“Đù… Không hổ là ngươi!”
Mọi người nghe Vương Viễn giải thích xong đều không hẹn mà cùng lộ ra vẻ mặt khinh bỉ.
“Liên quan gì đến ta!” Vương Viễn nói: “Ta đang làm nhiệm vụ mà! Đều do người khác sai khiến cả!”
“Chậc chậc chậc…” Mọi người đồng loạt cảm thán.
“Giờ chúng ta ra cày tích phân được chưa?” Điều Mario chú ý bao giờ cũng thực tế như thế, bất kể cốt truyện trong trò chơi đúng sai thế nào, người chơi chỉ là người chơi, chiếm lời mới là chuyện mà người chơi nên ưu tiên nhất.
“Chờ lát nữa, giờ không cần vội, ta đi giao nhiệm vụ đã.”
Vương Viễn đóng khung trò chuyện lại, thừa dịp loạn lạc quay về lò rèn, báo lại tình huống loạn lạc trong thành cho Hắc Kim biết.
“Quá tốt rồi!”
Hắc Kim nghe nói yêu tộc đang chém giết lẫn nhau thì kích động nói: “Để ta đi báo với người trong tộc!”
Dứt lời Hắc Kim lập tức rời khỏi lò rèn.
Trong thành Thung lũng Bắc Đình, yêu tộc càng đánh càng hăng, bốn thế lực yêu binh lớn trong thành hay tin vội vàng chạy đến chiến trường. Những yêu tộc này rốt cuộc cũng tìm được chỗ để phát tiết những oán hận chất chứa hàng ngày, hiển nhiên sẽ không để cơ hội ngon lành này vụt mất.
Không chỉ trên quảng trường mà từng ngóc ngách hẻo lánh trong Thung lũng Bắc Đình đều có thể bắt gặp cảnh yêu binh công kích lẫn nhau.
Có trận doanh liên minh giữa Hổ Vương và Giao Hoàng công kích trận doanh liên minh của Hùng Vương và Bằng Vương.
Còn có cả người cùng trận doanh liên minh tấn công lẫn nhau.
Càng vớ vẩn hơn chính là, người trong cùng trận doanh cũng lao vào tàn sát không tha… Vương Viễn tận mắt thấy một con hổ yêu nuốt sống một con lang yêu, đúng là có oán báo oán có thù báo thù, ngay cả những kẻ hung ác cũng nhân hỗn loạn mà đến gây rối, hận thù với dục vọng đè nén thường ngày cùng phát tiết ngoài một lượt.
Yêu tộc bên này loạn thành một đoàn.
Bên kia, nhân tộc cổ mưu đồ đã lâu nhân cơ hội này âm thầm gây khó dễ, hơn nghìn nhân tộc cổ biến thành dáng vẻ yêu tộc gia nhập vào chiến trường, thấy yêu tộc là giết, trong thành Thung lũng Bắc Đình lập tức loạn hết cả lên.
Thành Vạn Yêu đã biến thành chiến trường yêu ma thực thụ.
Tình cảnh càng loạn, người chơi càng vui vẻ.
Ông cha ta thường bảo thế này, trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi. Giờ năm thế lực lớn lao vào cấu xé lẫn nhau, ngoại trừ nhân tộc cổ ra, phàm là yêu tộc, có ở trận doanh nào cũng đều thành tích phân của người chơi cả.
Người chơi trong thành lượn lờ ngoài vòng chiến, đánh lén, ám sát, thu hoạch, cướp đầu người, … chơi vui đến quên mất trời đất.
Bọn họ thầm nhủ phải thừa lúc này cày tích phân, nếu không chờ người chơi ngoài thành chết nhiều hơn, người sống lại trong Thung lũng Bắc Đình càng nhiều, đến lúc đó muốn cướp cũng khó.
Trong đám yêu tộc của Thung lũng Bắc Đình, con yếu nhất đã là cấp BOSS, tích phân nhận vào phải nói là ùn ùn như sóng xô.
Nhóm Một Nhóm Ô Hợp ở đây sớm nhất, dưới sự chỉ dẫn của Vương Viễn, mọi người theo sau Hắc Kim dẫn đầu nhân tộc cổ, trực tiếp cắt ngang chiến trường yêu ma, chuyên gặt đầu BOSS lớn, tích phân cứ trăm một trăm một.
Còn kiếm được đầy ắp các loại trang bị và vật liệu.
Ngoài thành Thung lũng Bắc Đình, nhờ Ngày Mai Không Đi Làm phổ biến cách phóng hỏa dụ BOSS để cày điểm tích phân mua lại từ nhóm Một Đám Ô Hợp mà giờ ai ai cũng biết mánh khóe này.
