“Thứ này không phải là thần thông mà ta có thể tự động lĩnh ngộ đấy chứ?” Vương Viễn hỏi với vẻ cảnh giác.
“Đương nhiên không phải!” Thạch Công nói: “Ngươi đã có cơ thể Kim Cương Bất Hoại, sao có thể lĩnh ngộ thần thông tương đồng được, đây chính là thứ vi sư tặng cho ngươi.”
“Thật vậy sao?” Trong lòng Vương Viễn vô cùng cảm kích, xem ra Thạch Công cũng không xấu xa như mình tưởng. Tuy rằng bị lừa mất điểm tích lũy, nhưng mà lại có Thần Quang Hộ Thể, tâm trạng của Vương Viễn lập tức trở nên cực kỳ tốt.
Lúc này Thạch Công lại nói: “Đã đưa phần thưởng cho ngươi rồi, vậy Vạn Cổ Hồ Vương đâu? Lão ta có Vạn Yêu Phụ Sinh Quyết, sẽ không chết dễ dàng như vậy chứ.”
“Không chết, lão ta đang ở chỗ của ta!” Vương Viễn tiện tay triệu hoán Vạn Cổ Hồ Vương ra ngoài.
“Tên khốn khiếp, tên khốn khiếp!” Vạn Cổ Hồ Vương vừa xuất hiện đã tự mang theo nhạc nền, chạy quanh người Vương Viễn chửi ầm lên.
Oán khí tận trời như vậy, e rằng đời này cũng thể nào tiêu tán được, có điều Vương Viễn cũng không quan tâm cho lắm, dù sao chỉ cần Vạn Cổ Hồ Vương ở trên người mình thì sẽ tự động cộng thêm thuộc tính... Cùng lắm thì không triệu hồi lão ta ra ngoài thôi.
“Đây là Vạn Cổ Hồ Vương?”
Thạch Công liếc mắt nhìn Vạn Cổ Hồ Vương.
“? ??”
Vạn Cổ Hồ Vương nghe thấy giọng nói này thì đột nhiên giật thót cả người, sau đó lập tức ngậm miệng lại, cả người run rẩy xoay người lại. Sau khi nhìn thấy Thạch Công, Vạn Cổ Hồ Vương vội vàng hạ xuống từ giữa không trung, rồi vùi đầu xuống bàn.
“Ủa?”
Vương Viễn ngạc nhiên cực kỳ.
Lão già Vạn Cổ Hồ Vương này cực kỳ ngang ngược, là vua của vạn yêu, cho dù đối mặt với cao thủ như Lý Nguyên Hóa, lão ta còn không để vào mắt, cũng không hề tôn kính chủ nhân là hắn, lúc này nhìn thấy Thạch Công lại sợ hãi thành như vậy, quả thật không phù hợp với khí chất của lão ta.
“Ngươi chính là kẻ đứng đầu Yêu tộc?” Thạch Công liếc nhìn Vạn Cổ Hồ Vương, thản nhiên hỏi.
“Không dám không dám!”
Vạn Cổ Hồ Vương lập tức thay đổi sắc mặt, lão ta cuống quít nói: “Tiểu nhân Hồ Vạn Thánh, ở trước mặt thượng tiên không dám nói xằng bậy là kẻ đứng đầu Yêu tộc.”
“Vạn Thánh?” Thạch Công nhíu mày.
“Hồ Vạn, Hồ Vạn!” Vạn Cổ Hồ Vương vội vàng sửa miệng.
“Hồ Vạn?” Vương Viễn suýt chút nữa đã cười thành tiếng, Yêu tộc lấy tên đúng là rất tùy tiện, con gấu lúc trước tên là Bì Cửu, Vạn Cổ Hồ Vương vậy mà lại tên là Hồ Vạn, khó trách Vạn Cổ Hồ Vương chưa bao giờ để lộ tên thật của mình.
Trời biết cái tên Ngưu Đại Xuân này cũng chẳng hay hơn Hồ Vạn là bao, Vương Viễn lại còn có dũng khí chê cười người khác.
Thạch Công xua tay nói: “Ở trước mặt ta không cần câu nệ, Vạn Thánh Hồ Vương cũng là thân thích của huynh đệ ta, chúng ta không phải người ngoài.”
“Trèo cao, trèo cao!” Hồ Vạn nói luôn miệng: “Tiểu nhân có tài đức gì...”
“Ê ê ê!”
Vương Viễn thấy Vạn Cổ Hồ Vương chân chó như vậy, trong lòng hắn vô cùng khó chịu, không nhịn được nói: “Ngươi là yêu thú của ta, tại sao phải cung kính với người khác như thế?”
