Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1671: Chương 1670: Ngươi đừng có xằng bậy gì đó!

“Thôi bỏ đi!” Độc Cô Tiểu Linh có hơi thất vọng.

Một trăm linh thạch thượng phẩm cô còn vay được chứ một nghìn linh thạch thì… không đùa được đâu.

Thực ra nghĩ đến đây Độc Cô Tiểu Linh đã thầm nhủ vấn đề không phải là tiền bạc.

Giá một trăm linh thạch đối với Vương Viễn mà nói căn bản chẳng khác nào nửa bán nửa cho cô, nếu đối tượng là Tống Dương hiển nhiên sẽ thoải mái nhận lấy, nhưng cô và Vương Viễn không quá thân thiết, có tài đức gì mà nhận lấy sự ưu ái của hắn?

“Giá bán trên thị trường bao nhiêu liên quan gì đến ta?” Vương Viễn nói: “Ta chỉ bán một trăm linh thạch, ngươi không lấy ta cũng chẳng biết ném vào đâu, thôi coi như giúp ta hồi máu vậy.”

“Chuyện này…”

Độc Cô Tiểu Linh bắt đầu xoắn xuýt.

Cô hiểu rõ Vương Viễn, quyển công pháp này chẳng khác nào cho không, một giai thẳng đứ đừ như hắn nhấn định sẽ không có chuyện dán lại nịnh bợ hay mê mẩn cô điên cuồng… Nếu cô từ chối ra mặt, sau này khó làm bạn với nhau lắm.

“Vậy cũng được!”

Độc Cô Tiểu Linh do dự chốc lát rồi nói: “Ngươi giữ cho ta trước, chờ ta làm được pháp bảo ngon sẽ cho ngươi một món.”

“Ha ha!”

Vương Viễn bật cười vui vẻ: “Hiểu rồi! Có điều ngươi phải giúp ta một chuyện.”

“Ồ? Chuyện gì thế?” Độc Cô Tiểu Linh hỏi.

“Hề hề! Lúc cần sẽ đến tìm ngươi sau.” Vương Viễn cười vô cùng thô bỉ.

“Hả? Ngươi đừng có xằng bậy gì đó!” Độc Cô Tiểu Linh đỏ mặt, không biết lại tưởng tượng đến mấy chuyện giời ơi đất hỡi nào rồi.

“? ??”

Vương Viễn ngu người chả hiểu gì.

Tống Dương: “Làm bậy? Hắn dám làm bậy, ta giúp ngươi chặt chân hắn!”

Mọi người: “…”

Vương Viễn dù không tốt đẹp gì cho cam nhưng ít nhất không phải hạng hạ lưu, sở dĩ bán quyển công pháp này với giá thấp cho Độc Cô Tiểu Linh vì có việc cần nhở vả.

Thăng cấp Đấu Chiến là cả một quá trình.

Từ cấp một tăng lên cấp hai cần mười viên linh thạch thượng phẩm, muốn lên cấp mười ngoài việc tiêu một lượng lớn tiền ra, số vật liệu bỏ vào cũng kha khá.

Vương Viễn không thể học Đa Bảo Chân Giải, Độc Cô Tiểu Linh lại là dân chuyên, đưa công pháp này cho cô, sau này mình thăng cấp trang bị há chẳng phải tiết kiệm được một khoản tiền lớn sao…

Chịu khó tiết kiệm dần dần tuyệt đối dư sức mua hẳn mấy quyển công pháp hoàn chỉnh.

Đóng lại kênh đoàn đội, Bôi Mạc Đình lập tức gửi tin nhắn riêng cho Vương Viễn: “Ngưu ca, chờ có tiền ta sẽ trả cho ngươi… Ta không biết Thất Sát Kiếm Quyết lại đáng giá như vậy.”

Thất Sát Kiếm Quyết là đại đạo trực chỉ thượng phẩm, công pháp kiếm tu quý giá bậc nhất, Đa Bảo Chân Giải đã có giá bốn chữ số thì giá trị của Thất Sát Kiếm Quyết ít nhất cũng phải gấp mấy lần.

Bôi Mạc Đình không dám chiếm hời của Vương Viễn.

“Ngươi ấm đầu à? ??”

Vương Viễn đột nhiên hơi buồn bực. Từ lúc nào mà Bôi Mạc Đình trở nên khách sáo với mình thế?

Bấy giờ Bôi Mạc Đình nhắn lại: “Chuyện đó, đừng bảo là ngươi có ý đồ gì không lành mạnh với ta đó nhé? Bình thường cũng không thấy ngươi tỏ vẻ thích mấy cô nàng kiểu kia… Mặc dù ta bị ngươi hãm hại thành ra như vậy nhưng tâm lý vẫn là đàn ông một trăm phần trăm…”

“Cút đi!”

