Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1681: Chương 1680: Chuẩn bị chuyển nhà

“Không sai!”

Cảnh Xuân Rực Rỡ đáp: “Cái gọi là phủ địa tiên môn, cũng không có định nghĩa của nó, chỉ cần ngươi đủ mạnh mẽ, ngươi ngồi trên nấm mồ tu hành, thì nấm mồ đó cũng là tiên sơn.”

“Tuy rằng rất vớ vẩn, nhưng hình như ngươi nói cũng có lý.” Vương Viễn gật đầu, dường như hiểu ra gì đó.

“Cho nên cái sư phụ ngươi muốn chỉ là một chốn tu hành thôi! Có phải tiên sơn hay không cũng có liên quan gì đâu?” Cảnh Xuân Rực Rỡ nói: “Tu vi của Thạch Công thông thiên, nơi mà lão ta ở, chỗ nào cũng đều là tiên sơn cả, hiểu chưa?”

“Ha ha ha, ta hiểu rồi.”

Cảnh Xuân Rực Rỡ nói như vậy, Vương Viễn đã sáng tỏ thông suốt.

Cảnh Xuân Rực Rỡ không hổ là người chơi lão làng, trên cơ bản đều suy luận từ những văn tự trò chơi này ra, Thạch Công nói núi dẫu không cao, có tiên nhân cũng nên danh, nghĩ cẩn thận, hình như thật sự là ý mà Cảnh Xuân Rực Rỡ phân tích ra.

Cho dù Thạch Công không hài lòng, nói một câu “ngươi là tiên thánh đại tu, đến nơi nào thì nơi đó chính là tiên sơn.” Ném một lời nịnh nọt như vậy qua, phỏng chừng lão cũng không có gì để phản bác.

Nếu chỉ là tìm một nơi nương thân, vậy đối với Vương Viễn mà nói rất đơn giản.

Còn không phải cái này có sẵn rồi sao.

Chồng trước của Vương Viễn, Công Tôn Chỉ để lại Tuyệt Tình Cốc cho hắn, tuy rằng không thể tính là động phủ tiên môn gì, nhưng cũng được xem là một chốn ẩn cư tràn ngập linh khí, có núi có nước, có rừng trúc, có non xanh nước biết hợp lòng người.

Hơn nữa, Tuyệt Tình Cốc vốn chính là một môn phái, thiết lập nội bộ không có sự khác biệt quá lớn với các môn phái lớn, địa thế lại dễ thủ khó công, chắc chắn dư sức làm nơi tu vi.

Thủy Tiên sơn trang thân là phủ đệ cá nhân có hơi nhỏ một chút, nhưng Nam Viện vương phủ chắc chắn là nhà lớn, chuyển vào trong Tuyệt Tình Cốc, vừa vặn có thể làm kiến trúc môn phái.

Tất cả đều hoàn thiện.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của hắn rất tốt, xem ra Thạch Công cũng không hại người như trong tưởng tượng.

Sau khi trò chơi cập nhật, chức năng chuyển phủ đệ từ phàm gian giới đến tiên linh giới đã mở, chính là hệ thống Tu Di Giới.

Trên cơ bản thực ra Tu Di Giới này chỉ là một không gian gửi đồ, nối liền phàm gian giới và tiên linh giới, người chơi cần vận chuyển phủ đệ từ phàm gian giới trước (sao chép và dán) đến Tu Di Giới, sau đó về đến tiên linh giới thì lại chuyển từ trong Tu Di Giới vào tiên linh giới.

Điểm rắc rối nhất của chức năng này chính là cần phải xin thư mở Tu Di Giới, sau đó còn phải truyền tống đến phàm gian giới, đích thân đi vận chuyển.

Tiên linh giới và phàm gian giới là hai thế giới.

Người chơi phàm gian giới muốn đi tới tiên linh giới, chắc chắn phải phi thăng.

Người chơi tiên linh giới muốn hạ phàm, ngược lại cũng không có nhiều chuyện vặt vãnh như vậy, có đôi khi cao thủ của bang phái lớn cũng sẽ hạ phàm dẫn dắt tài khoản nhỏ gì đó…

Chỉ có điều, phàm gian giới không có không gian trưởng thành gì đối với người chơi phi thăng, bây giờ lại đang là giai đoạn tăng thực lực, cho nên phần lớn người chơi đều sẽ không lãng phí thời gian chạy tới phàm gian giới làm màu.

