Mới rồi Hắc Kim còn tính quỵt phần thưởng của Vương Viễn, ai biết bí thuật thượng cổ này rốt cuộc là thứ gì, lỡ là rác rưởi thì phải làm sao? Hắc Kim lại quỵt nữa thì chết hắn à?
“Làm thế là trái quy tắc!” Hắc Kim trực tiếp từ chối.
“Huynh đệ à!” Vương Viễn cười lạnh nói: “Ngươi cảm thấy ta đang bàn điều kiện với ngươi sao?”
“Ặc…”
Hắc Kim thoáng sửng sốt.
Vương Viễn nói tiếp: “Vạn Cổ Hồ Vương hiện ở trong tay ta, chỉ cần ta muốn, tình thế của Thung lũng Bắc Đình tùy thời có thể thay đổi đến nghiêng trời lệch đất. Ngươi còn muốn bàn điều kiện với ta? Nghe có nực cười không chứ?”
Giọng điệu ra lệnh của Vương Viễn dọa Hắc Kim phát sợ.
Hiện tại mặc dù Vạn Cổ Hồ Vương đã bị Vương Viễn bắt, nhưng nói thế nào lão ta cũng là vua của vạn yêu, sở dĩ yêu tộc ở Thung lũng Bắc Đình gươm tuốt vỏ nỏ giương dây đều do Vạn Cổ Hồ Vương mất tích mà ra cả. Lúc này chỉ cần một câu nói của Vương Viễn, cục diện hiện tại của Thung lũng Bắc Đình sẽ lập tức ổn định lại, mà khi đó yêu tộc nhất định sẽ không buông tha cho đám đầu têu là những nhân tộc cổ đã bại lộ như Hắc Kim này.
“Phát thưởng rồi nhỡ ngươi không đi làm nhiệm vụ thì ta phải làm sao?” Hắc Kim thận trọng hỏi.
“Lão tử nào phải đám tiểu nhân gian trá như các ngươi.” Vương Viễn nói: “Chẳng chóng thì chày yêu tộc cũng nội chiến, chỉ cần phần thưởng khiến ta ưng ý, bọn chúng nội chiến sớm hay muộn chút cũng có gì khác biệt đâu.”
Hắc Kim yên lặng hồi lâu, rốt cuộc lên tiếng: “Được rồi!”
Vừa nói Hắc Kim vừa lôi một khối ngọc giản ra đưa cho Vương Viễn xem.
[Thiên Nguyên Cửu Xung Đa Bảo Chân Giải]
Thuộc tính: Mộc
Loại hình: Công pháp
Phẩm chất: Trung phẩm
Giới thiệu: Bí thuật thượng cổ của Tiên Linh Giới, đại đạo trực chỉ, luyện khí dưỡng thần.
Bối cảnh công pháp: Là một trong ngũ hành tám pháp của Thái Nhất Môn, ẩn chứa thuật pháp luyện khí thượng cổ, là đại đạo trực chỉ lấy khí linh tu trì kim đan.
“Cha tiên sư nhà nó!”
Vương Viễn nhìn ngọc giản trong tay, biểu cảm vô cùng phức tạp.
Vốn hắn còn tưởng [Thiên Nguyên Cửu Xung Đa Bảo Chân Giải] là một môn pháp thuật, thần thông hay kỹ năng sống gì đó.
Ai ngờ nó là công pháp, hơn nữa còn là công pháp hoàn chỉnh đại đạo trực chỉ.
Bàn về giá trị, một môn công pháp đại đạo trực chỉ quả thực tương đương với tuyệt học dưới phàm trần, có thể gặp không thể cầu, tùy tiện bán cũng được giá cao.
Nhưng Vương Viễn đã học đại phẩm Thiên Tiên Quyết là Cửu Chuyển Huyền Công, thuộc tính của hai công pháp này khác nhau, không thể dung hòa, muốn học môn này phải bỏ môn kia.
Vương Viễn nào phải kẻ ngốc, dĩ nhiên sẽ không vì nhỏ mà bỏ mất lớn.
Cho nên giá trị của môn công pháp này có cao hơn nữa hắn cũng không thể học... Chính là rác rưởi, còn là rác rưởi vô cùng giá trị.
“Tiểu Linh à, đồ này bán cho ngươi!” Vương Viễn tiện tay chia sẻ công pháp vào kênh trò chuyện của nhóm Một Đám Ô Hợp.
Trong nhóm Một Đám Ô Hợp chỉ có Độc Cô Tiểu Linh là người chơi luyện khí, bán cho cô nàng là hợp lý nhất.
