Phải biết rằng năm đó Trường Mi lão tổ phong ấn Vạn Cổ Hồ Vương còn phải vận dụng lực lượng của tu sĩ chính đạo, lấy Minh Viêm Đỉnh làm mắt trận bày ra Lục Mang Tinh Trận mới có thể phong ấn Vạn Cổ Hồ Vương, nếu Thạch Công không hề khoác lác, vậy thì rõ ràng lão còn mạnh hơn Trường Mi lão tổ một chút.
Vương Viễn ngoan ngoãn như vậy, Thạch Công vô cùng vừa lòng, lão cười nói: “Nếu ngươi đã thu phục Vạn Cổ Hồ Vương bằng chính sức mình, vậy chuyện kế tiếp ta cũng có thể yên tâm giao cho ngươi!”
“Hở? Chuyện gì cơ?” Đột nhiên trong lòng Vương Viễn cả kinh.
Biết Thạch Công sẽ không có lòng tốt như vậy, lại còn bắt yêu thú cho mình, quả nhiên người này còn giấu chiêu sau.
“Chuyện cũng không lớn!”
Thạch Công đáp: “Thực ra vi sư lấy trời đất làm nhà, không ổn định quen rồi, cũng không thích trói buộc, nhưng để ngươi tìm được ta thuận tiện hơn, sư môn chúng ta vẫn thiếu một chốn tu hành.”
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ sư môn “Chốn Tu Hành,” cấp bậc nhiệm vụ: Chưa rõ. Có nhận không?]
“Chốn tu hành sao?”
Vương Viễn nhíu mày nghĩ ngợi một chút, hỏi một cách cẩn thận: “Ngươi nói chính là phủ địa tiên sơn sao?”
“Ngươi tóm tắt vô cùng chính xác!”
Thạch Công đáp: “Xem ra ngươi cũng có ý này.”
“Đù!”
Vương Viễn tức giận nói: “Ngươi bảo cái này không gọi là chuyện lớn sao?”
Phủ địa tiên sơn là thứ gì? Là đạo trường tu luyện của các môn phái lớn!
Tiên linh giới rộng lớn, nơi có thể được gọi là cảnh của tiên sơn chẳng qua cũng chỉ có mười mấy nơi mà thôi, còn đều là đất do các môn phái lớn chiếm giữ, các môn phái lớn duy trì bảo vệ không ngừng suốt mấy nghìn năm, mới có thể biến tiên sơn thành phủ địa tiên sơn.
Chớ nói người chơi hoàn toàn không thể tìm được tiên sơn, mà cho dù có thể tìm được, muốn chiếm làm của riêng cũng không biết phải tốn bao nhiêu tiền của nữa, phỏng chừng đến cả người giàu có như Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Tiên Cẩn Thời cũng thấy hơi đau đầu.
Thạch Công thì hay rồi, chẳng khách sáo tẹo nào, con mẹ nó nghe giọng điệu của lão, cứ như thể phủ địa tiên sơn là củ cải bên đường vậy, mình muốn lấy bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, thật sự là không nói tiếng người tí nào.
“Ha ha, cái này làm khó ngươi sao?”
Thạch Công vừa cười vừa bảo: “Núi dẫu không cao, có tiên nhân cũng nên danh, nhiệm vụ này giao cho ngươi đấy!”
Trong lúc nói chuyện, cơ thể của Thạch Công lóe lên một cái đã biến mất trước mặt Vương Viễn.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã nhận nhiệm vụ sư môn “Chốn Tu Hành.”]
Cấp bậc nhiệm vụ: Không.
Nội dung nhiệm vụ: Tìm một chốn tu hành 0/1.
Phần thưởng nhiệm vụ: Chưa rõ.
Bối cảnh nhiệm vụ: Núi dẫu không cao, có tiên nhân cũng nên danh, sông dẫu không sâu, có rồng cũng hóa linh.
“Này này này… cái đù má!”
Nhìn vào nơi Thạch Công biến mất, Vương Viễn tức không chịu được… Con mẹ nó chứ đều là cái thứ gì đâu, mình còn chưa nói nhận nhiệm vụ mà, sao nhiệm vụ này lại cưỡng chế ấn lên người mình vậy?
Tìm chốn tu hành, không phải là làm khó người hay sao?
Ít nhất thì người khác còn có một môn phái, nhưng hắn ngay cả một môn phái cũng không có, biết đi nơi nào tìm chốn tu hành đây.
“Đồ chó! Lần sau nhìn thấy ngươi ta sẽ nhổ sạch lông ngươi!” Vương Viễn chửi rủa, chỉ hận không thể ấn lão già không biết xấu hổ như Thạch Công lên mặt đất đánh một trận.
“Này, ngươi dám nói lão như vậy sao?” Lúc này, sau lưng Vương Viễn truyền tới một giọng nói cực kỳ hèn hạ.