Có cái gì hay để phải làm màu, bây giờ người chơi không thể tìm được một bang phái mà bang phái lớn đó không có người ở tiên linh giới. Ngươi giả làm đại lão ở phàm gian giới, lỡ như chọc phải cao thủ của bang phái lớn nào đó, lại bị người ta đánh cho một trận, còn không phải rất xấu hổ hay sao?

Nhưng phiền phức cũng chỉ là tương đối, tìm được một phủ đệ có thể làm chốn tu hành ở tiên linh giới, còn phiền phức hơn nhiều so với hạ phàm chuyển nhà mình tới, còn nữa, vốn dĩ những tài sản này là của riêng hắn, sớm muộn cũng phải chuyển về thôi.

“Có người nào tới phàm gian giới không?” Vương Viễn hô một tiếng ở trong kênh của Một Đám Ô Hợp.

“Đi làm gì” Mọi người hỏi với vẻ khó hiểu: “Có nhiệm vụ à?”

“Không có!” Vương Viễn hỏi: “Còn không phải đi mở Tu Di Giới sao, ta muốn chuyển Tuyệt Tình Cốc và Nam Viện vương phủ về đây.”

“Vậy ta không đi đâu!” Mario đáp: “Chuyển nhà có gì vui đâu.”

“Đúng đó.” Bôi Mạc Đình cũng phụ họa: “Có thời gian đó còn không bằng giết thêm mấy con yêu thú nâng cao tu vi.”

“Một đám phế vật các ngươi!” Vương Viễn dựng ngọn giữa với vẻ dữ tợn.

“Ta đi!”

Đúng lúc này, đột nhiên Độc Cô Tiểu Linh nhảy ra nói: “Ta cũng đang có một vài thứ ở phàm gian giới, cũng cần chuyển về.”

“Găp ở nha môn Cẩm thành!”

Sau khi Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh hẹn địa điểm xong, hắn đóng khung trò chuyện lại, rời khỏi quán rượu tới thẳng phủ nha Cẩm thành.

Phủ nha Cẩm thành là trung tâm hành chính của Cẩm thành, thuộc sở hữu của Thiên Quan phủ, Thiên Quan như Điều Tử thì thuộc về cao thủ của phủ nha, ăn cống phẩm của các môn phái lớn.

Trong thiết lập của hệ thống, cho dù môn phái của ngươi có lợi hại cỡ nào, ở trước mặt nha môn đều phải run sợ một chút.

Phàm gian giới có triều đình, tiên linh giới có phủ nha, thiên giới thì có thiên đình, các môn phái lớn đúng hạn nộp thuế, giao nộp cống phẩm…

Loại nhân tài như Điều Tử đều là công chức ở phàm gian giới và tiên linh giới, đến thiên giới cũng chính là tiên quan chính thần được nhận tiên lục, phía sau là thiên đình tối cao, các môn phái lớn ở trước mặt thiên đình, là long là hổ đều phải nằm hết, cho nên mở Tu Di Giới, cũng phải thông qua phủ nha gật đầu mới được.

Khi Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh tới đại sảnh phủ nha, trong đại sảnh lặng ngắt như tờ, hai bên cửa treo cái biển to “Yên lặng” và “Lánh đi” với hai màu trắng đen, khiến cho toàn bộ đại điện đều tràn ngập hơi thở nghiêm túc.

“Sao không có ai hết vậy?” Vương Viễn vô cùng tò mò.

Bất động sản rất quý giá, sau khi Tu Di Giới mở, theo lý mà nói người chơi có gia sản đều phải nhanh chóng tới xử lý thủ tục chuyển nhà mới đúng, nhưng hiện tại trong phủ nha lại không có lấy một bóng người nào, thật sự là khiến người bất ngờ.

Tuy rằng người chơi có gia sản trong trò chơi không chiếm đại đa số, nhưng chắc chắn cũng không ít, lẽ nào vì ở môn phái tu hành, cho nên không vội chuyển nhà?

Người ngồi ở chính đường là một NPC ăn mặc kiểu quan chức, trong tay cầm bút, ra vẻ rất bận rộn, thấy hai người Vương Viễn tới đại sảnh, viên quan đó ngẩng đầu lên, nghiêm mặt hỏi: “Mần chi (Làm gì đó) ?”

Khẩu âm Sơn Đông, khiến Vương Viễn cảm thấy thân thiết gấp bội.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!