Vương Viễn tức giận, tiện tay cho Bôi Mạc Đình vào sổ đen. Tên khốn nạn này cứ ngồi trong đó mà kiểm điểm lại một thời gian đi!

Sau khi tống Bôi Mạc Đình vào sổ đen Vương Viễn lại buồn bực. Sao ông đây không thích phụ nữ được chứ, rốt cuộc là nhận thức sai lầm của tên nào? Chẳng qua hắn không thích phụ nữ không giống phụ nữ mà thôi! Lý Thu Thủy và Mã phu nhân lẳng lơ và quyến rũ làm sao, hắn thích lắm, không thì cũng phải cỡ Mộ Dung Song á. Vô liêm sỉ như Bôi Mạc Đình với đồng chí ham học hỏi như Độc Cô Tiểu Linh có gì thú vị?

Hắc Kim đứng bên cạnh thấy Vương Viễn hầm hừ thì câm như hến, còn tưởng phần thưởng của mình không vừa mắt hắn.

“Thượng tiên, bí thuật thượng cổ này thế nào?” Hắc Kim thận trọng hỏi.

“Tạm được!” Vương Viễn gật đầu tỏ vẻ.

“Vậy thượng tiên có thể…”

“Không việc gì phải vội!” Vương Viễn lôi Đấu Chiến và Ngũ Độc Tru Tiên Kiếm ra, đưa cho Hắc Kim rồi nói: “Trước tiên thăng cấp binh khí của ta đã.”

“Không phải ngài mới cầm công pháp rồi sao?” Hắc Kim nghi ngờ hỏi.

“Đó là phần thưởng cho nhiệm vụ thứ hai.” Vương Viễn nói: “Phần thưởng của nhiệm vụ thứ nhất là thăng cấp trang bị ngươi còn chưa phát đâu.”

“Chuyện này… Ngươi…” Hắc Kim giận đến run người.

Rõ ràng hai nhiệm vụ chung làm một, công pháp mới cho rồi, giờ hắn còn đòi tất.

“Ngài làm xong nhiệm vụ, ta sẽ thăng cấp vũ khí cho.” Hắc Kim nói.

“Hừ!” Vương Viễn hừ lạnh bảo: “Bớt nói nhảm đi! Ngươi liệu mà thăng cấp vũ khí cho ta trước, với nhân phẩm này của ngươi, không chừng lại bắt ta đi làm mấy trò ngu ngốc nào đó! Nhanh tay nhanh chân lên, nếu không ta sẽ mặc kệ các ngươi.”

Chỉ tiếp xúc hai lần Vương Viễn đã phát hiện Hắc Kim nhìn trông đôn hậu nhưng kỳ thực rất gian trá, nhân phẩm tệ hại vô cùng.

Giờ mình bắt chẹt gã, đợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ không biết chừng gã sẽ trở mặt, nếu chỉ giúp thăng cấp vũ khí thôi còn đỡ, lỡ như cố ý làm hỏng trang bị thì hắn sẽ mất nhiều hơn được.

“Được, được rồi!” Hắc Kim bị ép buộc không biết phải làm sao, chỉ đành đồng ý.

Công pháp cũng bị Vương Viễn lừa mất rồi, có giúp hay không đều do hắn quyết định, lúc này Hắc Kim đã không còn con át chủ bài nào, mà Vương Viễn lại nhân cơ hội chèn ép gã.

Hắc Kim nhận lấy Đấu Chiến và tiên kiếm trong tay Vương Viễn rồi bước đến lò rèn, bắt đầu làm việc.

“Nhất định phải thành công đấy nhé! Nếu không ta không giúp ngươi được đâu!”

“Biết rồi!” Hắc Kim cầm chùy sắt trong tay, suýt chút nữa xúc động ném thẳng vào mặt Vương Viễn.

Quá trình thăng cấp tiên binh khá phiền toái, gõ leng keng chừng nửa giờ, Hắc Kim mới lau mồ hôi đưa Đấu Chiến đã tăng lên cấp ba cho Vương Viễn.

Thuộc tính không phục chế.

Thuộc tính cộng thêm của thần binh cấp ba không thay đổi, thuộc tính chính ngoại công từ 100% tăng lên 150%, tốc độ phi hành tăng tới 350km/h, tính thêm BMW và gấu Thái Cực thì tốc độ phi hành của Vương Viễn lại nâng lên một tầng cao mới.

Đồng thời mục Huyễn Hóa nhiều thêm một dòng [Ngũ Độc Tru Tiên Kiếm]. Ngày thường Vương Viễn chỉ dùng gậy gộc quyền cước nên thuộc tính của huyễn hóa vũ khí đối với hắn mà nói khá gân gà.

Sau khi nhận lại vũ khí Vương Viễn mới hài lòng rời khỏi lò rèn của Hắc Kim.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!