên sủng [Vạn Cổ Hồ Vương].]
[Vạn Cổ Hồ Vương]
Cấp bậc: Nhất giai.
Phẩm giai: Tiên phẩm
Công kích tăng lên 50%
Phòng ngự tăng lên 50%
Thuộc tính đặc biệt [Thịnh Thế Mỹ Nhan]: Tăng 50% thuộc tính mị lực cho người sở hữu.
Giới thiệu: Cực phẩm tiên sủng Vạn Cổ Hồ Vương, được xưng là Vạn Yêu Chi Vương, là người đứng đầu Yêu giới.
Trong trò chơi Đại Võ Tiên này, sủng vật sẽ không trực tiếp chiến đấu với người chơi, mà nó chỉ tăng thuộc tính của người chơi mà thôi, về cơ bản thì không khác pháp bảo, trang bị là bao, điểm khác biệt duy nhất là trang bị là vật chết, còn sủng vật thì có đủ loại kiểu dáng để giải trí.
Có điều mấy thứ như sủng vật Vương Viễn đã nuôi quá đủ rồi, lúc trước nuôi một con gấu trúc ăn hại, nó chẳng khác gì Tống Dương cả, lúc nào cũng ăn ăn ăn... Nếu không phải được tăng thêm 100% tốc độ di chuyển thì Vương Viễn đã vứt nó đi từ lâu rồi.
Vạn Cổ Hồ Vương này cũng là sủng vật tiên phẩm, có lẽ cũng không mạnh hơn Thái Cực Hùng là bao, cũng là một đứa tốn cơm tốn gạo.
“A! Đáng yêu thật sự...”
Nói đi thì cũng phải nói lại, tạo hình của Vạn Cổ Hồ Vương này cũng không tồi, lúc thành niên thì rất anh tuấn, lúc nhỏ thì lại có vài phần đáng yêu.
Nhìn thấy Vạn Cổ Hồ Vương bay tới bay lui quanh người Vương Viễn, mọi người không khỏi cảm thấy hâm mộ.
Đặc biệt là Tống Dương, nhìn thấy bé con lông xù đáng yêu này, trái tim như sắp tan chảy đến nơi. Cô duỗi tay ra ẵm Vạn Cổ Hồ Vương ở trong tay, đôi mắt biến thành hình trái tim, hoàn toàn không đề cập đến vấn đề ăn như thế nào.
“Gọi mẹ đi!”
Vương Viễn đi tới, chỉ về phía Tống Dương nói.
“Kêu đi kêu đi!” Tống Dương bá đạo nhéo nhéo Vạn Cổ Hồ Vương.
“Cút đi!”
Ai ngờ Vạn Cổ Hồ Vương lại nhe răng trợn mắt với Vương Viễn, nói: “Con lừa trọc chết tiệt nhà ngươi, mau kêu ả đàn bà này buông ta ra, lão phu với ngươi không đội trời chung!”
“Ha?” Vương Viễn không khỏi nhăn mày: “Ngươi còn nhớ rõ ta?”
“Nói nhảm, vạn yêu phụ sinh chân thân của lão phu, có thể nói lão phu bất tử bất diệt!” Vạn Cổ Hồ Vương hét lên: “Chỉ dựa vào mấy tên phế vật các ngươi mà cũng đòi giết ta?”
Nếu là người khác thốt ra mấy lời này, tám phần sẽ mang theo đôi chút khí phách, Vạn Cổ Hồ Vương lại bé bằng lòng bàn tay – không khác gì một con chó con mà cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn (lời lẽ ngông cuồng), quả thật khiến cho người ta cảm thấy rất buồn cười.
Mà sau khi Vương Viễn nghe được mấy lời này, hắn lập tức cảm thấy thứ này không hề đáng yêu một chút nào.
Mang theo kẻ thù ở bên người, trái tim phải lớn đến mức nào chứ.
“Tên nhóc này! Ngay bây giờ ta sẽ làm thịt ngươi.” Vương Viễn nhéo lấy cổ Vạn Cổ Hồ Vương, nói với vẻ uy hiếp.
“Giết ta đi.” Vạn Cổ Hồ Vương bất chấp tất cả, nằm gọn trong lòng bàn tay của Vương Viễn, tay chân duỗi ra thành hình chữ X: “Ngươi giết ông đây một lần, ông đây sẽ giảm độ trung thành, khi nào giảm còn 60 thì ông đây sẽ tự do, ngươi cho rằng ông đây muốn làm sủng vật của ngươi lắm hả?”
“Vậy à?” Vương Viễn lay chuyển tròng mắt, cười hì hì nói: “Ta lại không muốn giết ngươi nữa, không chỉ không giết ngươi, ta còn phải mang theo ngươi trên người, để ngươi tăng thuộc tính cho ta.”
Dựa theo thiết lập của hệ thống, sủng vật không thể phản bội chủ nhân, hơn nữa độ trung thành cũng là do người chơi quyết định, cho dù Vạn Cổ Hồ Vương có suy nghĩ của chính mình thì cùng lắm là giảm độ thân mật mà thôi, chỉ cần Vương Viễn không giết nó, nó sẽ không giảm độ trung thành.
Để kẻ thù trước kia ở bên cạnh mình, hỗ trợ mình, để nó trơ mắt nhìn bản thân bị mình lợi dụng, cảm giác đó chỉ một chữ để diễn tả thôi, chính là sướng!
“Ngươi! Ngươi!”
Tất nhiên Vạn Cổ Hồ Vương cũng biết rõ ý đồ của Vương Viễn, nó tức giận dẫm đạp hai chân, sau đó nhắm mắt giả chết.
Vương Viễn ném nó giống như ném rác rưởi cho Tống Dương, nói: “Cầm chơi đi, đừng chơi chết nó là được...”
“Ha ha!” Tống Dương nhận lấy Vạn Cổ Hồ Vương, cười giống như một tên ngốc.
Mọi người thấy thế, da đầu không khỏi cảm thấy tê dại...
Ác độc, đúng là quá ác độc.
Đường đường là Vạn Cổ Hồ Vương lại rơi vào trong tay của tên này, không biết về sau sẽ chịu bao nhiêu đau khổ đây.