“Xoạt!”
Cùng lúc đó, ánh mắt của tất cả yêu tộc lập tức đổ dồn lên người Vương Viễn.
“Hừ! Không có phép tắc! Chặt hắn làm đồ nhắm!” Bằng Vương Thiên Tường trông thấy Vương Viễn thì khẽ liếm môi khiến hắn tê hết cả da đầu.
Sao đám yêu tộc này thích chơi mấy trò kích thích thế? Đến đồng loại cũng muốn thịt hả?
Song ngẫm lại thấy cũng bình thường, Bằng Vương và Thường Hạo đều là yêu ma nhưng không phải đồng loại… hơn nữa đại bàng thích ăn thịt rắn, đây là vấn đề liên quan đến chuỗi thức ăn… cực kỳ khoa học.
“Khoan đã!”
Bì Cửu cười híp mắt nhìn Vương Viễn rồi nói: “Nếu hắn đã dám chen miệng, tức là có cách nhìn độc đáo gì đó, trước cứ để hắn nói xem sao, không lọt tai thì lôi ra nướng ăn sau.”
“Hầm không được à?” Hồ Vương Sơn Khiếu trừng hai mắt nói.
“Ta thích ăn sống!” Thiên Tường vẫn giữ vững thói quen ăn uống thiếu lành mạnh của bản thân.
Vương Viễn: “…”
Đám yêu quái này quả nhiên không đoàn kết, chỉ mỗi chuyện ăn kiểu gì cũng cãi nhau cho được.
“Haizzz…” Vương Viễn thở dài một tiếng, sau đó nói: “Nước một ngày không thể không có vua! Nay Vạn Cổ Hồ Vương không rõ tung tích, nhất định phải nhanh chóng tìm ra một vị vua mới lên thế chỗ.”
“Bớt nói nhảm đi! Không phải chúng ta đang bàn về chuyện đó hay sao?” Hồ Vương nói.
“Các ngươi cãi tới cãi lui thì bao giờ mới có kết quả?” Vương Viễn hỏi vặn lại: “Các ngươi cảm thấy mình có thể thuyết phục được đối phương chắc?”
“Chuyện này…”
Tứ Đại Yêu Vương lâm vào trầm tư.
Từ trước đến nay, mấy đề xuất thuyết phục đối phương luôn là chuyện vô nghĩa.
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, ai cũng cảm thấy bản lĩnh của mình lớn hơn người khác, quan điểm không hợp thì còn lâu mới thống nhất ý kiến được.
“Vậy Thường Hạo, ngươi nói thử xem có biện pháp gì giúp bọn ta nhanh chóng lựa chọn ra vị vua mới không?” Bì Cửu cười hỏi.
“Dĩ nhiên rồi!”
Vương Viễn nói: “Mặc dù biện pháp của ta hơi quê mùa nhưng lại cực kỳ đơn giản và trực tiếp.”
“Ồ? Nói nghe coi nào!”
Tứ Đại Yêu Vương thấy Vương Viễn đáp chắc nịch như vậy thì sắc mặt hơi đổi, trong mắt lộ ra vẻ chờ mong.
Hiển nhiên trong bọn họ không có ai là kẻ ngu cả, tự nhiên biết phương pháp xử lý mà Vương Viễn gợi ý là gì.
Bốn người họ đã sớm nghĩ đến cách này, chẳng qua không ai dám đề cập trước mà thôi. Vương Viễn căn đúng thời điểm, chủ động xông ra phá vỡ lớp màng ngăn cách đó.
Để hắn thành người gánh tội là được.
“Rất đơn giản!” Vương Viễn đáp chắc nịch: “Kẻ mạnh là vua!”
“Cụ thể?” Tứ Đại Yêu Vương lộ vẻ căng thẳng, tiếp tục dồn hỏi.
Vương Viễn nói: “Đánh nhau phân thắng bại là được! Kẻ thắng cuối cùng chính là vua! Ai không phục thì tiếp tục đánh, đánh tới khi phục mới thôi.”
“Hmm…”
Tứ Đại Yêu Vương trầm mặc hồi lâu.
“Hừ!”
Lúc này Bằng Vương Thiên Tường đột nhiên tức giận nói: “Con rắn yêu khốn nạn kia, ngươi đang nói khích để huynh đệ ta tàn sát lẫn nhau đấy hả? Đáng ghét! Hôm nay ta phải bắt ngươi về làm đồ nhắm!”
Vừa nói Bằng Vương vừa vươn tay ra, một chiếc kích thật dài xuất hiện trong tay, bổ thật mạnh về phía Vương Viễn.
Vương Viễn không thèm phòng ngự mà ưỡn ngực nghênh đón.