“Đây là… Đại đạo trực chỉ! !!”
Nhóm Một Đám Ô Hợp nhìn thấy thông tin món đồ Vương Viễn gửi lên xong thì nhịn không được hô to.
Đại đạo trực chỉ nói một cách đơn giản chính là công pháp hoàn chỉnh.
Người chơi bình thường học công pháp đều học tuần tự từng tầng một, đầu tiên phải đột phá cảnh giới, sau đó là cày đủ điểm cống hiến môn phái để đạt tới điều kiện công pháp cao dung hợp công pháp thấp.
Công pháp hoàn chỉnh hoàn toàn lược bỏ những bước rườm rà kia, hơn nữa thuộc tính cộng thêm mạnh hơn công pháp chia tầng rất nhiều. Dẫu sao chia tầng đều là công pháp thiếu, chỉ có thể luyện dần từng tầng đến mức cao nhất mới nhận được thuộc tính giống như đại đạo trực chỉ.
Cũng vì nguyên nhân này mà công pháp hoàn chỉnh vô cùng hi hữu.
Phóng tầm mắt nhìn khắp Tiên Linh Giới, người chơi sở hữu công pháp hoàn chỉnh chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Những người này hoặc là có tiền, hoặc là cao thủ trong cao thủ, người chơi tầm thường căn bản chẳng dám mơ ước đến, cho dù là công pháp hoàn chỉnh hạ phẩm cũng có giá trị cực cao.
Nhưng lúc này Vương Viễn lại rao hàng một quyển công pháp hoàn chỉnh trung phẩm trong kênh đoàn đội, người này đúng là lắm tiền nhiều của mà.
Người sốc nhất là Bôi Mạc Đình, mắt đều trợn tròn hết cả lên.
Bởi vì nửa giờ trước Vương Viễn mới cho Bôi Mạc Đình một quyển “Thất Sát Kiếm Quyết”, cũng là công pháp hoàn chỉnh. Mọi người không biết thuộc tính của Thất Sát Kiếm Quyết, còn tưởng chỉ là một môn pháp thuật đơn giản, nhưng Bôi Mạc Đình lại rõ hơn ai hết.
Từ lúc nào mà công pháp hoàn chỉnh mất giá đến như vậy?
“Thứ này… Ta không mua nổi…” Độc Cô Tiểu Linh là một trong ba người nghèo nhất nhóm Một Đám Ô Hợp, ngày thường có tiền sẽ dồn hết vào mua vật liệu với cơ quan, trên người căn bản chẳng dư đồng nào.
Cho dù có, với giá cả bây giờ mà nói, công pháp hoàn chỉnh không phải thứ cô nàng có thể mua nổi, chỉ có hai đại gia là Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời mới dám chơi thôi.
Vương Viễn cười nói: “Giá không mắc đâu… Đưa ta một trăm viên linh thạch thượng phẩm là được.”
“Một trăm? Ngươi đùa à?” Đinh Lão Tiên ngạc nhiên nói: “Thứ này đem lên thị trường cũng phải bán được cái giá lên đến bốn chữ số.”
“Thật hả?” Bôi Mạc Đình đột nhiên thấy hơi chột dạ.
Lúc trước Vương Viễn bán Thất Sát Kiếm Quyết cho hắn ta cũng lấy giá một trăm viên linh thạch thượng phẩm.
“Bình thường mà!” Tố Niên Cẩn Thời nói: “[Thái Hòa Thập Lục Động Thiên] mà ta luyện phải dùng mấy nghìn linh thạch thượng phẩm mới mua được đó.”
Tất cả mọi người: “…”
Đù, người có tiền đúng là mất trí! Ngày thường Phi Vân Đạp Tuyết đã lớn lối lắm rồi, không ngờ Tố Niên Cẩn Thời còn tiêu xài phung phí hơn cả hắn.
Tiên Kiếm mua đủ bộ thuộc tính thì thôi đi, đến công pháp cũng muốn bỏ tiền mua bản hoàn chỉnh.
Đúng là cô ta hơi ngốc, bị người ta lừa mất bao nhiêu tiền nhưng nói thật, giá trị của công pháp hoàn chỉnh tuyệt đối không thấp hơn nghìn viên linh thạch thượng phẩm đâu.
Đó là khái niệm gì?
Một viên linh thạch thượng phẩm tương đương một trăm vàng, một nghìn viên linh thạch thượng phẩm là một trăm nghìn vàng, đổi thành nhân dân tệ, giá trị ước chừng lên tới bảy chữ số.
Quả nhiên chỉ có nhà giàu mới dám chơi mấy thứ này.