Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1669: Chương 1668: Thượng cổ bí thuật của Hắc Kim

“Rõ ràng, rõ ràng!” Hắc Kim liên tục nói.

“Vậy phần thưởng của ta đâu?” Vương Viễn lại hỏi một lần nữa.

Hắc Kim vội vàng nói: “Lão Hắc ta cũng không có bản lĩnh lớn gì, chỉ nắm rõ kỹ thuật luyện khí. Thấy tiên binh của ngài mới chỉ là nhị giai mà thôi, không phù hợp với thân phận và tu vi của ngài, chỉ cần ngài có thể tìm được một thanh tiên kiếm tam giai, ta có thể thăng cấp miễn phí giúp ngài!”

“Chỉ vậy thôi hả?”

Vương Viễn nhíu mày nói: “Việc này chờ ta trở lại Trung Nguyên, tìm bất cứ vị luyện khí sư nào thì cũng làm được thôi!”

“Không giống nhau!”

Hắc Kim nói với vẻ ngạo nghễ: “Thuật luyện khí của lão Hắc này chính là thượng cổ bí thuật, làm sao những thuật luyện khí hiện giờ có thể sánh bằng được? Tiên binh khác với phàm binh, phẩm chất càng cao thì xác suất thành công càng thấp, tiêu hao cũng càng lớn. Nếu là cấp thấp thì lúc thăng giai có thể mười phần chắc chín, nhưng nếu là từ nhị giai thăng cấp lên tam giai, dựa vào thuật luyện khí bình thường, xác suất thành công không đến 50%.”

“Thật hay giả vậy? Nếu thất bại sẽ như thế nào?” Vương Viễn hỏi.

“Nhẹ thì tiên kiếm dùng để thăng cấp sẽ hoàn toàn trở thành sắt vụn, nặng thì ngay cả tiên binh của ngài cũng sẽ bị hao tổn, thậm chí là biến mất.” Hắc Kim nói: “Mà thuật luyện khí của lão Hắc ta chính là đại đạo thẳng chỉ chi thuật, có thể nâng xác suất thành công lên mức cao nhất.”

“Như vậy sao.”

Vương Viễn hiểu rõ sờ cằm.

Phí tổn để thăng cấp tiên binh đúng là không phải con số nhỏ, lúc trước từ nhất giai thăng lên nhị giai, Vương Viễn tự kiếm vật liệu, còn tốn mất mười khối thượng phẩm linh thạch làm phí thủ tục, nhị giai thăng lên tam giai, tất nhiên sẽ hao phí càng nhiều.

Chẳng qua nhiệm vụ này của mình khó khăn gian khổ như vậy, nếu chỉ thăng cấp binh khí một chút thôi thì quả thật là có hơi thiệt thòi.

“Ha ha!”

Nghĩ đến đây, Vương Viễn đột nhiên cười ha ha nói: “Lão Hắc à, quê hương của chúng ta có một câu không biết ngươi đã nghe qua chưa.”

“Xin được chỉ giáo!” Hắc Kim nói.

“Trao cần chứ đừng cho cá.” Vương Viễn cười hì hì nói: “Ngươi nhìn xem tiên binh này muốn lên tới thập giai thì còn phải thăng cấp rất nhiều lần, ta thấy ngươi ngày nào cũng bận rộn, chạy tới chạy lui gây phiền toái cho ngươi ta cũng cảm thấy ngại, chi bằng ngươi truyền thụ thượng cổ bí thuật kia cho ta được không? Đỡ mắc công ta không có việc gì lại tới tìm ngươi.”

Bây giờ có Yêu tộc ở đây, trong tay Vương Viễn lại có Vạn Cổ Hồ Vương, Hắc Kim không dám thu phí. Chờ đến lúc Hắc Kim trở lại Trung Nguyên, Vương Viễn muốn nhờ thì tất nhiên sẽ phải tiêu tiền, vậy thì nói thẳng ra luôn cho rồi.

“Chuyện này...”

Vương Viễn vừa mới dứt lời, Hắc Kim vội vàng lắc đầu nói: “Không được không được! Sao có thể truyền thụ cho ngươi được chứ?”

“Vậy hả?”

Vương Viễn bèn nghiêm túc nói: “Chắc ngươi không biết, vì áp chế Vạn Cổ Hồ Vương, ta đã dùng hết toàn bộ sức lực, nếu thực lực của ta không đủ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị Vạn Cổ Hồ Vương cắn ngược trở lại... Ta cũng là vì muốn tốt cho các ngươi thôi, ai nha ta sắp không áp chế được rồi.”

Nói tới đây, Vương Viễn lại triệu hồi Vạn Cổ Hồ Vương ra.