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hồ Vạn đang nhìn chằm chằm vào mình với vẻ mặt sợ hãi.
“Bằng không thì sao?” Vương Viễn hỏi: “Lão hại ta như vậy, lẽ nào ta còn phải ba vái chín dập đầu với lão chắc?”
“Lão… lão chính là…” Giọng nói của Hồ Vạn càng ngày càng kinh hoàng.
“Là cái gì?” Vương Viễn nhíu mày.
Hồ Vương vội vàng nói: “Lão chính là sư phụ của ngươi đi.”
“Vậy thì đã làm sao?” Vương Viễn hỏi: “Ta ở phàm gian giới cũng có một sư phụ vô sỉ y chang lão, ôi…”
Nói đến đây, Vương Viễn than thở, mình thật đúng là gặp phải người không tốt lành gì.
“Hình như ngươi biết lão?” Đột nhiên hắn như nhớ ra gì đó, hỏi Hồ Vạn.
“Ta nào có xứng.” Hồ Vạn đáp với vẻ mặt mất mác: “Chỉ từng nghe nói tới tên của lão thôi.”
“Rất lợi hại sao?” Vương Viễn hỏi.
“Lợi hại!” Hồ Vạn gật đầu.
“Lợi hại cỡ nào?” Vương Viễn hỏi, hắn thực sự vô cùng tò mò về thực lực của Thạch Công.
“Cái này không có cách nào để hình dung, thì giống như nói với ngươi đó, trên đời này người có thể lợi hại hơn lão chỉ đếm được trên đầu ngón tay.”
“Vậy cũng rất bình thường thôi.” Vương Viễn sờ cằm, ra vẻ đăm chiêu, Trường Mi sư tổ còn được xưng là đệ nhất cơ mà, mà trên Thạch Công còn có mấy người… xem ra cũng không thể mạnh hơn Trường Mi được, cũng không biết tại sao Vạn Cổ Hồ Vương này lại sợ thành cái dạng này, đồ hồ ly phế vật.
Hồ Vạn: “…”
Rõ ràng, hình như Vương Viễn đã hiểu sai ý.
“Tiểu Xuân, phần thưởng đặc biệt của ngươi là gì?”
Vương Viễn đang tán gẫu với Hồ Vạn, thì Cảnh Xuân Rực Rỡ gửi tin nhắn tới.
“Phần thưởng đặc biệt? Phần thưởng đặc biệt gì?” Hắn mang vẻ mặt ngơ ngác, Thạch Công cũng chưa từng nói gì về chuyện phần thưởng đặc biệt.
“Chính là nhiệm vụ lần này đấy, không phải chúng ta không bị giết hay sao, hệ thống cho phần thưởng ẩn.” Cảnh Xuân Rực Rỡ giải thích.
“Đậu má!” Vương Viễn sa sầm mặt mũi.
Rất dễ nhận thấy, Thần Quang Hộ Thể Pháp vốn chính là phần thưởng ẩn của chính Vương Viễn, mệt hắn còn tưởng đột nhiên Thạch Công nổi lòng tốt, hóa ra là lấy thứ vốn thuộc về mình để làm người tốt.
Như vậy tính ra, hóa ra Vương Viễn chỉ được mười nghìn điểm, học trước một môn thần thông.
“Ngươi sẽ không không lấy được phần thưởng đấy chứ?” Cảnh Xuân Rực Rỡ hỏi.
“Lấy được rồi.” Hiển nhiên Vương Viễn không có mặt mũi nói mình bị NPC lừa đảo, mà mạnh miệng đáp: “Thạch Công thu phục một con yêu thú giúp ta, còn cho ta một môn thần thông, ném cho một nhiệm vụ rồi chạy rồi.”
“Tốt vậy sao? Nhiệm vụ gì?” Cảnh Xuân Rực Rỡ truy hỏi.
“Đừng nhắc nữa! Hại chết ta rồi!”
Vương Viễn buồn bực chia sẻ nhiệm vụ của mình cho Xuân Tường, sau đó nói với vẻ mặt đau khổ: “Con mẹ nó, ta đi đâu tìm phủ địa tiên môn làm đạo trường tu hành đây trời.”
“Ngu quá.” Cảnh Xuân Rực Rỡ đáp: “Là ngươi nghĩ nhiều rồi, nhiệm vụ này cũng không nói kêu ngươi đi tìm phủ địa tiên môn, ngươi hiểu cái gì gọi là núi dẫu không cao, có tiên cũng nổi danh không?”
“Ơ, hình như ta từng nghe cha ta nói qua rồi…” Vương Viễn vò đầu, bảo: “Hình như ý nghĩa là, giá trị của một vật phẩm không nằm ở bản thân nó, mà là ở người sở hữu nó.”