...
“Ầm vang!”
Rửa sạch xong chiến trường, cửa lớn cung điện tự động mở ra.
Đúng lúc này, trên bầu trời vang lên thông báo của hệ thống.
[Thông báo thế giới: Sau khi trải qua một cuộc ác chiến, kẻ đứng đầu Yêu tộc là Vạn Cổ Hồ Vương đã bị đánh bại. Vạn Cổ Hồ Vương mất tích, sĩ khí Yêu tộc giảm xuống 50%, thuộc tính giảm xuống 30%, sĩ khí Nhân tộc tăng lên 50%, nhận được BUFF hoạt động “Quyết chí tiến lên”, trong thời gian hoạt động, thuộc tính tăng lên 30%.]
Thông báo hệ thống vừa xuất hiện, toàn bộ người tham gia hoạt động đều nhận được BUFF “Quyết chí tiến lên”.
“Má nó, kẻ đứng đầu Yêu tộc bị đánh bại, rốt cuộc là thần tiên phương nào vậy?”
Nhìn thấy thông báo hệ thống, tất cả người chơi đều cảm thấy rất khó tin.
Quái vật của nhiệm vụ hoạt động lần này đều có thực lực rất mạnh, mọi người tổ đội đánh chết một con quái nhỏ bình thường đã cực kỳ tốn sức, giết BOSS cũng cần phải có vài đội ngũ thì mới đánh được.
Như vậy đủ để thấy hoạt động lần này khó đến mức nào.
Càng là BOSS cao cấp thì sẽ càng ở gần thung lũng Bắc Đình, thung lũng Bắc Đình chính là hang ổ của Yêu tộc, nơi quần ma tụ tập.
Kẻ đứng đầu Yêu tộc ở trong cung Vạn Yêu, muốn đột phá thung lũng Bắc Đình qua mặt những yêu ma kia đã là việc khó như lên trời, lại còn muốn lẻn vào cung Vạn Yêu đánh bại kẻ đứng đầu Yêu tộc... Rốt cuộc là cao thủ như thế nào mới làm được việc này?
Huống chi kẻ đứng đầu Yêu tộc dựa vào thực lực vi tôn lên làm Vạn Yêu Chi Vương của Yêu tộc, thực lực tất nhiên sâu không lường được, có thể đánh bại nó, nếu không phải bật hack thì cho dù là cao thủ chuyên nghiệp e rằng cũng rất khó để làm được việc này.
“Không phải lại là tên hòa thượng kia đấy chứ.”
Bên phía Vạn Thánh Sơn đã có người bắt đầu suy đoán.
“Cũng không phải là không có khả năng! Không thấy điểm tích lũy của bọn họ lại tăng lên sao.” Bạch Hạc Lưỡng Sí nói.
Mọi người vội vàng kéo bảng xếp hạng điểm ra, chỉ thấy Vương Viễn đứng ở vị trí đầu tiên, lúc này điểm tích lũy đã lên tới hơn 5000, sau đó chính là đám người Một Đám Ô Hợp với hơn 4000 điểm.
Năm người Nhất Mã Bình Xuyên vốn không có chút tiếng tăm gì, điểm tích lũy cũng nhảy lên con số hơn 3000.
Mà những người chơi ở phía sau bọn họ, người cao nhất cũng chỉ có ba chữ số mà thôi.
Vạn Cổ Hồ Vương bị ai đánh bại, tất nhiên không cần nói cũng biết.
“Haizz, cũng không biết hắn làm chuyện đó như thế nào.” Bạch Hạc Lưỡng Sí suy nghĩ nát óc cũng không thể nghĩ ra được đám Vương Viễn rốt cuộc đã dùng cách gì để vượt qua tầng tầng lớp lớp yêu ma, lẻn tới trước mặt Vạn Cổ Hồ Vương.
“Khỏi cần suy nghĩ làm gì, chẳng lẽ còn có chuyện mà hắn không làm được sao?” Đám người Công Đức Vô Lượng khi đối mặt với Vương Viễn gần như đã đánh mất toàn bộ lý trí.
Dù sao tên hòa thượng này đã làm ra rất nhiều chuyện khó có thể tin nổi, thêm một chuyện này nữa thì cũng không có gì gọi là quá ngạc nhiên cả.
Không nghĩ tới nếu không phải sau khi chết bị truyền tống thẳng tới thung lũng Bắc Đình, đám người Một Đám Ô Hợp chắc chắn sẽ không chịu vào thành. Nếu không phải Vương Viễn lấy được đạo cụ nhiệm vụ ở chỗ Hắc Kim, mọi người đừng nói đánh chết được Vạn Cổ Hồ Vương, đến cả cánh cửa cung Vạn Yêu cũng không vào được ấy chứ.