Bằng Vương chính là cao thủ Đại Thừa Kỳ hàng đầu, bằng tu vi của Vương Viễn há có thể ngăn cản được, nhoáng cái hắn đã bị đánh về điểm sống lại.
“Tên Thiên Tường vô liêm sỉ kia, ngươi dám giết thuộc hạ của ta?” Giao Hoàng thấy Thiên Tường giết chết Vương Viễn thì giận tím mặt, chập hai tay lại, triệu hồi một con rồng nước lao về phía Thiên Tường.
Bằng Vương khẽ vỗ hai cánh, bay lên chỗ cao. Hổ Vương Sơn Khiếu hét lớn một tiếng tung người vọt lên, ghì chặt Thiên Tường xuống đất.
“Lão mèo bệnh kia! Ngươi ức hiếp ta trẻ tuổi đúng không?” Bì Cửu la lớn, nhằm một chưởng nện về hướng Hổ Vương.
“Thằng oắt gấu nhà ngươi đừng có mà lên mặt!” Giao Hoàng cũng nhào lên gia nhập trận hỗn chiến.
Nhất thời Tứ Đại Yêu Vương lao vào đánh nhau loạn xạ.
Vương Viễn đứng trong điểm sống lại phía xa xa nhìn Tứ Đại Yêu Vương hỗn chiến thì cười khì, tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn.
Bốn tên khốn kiếp kia đã muốn đánh nhau từ lâu rồi, khổ nỗi không ai chủ động ra tay trước, cũng không có lý do để ra tay, cho nên hắn mới chủ động đi lên chịu chết… biến bản thân thành cây đuốc châm một mồi lửa.
Chỉ chết một lần thôi mà… Mạng của người chơi lại chẳng đáng tiền.
Tứ Đại Yêu Vương lăn xả vào nhau đánh đấm túi bụi, Vương Viễn đứng bên ngoài cũng không nhàn rỗi, hắn quay trở lại quảng trường, núp trong đám yêu tộc lớn tiếng la lên: “Mẹ nó nhá con mèo bệnh chết tiệt, dám đánh Bằng Vương của chúng ta! Huynh đệ xông lên giết gã!”
Vương Viễn vừa la ó vừa nhấc một tảng đá lớn lên, sử dụng Thích Già Trịch Tượng Công ném về phía bốn con yêu vương.
Tảng đá nện trúng đầu Hổ Vương Sơn Khiếu.
Với tu vi của Vương Viễn, cú ném vừa rồi chẳng khác nào quạt gió hộ Hổ Vương, nhưng sát thương không phải vấn đề, đập trúng ai không quan trọng, điểm mấu chốt là có người ra tay.
Một người động tay động chân sẽ dẫn đến phản ứng dây chuyền của cả đám đông.
“Mọi người cùng nhau xông lên!”
Hổ Vương Sơn Khiếu tính tình nóng nảy, thấy trong đội ngũ của đối phương có người động thủ, cơn tức xông thẳng lên não, trực tiếp ra lệnh cho thuộc hạ nhà mình xông lên hỗ trợ.
Hổ Vương vừa dứt lời, các loại chó sói, sư tử và hổ báo trên quảng trường nháo nhào lao lên.
“Tưởng mình ngươi có thuộc hạ chắc?”
Bằng Vương không cam lòng yếu thế, to giọng quát lớn, từng đàn hạc, ưng và chim tước giang cánh bay cao che khuất bầu trời.
Bì Cửu và Giao Hoàng cũng bắt chước gọi đống đệ ba ba, cá sấu, trâu, hươu, nai đến gia nhập trận hỗn chiến.
Nhất thời toàn bộ yêu ma trên quảng trường đổ xô vào nhau, yêu khí phóng tới lui, tiếng hô “giết” vang dậy tận trời.
Những yêu ma này đều thuộc cấp độ BOSS, vừa ra tay đã dùng một đống yêu thuật mạnh mẽ, rất nhiều BOSS quần vào một chỗ, cảnh tượng đáng sợ như trời long đất lở, nhật nguyệt mất màu.
Nhóm Một Đám Ô Hợp nấp trong cung Vạn Yêu nghe thấy âm thanh ồn ào bên ngoài thì mặt đều đơ ra, rối rít hỏi thăm: “Lão Ngưu, ngoài cung xảy ra chuyện gì thế?”
“Đánh nhau!”
Vương Viễn cười khì bảo: “Yêu tộc đánh nhau! Đánh đến tưng bừng hoa lá luôn!”
“Nhanh như vậy đã đánh nhau rồi à?” Mọi người ngạc nhiên nói: “Vạn Cổ Hồ Vương chết không uổng mà!”
“Ha ha! Nào có nhanh như vậy! Còn không phải do ta đây giúp một tay sao?” Vương Viễn kể lại hành vi không phúc hậu mình mới làm cho mọi người nghe.