“Bịch!”
Nhìn bóng dáng Vương Viễn rời đi, Hắc Kim ngồi bệt mông xuống đất, trên mặt tràn ngập vẻ hối hận.
Trời đất quỷ thần ơi, gã còn tưởng mình tìm được một tên côn đồ đến hỗ trợ, ai biết hàng này là một con quỷ hút máu đói bụng quanh năm...
Còn Vương Viễn lúc này đã biến thành dáng vẻ của Thường Hạo nghênh ngang tiến vào thành Thung lũng Bắc Đình, bầu không khí trong thành vẫn vô cùng căng thẳng.
Nhiệm vụ Hắc Kim giao nói đơn giản thì không hẳn, mà bảo khó khăn lại càng không đúng. Với tình trạng của yêu tộc hiện tại, chỉ cần gây chút xích mích là đủ để giải quyết vấn đề, chưa kể đó còn là việc mà Vương Viễn am hiểu nhất nữa.
Nhưng đối với người chơi phổ thông mà nói, kẻ dám nghênh ngang tiến vào thành đã sớm bị yêu tộc gặm từ lâu rồi chứ nói chi đến tìm cơ hội tiếp cận.
Vương Viễn lại khác, hắn có thuật biến thân... chia rẽ yêu tộc còn không phải là chuyện đơn giản như ăn cơm uống nước sao?
Song xem tình hình hiện tại thì vài chiêu trò ly gián đơn giản không có tác dụng quá lớn, dẫu sao mối căm hờn giữa các phe phái trong yêu tộc bây giờ căn bản chưa cần tới người chơi nhúng tay, muốn khiến bọn chúng đánh nhau, dùng phương pháp của chính yêu tộc vẫn hơn.
Phương thức của yêu tộc là gì? Đương nhiên là cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh lên làm vua rồi.
Cho dù là yêu tộc nổi danh đứng đầu qua các thời kỳ từng băng qua hai vùng biển rộng tìm được đại đạo trường sinh, ngay từ đầu đã có tư duy “thắng làm vua, thua làm giặc”, huống chi là những yêu ma ăn lông ở lỗ không nhận được sự giáo dục nào.
Quả đấm thằng nào lớn thằng đó chiếm lý đã là bản năng sinh tồn ăn sâu vào tiềm thức.
Đối thủ kiểu này rất dễ đối phó.
Sau khi tiến vào thành Thung lũng Bắc Đình, các nhóm yêu tộc đều đã tụ tập trong quảng trường, trên quảng trường người đông nghèn nghẹt, đâu đâu cũng là BOSS.
Đổi thành người thường nhìn thấy cảnh tượng này đã sợ đến mất mật, nhưng Vương Viễn lại chẳng hoảng loạn chút nào, cứ thế thản nhiên chen chúc giữa đám yêu ma.
Hắn len vào khu vực sâu nhất, chỉ thấy bốn con đại yêu ngồi ngay ngắn giữa đám yêu ma.
Vương Viễn tiện tay ném một thuật thăm dò qua nhưng chỉ biết được tên bốn con đại yêu, những thông tin khác đều là dấu chấm hỏi, hiển nhiên tu vi của bọn chúng cao hơn hắn hẳn năm tầng cảnh giới, ít nhất phải là những nhân vật ghê gớm đã đạt trình độ Đại Thừa Kỳ, hắn của giai đoạn hiện tại căn bản không dám chọc.
Đại yêu cầm đầu thân hình to lớn, mặt như cái chậu, trên mình vằn vện hoa văn, tên là Hổ Vương Sơn Khiếu.
Yêu tộc bên trái có cặp cánh to lớn sau lưng, mắt sáng như đuốc, tên là Tường Thiên.
Yêu tộc bên phải thân dài mấy trượng, trên mình có vảy, tên là Giao Hoàng.
Yêu tộc đối diện Hổ Vương Sơn Khiếu vững như Thái Sơn, bóng lưng to lớn, tên là Bì Cửu.
Thời điểm nhìn thấy tên Bì Cửu, Vương Viễn nhận biết mặt chữ kém suýt chút nữa thì cười ra tiếng, trong lòng thầm nghĩ: “Cao Hoàn (1) ? Tên gì kỳ vậy?”
(1)
(1) Bì Cửu = 罴九, Cao Hoàn (tinh hoàn) = 睾丸.
(1) Bì Cửu = 罴九, Cao Hoàn (tinh hoàn) = 睾丸.
Bốn kẻ này chính là Tứ Đại Yêu Vương của Thung lũng Bắc Đình, những yêu ma mạnh nhất chỉ sau Vạn Cổ Hồ Vương trên vương tọa.
Lúc này bốn yêu tộc kia đang không ngừng lải nhải.