...
Đúng như lời Hắc Kim nói lúc trước.
Đám Yêu tộc này người nào người nấy đều kiệt ngạo khó thuần, mắt cao hơn đầu, cho dù có thực lực rất mạnh nhưng vẫn bị tu sĩ Nhân tộc chèn ép, lý do chính là bởi vì nội bộ không đoàn kết.
Có Vạn Cổ Hồ Vương tọa trấn, bị cường giả một phương áp chế, các vị yêu ma cường đại tất nhiên là ngoan ngoãn nghe lời không dám làm bậy.
Hiện giờ Vạn Cổ Hồ Vương mất tích, mấy tên yêu ma kia sớm đã không vừa mắt nhau, thù oán lúc xưa chạm vào là nổ ngay, toàn bộ thung lũng Bắc Đình tràn ngập trong sát khí, hoàn toàn không thấy sự hài hòa lúc trước, giống như đang chờ một thời điểm để bùng nổ.
Đám người Một Đám Ô Hợp tiếp tục ở lại bên trong cung Vạn Yêu, đánh vệ binh Yêu tộc kiếm điểm tích lũy. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Vương Viễn lại biến thành Thường Hạo, nghênh ngang đi tới chỗ ở của Hắc Kim phía thành Tây.
Hắc Kim vẫn dùng vẻ mặt bình tĩnh gõ binh khí trong tay.
“Ngươi đến rồi à!”
Thấy Vương Viễn bước vào, Hắc Kim tiện tay đóng cửa lại, lại lần nữa mang theo Vương Viễn đi tới mật thất.
“Làm rất tốt!”
Hắc Kim lên tiếng khen ngợi: “Không thể ngờ được ngươi thật sự đã đánh bại Vạn Cổ Hồ Vương, quả thật nằm ngoài dự kiến của ta.”
“Ê ê ê, lời này của ngươi ta nghe không được thoải mái cho lắm.” Vương Viễn không khỏi đen mặt.
Lời này của Hắc Kim nghe thế nào cũng giống như là đang xúi giục Vương Viễn tới cung Vạn Yêu để chịu chết, tên này đúng là không phải người tốt gì.
“Không cần để ý đến những chi tiết nhỏ!”
Hắc Kim xua tay, cười rất chất phác.
“Phần thưởng đâu?” Vương Viễn cũng lười nói nhảm với NPC, hắn trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
“Phần thưởng?”
Hắc Kim không hiểu gì: “Việc này liên quan tới sự hưng suy của toàn bộ nhân tộc cổ chúng ta, đây không phải là nghĩa vụ của ngươi sao? Vậy mà ngươi lại kêu ta đưa phần thưởng?”
“Bớt nói nhảm đi!” Vương Viễn đen mặt nói: “Con mẹ nó, không phải ngươi định quỵt nợ đấy chứ.”
Nghĩa vụ... Mẹ nó, lúc nhờ ông đây hỗ trợ sao không nói là nghĩa vụ đi? Tại sao tên nhãi này lại không biết xấu hổ đến mức này chứ? Bảo sao lại bị Thục Sơn Minh phong ấn chung với Yêu tộc.
“Ha ha!” Hắc Kim cười nói: “Dù sao Vạn Cổ Hồ Vương đã không còn nữa.”
Hắc Kim cười đắc ý, ý tứ trong lời nói rất rõ ràng, việc đã đến nước này, ngươi làm gì được ta nào?
“Hừ hừ!”
Vương Viễn hừ lạnh một tiếng, thả Vạn Cổ Hồ Vương ra.
“Tên khốn khiếp! Tên khốn khiếp!” Vạn Cổ Hồ Vương chạy quanh người Vương Viễn chửi ầm lên.
Hắc Kim nhìn thấy Vạn Cổ Hồ Vương, không khỏi sợ tới mức sắc mặt trở nên tái nhợt, cả người run rẩy, lập tức quỳ rạp xuống đất, run giọng nói: “Hồ Vương bệ hạ, tiểu nhân là tên khốn khiếp...”
“...”
Vương Viễn cạn lời nhìn Hắc Kim sợ đến mức co rúm lại, hắn tiện tay thu Vạn Cổ Hồ Vương vào, sau đó nói: “Lão Hắc à, làm người thì phải phúc hậu một chút. Bây giờ Vạn Cổ Hồ Vương đang ở trong tay ta, thung lũng Bắc Đình này loạn lạc hay yên bình cũng là do một câu của ta. Mấy người các ngươi sống hay chết cũng do một ý nghĩ của ta, ngươi nên làm như thế nào, chắc trong lòng ngươi cũng rõ ràng nhỉ?”