Sau khi Vạn Cổ Hồ Vương bị đánh bại, tu vi yêu tộc sụt giảm, thuộc tính nhân tộc tăng lên, mất cái này được cái khác, lại thêm hướng dẫn của người đi trước, tốc độ cày tích phân của người chơi nhanh hơn trước không biết bao nhiêu lần.
Rừng rậm khắp núi Mãng Thương bị đốt, yêu ma tiền tuyến bị đánh đến bỏ chạy toán loạn, người chơi chiến tuyến cứ thế mà thoải mái cày tích phân.
“Đúng là bõ công bỏ tiền ra mua hướng dẫn cày điểm! Quả nhiên dễ xài, chẳng bao lâu nữa… Í? Tình huống gì thế?”
Người chơi áp dụng thuần thục phương pháp cày điểm vốn đang vui vẻ nhìn tích phân tăng lên một cách nhanh chóng, nhưng đợi đến khi kéo bảng xếp hạng hoạt động ra kiểm tra thì lại trợn tròn mắt…
Tích phân của nhóm Vương Viễn đứng đầu bảng xếp hạng đã lên đến gần năm đơn vị rồi.
Hơn nữa tích phân của trăm người chơi xếp dưới bọn họ cũng vượt qua bốn chữ số, đáng sợ hơn là, số điểm đó còn có xu hướng tăng lên chóng mặt.
“Chuyện gì vậy!”
Trong trò chơi xảy ra việc kỳ quái như vậy, trên diễn đàn đã nổ tung rồi, tất cả đều tỏ vẻ không biết có phải trò chơi xuất hiện BUG hay không.
Còn có rất nhiều người chơi trực tiếp lựa chọn gửi đơn khiếu nại.
Nhưng mà công ty Long Đằng lại đưa ra câu trả lời chính thức là tất cả đều bình thường.
Trò chơi bình thường, vậy có nghĩa là có một vài người chơi trong trò chơi không bình thường.
Vì thế mọi người lại nghiên cứu xem rốt cuộc là nơi nào xuất hiện cảnh tượng đặc biệt có thể kiếm được nhiều điểm tích lũy như vậy, trên diễn đàn xuất hiện rất nhiều giả thiết.
Đủ loại suy đoán kéo tới ùn ùn không dứt.
Cái gì mà một pháo nổ tung ổ chuột, một chân dẫm chết ổ kiến, nói chung giả thuyết vô lý nào cũng có.
Nhìn thấy những suy đoán ở trên diễn đàn, đám người Một Đám Ô Hợp không khỏi cảm thấy buồn cười.
“Thung lũng Bắc Đình đã xảy ra chuyện lớn như vậy, trong thành cũng có mấy trăm người chơi, chẳng lẽ không ai để lộ ra hả?” Phi Vân Đạp Tuyết cảm thấy vô cùng kỳ quái.
“Ha ha!”
Vương Viễn cười nói: “Ngươi sống trong giàu sang phú quý thì không biết người nghèo đói khổ thế nào đâu! Không đói thì sẽ không biết lương thực quý giá đến mức nào, ngươi cho rằng ai cũng như ngươi đều coi tiền tài như cỏ rác hả?”
Điểm tích lũy là công pháp trang bị pháp bảo, cũng là linh thạch!
Đại đa số người chơi đều có tư lợi của riêng mình.
Tuy rằng yêu ma bên trong thung lũng Bắc Đình rất nhiều, có điều sói nhiều thịt thiếu, mấy trăm người chơi tất nhiên không thể nào ăn hết được, nhưng nếu toàn bộ người chơi đều tới đó, e rằng tự người chơi sẽ tàn sát lẫn nhau. Thế nên sẽ không có ai truyền tin tức này ra ngoài.
Việc này giống như buôn bán kiếm tiền vậy, người khác chắc chắn sẽ nói hiệu quả và lợi ích không tốt, vẫn luôn làm ăn thua lỗ, ví dụ cụ thể là ngành dầu khí hay đường xá.
Còn những kẻ lừa gạt mới là người muốn kéo ngươi nhập hội, nói cùng nhau kiếm tiền gì đó, rồi thêu dệt lên câu chuyện một năm thoát khỏi cảnh nghèo khó, hai năm làm giàu, ba năm giá trị con người trên trăm triệu, tiền vào như nước chảy.
Mọi người đều đang nỗ lực kiếm tiền, cho dù muốn kéo người nhập hội thì cũng chỉ lặng lẽ nói với bạn bè của mình, làm gì có ai để ý tới người khác? Lại càng không gióng trống khua chiêng truyền những việc ở thung lũng Bắc Đình ra ngoài.