Sơn Khiếu tính tình nóng nảy, lớn tiếng nói: “Lão phu đi theo Hồ Vương sớm nhất, tư lịch dày, lại đức cao vọng trọng, nay Hồ Vương không có ở đây, mọi người dĩ nhiên phải nghe ta chỉ huy rồi.”
“Ngươi thôi đi!”
Nghe Sơn Khiếu nói vậy, Tường Thiên cười lạnh bảo: “Với đầu óc kém cỏi của ngươi mà cũng dám đứng lên lãnh đạo vạn yêu à? Tư lịch dày thì giỏi lắm sao? Một bó tuổi rồi còn ngồi chung với đám hậu bối, ngươi không cảm thấy ngại à?”
“Ha ha!” Bì Cửu thật thà cười nói: “Giao ca, không phải Tiểu Cửu gây xích mích giữa huynh đệ ta gì đâu, nhưng lời nói của Thiên ca có ý ám chỉ rành rành đó.”
“Ha ha!”
Giao Hoàng cười phá lên: “Tường Thiên nói đúng, tự nhận là lão yêu quái nhưng mình toàn cơ bắp, một bó tuổi rồi chỉ được cái vô dụng là giỏi (2).”
(2)
(2) Trong tên Bì Cửu bì là gấu, còn nguyên văn dùng 狗熊 – gấu chó, nghĩa bóng là chỉ người vô tích sự, người nhát gan và vô dụng.
(2) Trong tên Bì Cửu bì là gấu, còn nguyên văn dùng 狗熊 – gấu chó, nghĩa bóng là chỉ người vô tích sự, người nhát gan và vô dụng.
Bì Cửu: “…”
“Ghê gớm thật!”
Vương Viễn đen mặt, rốt cuộc đã xác định được chuẩn xác thuộc tính của bốn tên kia rồi.
Lão ngay thẳng, lão ngoài lạnh trong nóng, lão thích ném đá giấu tay và lão ái nam ái nữ.
Hài cốt của Vạn Cổ Hồ Vương còn chưa lạnh, bốn tên kia đã bắt đầu tranh giành vị trí vua vạn yêu.
Con nào cũng có chỗ để cậy thế.
Hồ Vương Sơn Khiếu cậy tư lịch dày, tu vi cao, hùng hổ dọa người.
Bằng Vương Thiên Tường trẻ tuổi nhưng là kẻ xuất sắc nhất trong đám hậu bối, quyết không nhường nửa bước.
Bì Cửu mặt mũi trông thật thà kỳ thực vô cùng gian trá, lúc nào cũng sẵn sàng để đổ thêm dầu vào lửa.
Lão Giao Hoàng ái nam ái nữ híp mắt nhìn ba đối thủ, âm thầm bày mưu lập kế, trong mắt tràn đầy toan tính.
Thủ đoạn của bốn người khác nhau nhưng mục tiêu chỉ có một – chính là lên làm vua vạn yêu.
Yêu ma trong Thung lũng Bắc Đình phân ra đứng thành bốn nhóm lớn…
Vạn Cổ Hồ Vương mặc dù mất tích nhưng uy thế vẫn còn đó, Tứ Đại Yêu Vương tranh chấp đến mặt đỏ tía tai, nhưng bọn họ đều là lão quái vật sống dai, không ai muốn động tay động chân trước cả.
Dẫu sao bọn họ vẫn phải tỏ vẻ cho bên ngoài xem, ai ra tay trước người đó sẽ mất phần lý, ba người còn lại nhất định sẽ hợp lại giết chết kẻ kia.
Ngay lúc Tứ Đại Yêu Vương thi nhau chế giễu và vạch trần gốc gác của đối phương, đột nhiên từ trong đám đông truyền đến một giọng nói: “Các ngươi cứ tranh cãi mãi như vậy, sợ qua mấy trăm năm cũng chẳng ra kết quả.”
Tiếng nói mặc dù không lớn nhưng lại truyền đến tai bốn vị yêu vương một cách rõ ràng.
“? ?? !! !”
Bốn vị yêu vương đồng loạt sửng sốt, lập tức ngừng tranh luận.
“Yêu tộc nhà nào xấc xược như vậy, dám chen miệng vào trong lúc bốn người bọn ta nói chuyện?” Hồ Vương Sơn Khiếu hung tợn trợn trừng mắt nhìn ba người kia.
“Nhìn ta làm gì? Yêu tộc nhà ta cũng có quy củ!” Bì Cửu xua tay lia lịa.
“Hừ!” Thiên Tường hếch đầu lên, chống cằm ngồi hóng hớt.
Giao Hoàng lạnh nhạt nói: “Thường Hạo, ngươi lại đây, trình bày ý kiến của mình ta xem nào.”
Giao Hoàng vừa nói vừa quay đầu lại nhìn Vương Viễn.