“Rống!”

Vạn Cổ Hồ Vương nhe răng trợn mắt về phía Vương Viễn.

Vương Viễn chỉ vào Vạn Cổ Hồ Vương nói: “Thấy không, nó có thể ăn ta bất cứ lúc nào.”

“Ngươi...”

Hắc Kim thở phì phì nói: “Ngươi đang làm tiền đó hả?”

Vương Viễn lớn tiếng nói: “Chuyện này liên quan tới sự hưng suy của Nhân tộc cổ, là nghĩa vụ của mỗi thành viên Nhân tộc cổ, sao lại nói là làm tiền chứ? Ngươi phải lấy đại cục làm trọng, nếu không thì... Lúc trước các ngươi còn có thể an cư lạc nghiệp, bây giờ cháy nhà ra mặt chuột rồi, ta không tốt thì các ngươi cũng đừng hòng được tốt, khi đó ngươi sẽ là tội nhân của Nhân tộc cổ, sẽ phải tạ tội với nhân dân cả nước.”

“Ta... Ngươi... Ngươi đột nhiên gào lên làm gì!” Hắc Kim bị khí thế hùng hổ dọa người của Vương Viễn ép cho không thở nổi, rơi vào đường cùng đành phải nói: “Có thể đưa công pháp cho ngươi! Nhưng ngươi phải đồng ý với ta một việc.”

“Chuyện gì? Nói nghe thử coi?” Vương Viễn hứng thú hỏi.

Xem ra nhiệm vụ này còn có phần sau.

Thứ quan trọng nhất trong trò chơi chung quy vẫn là trang bị, nếu có thể lấy được bí thuật luyện khí thượng cổ trong lời Hắc Kim nói, làm nhiều thêm một nhiệm vụ cũng không thành vấn đề.

Hắc Kim nói: “Giờ những yêu tộc này chẳng khác nào rắn mất đầu, khẽ chạm cái là nội chiến bùng nổ ngay. Nhân tộc trong thung lũng Bắc Đình đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ bọn chúng loạn lên sẽ vùng dậy đánh cho một kích trí mạng. Nhưng hẳn ngươi cũng biết, Vạn Cổ Hồ Vương mới mất tích chứ chưa chết hẳn, trong lúc nhất thời yêu tộc chưa thể loạn lên.”

“Ý của ngươi là?” Vương Viễn hỏi.

Hắc Kim đáp chắc nịch: “Ta cần ngươi giúp một tay… để bọn chúng sớm cắn xé lẫn nhau.”

[Hệ thống thông báo: Bạn đã nhận nhiệm vụ cốt truyện ẩn “Loạn Yêu Tộc”.]

Cấp bậc nhiệm vụ: Kinh Hãi Thế Tục

Nội dung nhiệm vụ: Làm dao động lòng quân yêu tộc khiến bọn chúng lao vào chém giết lẫn nhau.

Phần thưởng nhiệm vụ: “Bí thuật luyện khí thượng cổ - Thiên Nguyên Cửu Xung Đa Bảo Chân Giải.

Bối cảnh nhiệm vụ: Hiện yêu tộc như rắn mất đầu, các phe phái yêu tộc có thực lực trong Thung lũng Bắc Đình bắt đầu rục rịch, cần phải có người đổ thêm dầu vào lửa.

“Nhiệm vụ này…”

Sau khi thấy nội dung nhiệm vụ, Vương Viễn đen mặt lại.

Gã Hắc Kim khốn nạn kia quyết tâm không để hắn làm người tốt mà.

Tình hình Thung lũng Bắc Đình đã như vậy gã còn muốn đổ thêm dầu vào lửa… Vương Viễn đột nhiên có hơi đồng tình với yêu tộc.

Bản chất của đại chiến Tiên Ma chính là do tranh đoạt địa bàn, nghiêm khắc mà nói, nhân tộc vốn là người xâm lược, giết lão đại của người ta thì thôi đi, giờ lại khiến yêu tộc chém giết lẫn nhau… đúng là quá ác độc.

Thật ra với thân phận người chơi, Vương Viễn vốn là bên thứ ba, nên ngoan ngoãn làm nhiệm vụ mới phải, nhưng hiện tại cứ cảm giác mình bị người ta lợi dụng, khiến hắn do dự không biết có nên làm nhiệm vụ tiếp hay không.

Hắc Kim thấy vẻ mặt này của Vương Viễn thì vội vàng nói: “Nếu ngươi hoàn thành tốt nhiệm vụ, bí thuật tất nhiên sẽ thuộc về ngươi.”

“Người ta không tin được chính là ngươi đó!” Vương Viễn cười nói: “Đưa ta phần thưởng trước đã!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!