Rõ ràng là sủng vật của mình, lại có độ trung thành với người khác cao hơn mình, điều này cho dù là ai thì cũng không thể nào nhịn được, cho dù Vương Viễn cũng không thích Vạn Cổ Hồ Vương... Nhưng điều này lại liên quan đến vấn đề quyền sở hữu.
Dựa theo bản tính không biết xấu hổ của Thạch Công, không biết chừng lại cướp đi ấy chứ.
Vạn Cổ Hồ Vương vô cùng khinh thường những gì Vương Viễn nói, lão ta nói với vẻ khinh miệt: “Ngươi là cái thá gì! Cũng dám nói mấy lời này với lão phu? Lão phu hận không thể...”
“Hắn là đồ nhi của ta!”
Vạn Cổ Hồ Vương còn chưa dứt lời, Thạch Công ngồi một bên lại thản nhiên nói.
“A... Chuyện đó...”
Câu nói kế tiếp của Vạn Cổ Hồ Vương trực tiếp bị nghẹn ở trong họng, sau đó thái độ lập tức thay đổi, lão ta cực kỳ cung kính nói với Vương Viễn: “Khó trách các hạ lại dũng mãnh phi thường như vậy! Hóa ra là trò giỏi của thượng tiên, từ lâu ta đã biết ngài không phải người bình thường.”
Lời này của Vạn Cổ Hồ Vương quả thật không hề nói bậy, lúc trước ở núi Tê Vân, sau khi nhìn thấy Vương Viễn sử dụng Thiên Tượng Địa Pháp và Thân Ngoại Hóa Thân Pháp, lúc ấy lão ta đã nhận ra điều gì đó, nếu không lúc nhìn thấy đám người Một Đám Ô Hợp ở Vạn Yêu cung, lão ta cũng sẽ không khách sao với Vương Viễn như vậy.
Có trách thì trách Vương Viễn khác người, trong lòng Vạn Cổ Hồ Vương có sự kiêng kị nên lão hành xử rất thận trọng, vậy mà Vương Viễn lại âm thầm đánh lén... Vạn Cổ Hồ Vương hận hắn như vậy cũng là một điều dễ hiểu.
“Con mẹ nó, vậy mà cũng được nữa hả?” Vương Viễn trợn mắt há hốc mồm.
Tính ra bản thân đã từng đánh Vạn Cổ Hồ Vương hai lần, nhưng lão ta cũng chưa từng chịu thua mình, Thạch Công chỉ nói một câu “Hắn là đồ nhi của ta” mà đã khiến Vạn Cổ Hồ Vương trở nên dễ bảo như vậy, Vương Viễn không khỏi có chút nghi ngờ cuộc sống.
“Chuyện đã đến nước này thì cũng không thể trách được, Tiểu Vạn, sau này các ngươi nhất định phải hòa thuận với nhau!” Thạch Công duỗi tay sờ sờ đầu của Vạn Cổ Hồ Vương. Vạn Cổ Hồ Vương sợ tới mức lỗ tai cụp ra đằng sau, lão ta nói với vẻ kinh hoảng: “Tiểu nhân hiểu, tiểu nhân hiểu!”
“Được rồi, không còn chuyện của ngươi nữa!” Thạch Công vẫy tay ý bảo Vạn Cổ Hồ Vương có thể lui ra. Vạn Cổ Hồ Vương rụt đầu, lão ta giống như được đại xá, trốn ra đằng sau Vương Viễn.
Thạch Công quay đầu nói với Vương Viễn: “Vốn đang định bắt một con yêu thú để hỗ trợ ngươi, không thể ngờ ngươi lại thu phục được Vạn Cổ Hồ Vương, điều này quả thật khiến cho vi sư cảm thấy rất ngoài ý muốn.”
“Ha ha! Đâu có đâu có! Đều nhờ sư phụ chỉ dạy cả!” Vương Viễn vuốt ót cười ngây ngô, lúc này hắn lại càng cảm thấy Thạch Công cao thâm khó đoán.
Vương Viễn biết Vạn Cổ Hồ Vương không phục mình, nếu không nhờ một câu của Thạch Công, Vạn Cổ Hồ Vương vẫn sẽ thấy mình là mắng, có thể dùng một câu làm kinh sợ kẻ đứng đầu Yêu tộc, Thạch Công sao có thể là người bình thường được?
Càng đáng sợ chính là lão già này nói bắt yêu thú để giúp mình gì đó, yêu thú kia hiển nhiên chính là Vạn Cổ Hồ Vương, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, giống như Vạn Cổ Hồ Vương là một con chó con ở trong tay lão, muốn bắt lúc nào cũng được.
Khí phách đến mức nào chứ?