Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1682: Chương 1681: Dự án phát tài

“Mở Tu Di Giới!” Hắn và Độc Cô Tiểu Linh nói rõ mục đích đến.

“Tám bắc (tám trăm) !” Viên quan duỗi tay, ra dấu một người tám trăm.

Vương Viễn: “…”

Được rồi, chẳng trách nơi này lại quạnh quẽ như vậy, không có người nào mở Tu Di Giới chuyển gia sản về đây, hóa ra mở Tu Di Giới có giá trên trời như vậy.

Tám trăm linh thạch, đó chính là tám mươi nghìn lượng vàng… một căn nhà mới có bao nhiêu tiền thôi? Giá nhà ở thành Lạc Dương cũng chỉ mười nghìn lượng vàng, nhưng đó là thành Lạc Dương, có khu vực cộng thêm mới đắt như vậy, ngươi chuyển đến tiên linh giới một căn nhà tồi tàn, muốn chuyển tới khu vực phồn hoa như Cẩm thành, phỏng chừng còn phải mua thêm đất nữa…

Người chơi tiên linh giới có tiền, tiểu quái cũng nổ ra linh thạch, nhưng tám trăm linh thạch thượng phẩm thực sự không phải con số nhỏ, hiển nhiên không có bao nhiêu người vì chút tàn sản ở phàm gian giới đó mà dùng nhiều tiền mở Tu Di Giới, hoàn toàn là mất nhiều hơn được.

“Bỏ đi… ta không đi nữa.”

Độc Cô Tiểu Linh nghe thấy cái giá này, lập tức rút lui, cô gái này có mua một căn nhà để chứa nguyên liệu ở phàm gian giới, nhà và nguyên liệu cộng lại cũng không đáng mười nghìn lượng vàng… tám mươi nghìn lượng vàng cho một Tu Di Giới, không phải là đốt tiền hay sao?

Nói xong, cô quay người định đi.

“Đừng đi mà!” Vương Viễn túm Độc Cô Tiểu Linh lại.

“Ta cũng không phải ngươi… chút đồ đó của ta không đáng giá.” Độc Cô Tiểu Linh đáp.

Vương Viễn thì khác, trên cơ bản, lãnh địa cá nhân có quy mô như Tuyệt Tình Cốc và Nam Viện vương phủ đều là vô giá, tám mươi nghìn lượng vàng cùng lắm cũng chỉ là tiền thuế của một căn nhà mà thôi.

“Khà khà!” Vương Viễn cười khà khà, nói: “Đừng nôn nóng, hỏi rõ trước rồi nói sau.”

Nói xong, hắn tiếp tục hỏi: “Sau khi mở Tu Di Giới, có phải là mãi mãi không?”

“Ầy!” Viên quan gật đầu.

“Quyền sử dụng thuộc về ta?”

“Tất nhiên!” Viên quan lại gật đầu.

“Hiệu rồi (hiểu rồi) !” Vương Viễn học khẩu âm của viên quan, làm ra dấu tay OK, sau đó gửi một tin nhắn trong kênh Một Đám Ô Hợp: “Ta phát hiện ra một dự án tốt phát tài làm giàu rồi đây.”

“?”

Trong kênh Một Đám Ô Hợp nổi lên những dấu chấm hỏi.

“Ông chủ, cho ta mượn tám trăm linh thạch trước đã!” Vương Viễn đảo một vòng không thấy Phi Vân Đạp Tuyết nói chuyện.

Thân là người giàu có, Phi Vân Đạp Tuyết không cảm thấy hứng thú với phát tài, cho nên cũng chẳng muốn nhảy ra.

Thấy Vương Viễn hỏi đến mình, Phi Vân Đạp Tuyết hỏi cũng không hỏi, mà trực tiếp chuyển khoản cho hắn tám trăm viên linh thạch.

Vương Viễn giao cho viên quan, viên quan vung bút, một tia sáng chui vào trong cơ thể của hắn.

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã mở không gian tu di, có thể tự do vận chuyển đồ vật trong tam giới thông qua không gian tu di.]

“Ha ha!”

Vương Viễn cười ha ha: “Ai có tài sản ở phàm gian giới, ta có thể giúp làm đại diện chuyển nhà, một lần mười viên linh thạch thượng phẩm.”

“Cút mẹ đi! Mười viên linh thạch, ta cần ngươi chuyển sao? Tự ta đi chuyển không phải được rồi sao?” Mọi người cũng chửi Vương Viễn không biết xấu hổ.

“Đậu má! Không hổ là ngươi!”

Duy chỉ có Độc Cô Tiểu Linh ở bên cạnh là phục Vương Viễn sát đất.

Bàn về chuyện không biết xấu hổ thì phải có thước đo để so sánh.

Sở dĩ mọi người mắng Vương Viễn vô liêm sỉ, lòng tham không đáy, đó là vì chưa thấy được độ vô sỉ của hệ thống.

Vương Viễn giúp chuyển đồ chỉ cần mười viên linh thạch, trong khi đó mở Tu Di Giới ước chừng cần tám trăm viên linh thạch, giá cả giữa hai bên khác xa nhau một trời một vực.

Sau khi mở Tu Di Giới, thứ này sẽ thuộc quyền sở hữu cá nhân của người chơi và có quyền hạn sử dụng vĩnh viễn.

Cho nên Vương Viễn mới có thể dùng Tu Di Giới của mình giúp người khác vận chuyển đồ, giá mười viên linh thạch một lần, chuyển tám mươi lần là đủ hoàn lại vốn…

Trong trò chơi, người chơi có tiền mua nhà chắc chắn không thiếu mười viên linh thạch thượng phẩm, nhưng người gom được tám trăm viên linh thạch thượng phẩm lại hi hữu vô cùng.

Tốn tám trăm viên linh thạch mở Tu Di Giới hay là bỏ bất động sản ở phàm trần? Đấy vốn là một đề bài có hai lựa chọn giải quyết, nhưng Vương Viễn lại trực tiếp cho người chơi lựa chọn thứ ba.

Tiêu mười viên linh thạch sẽ có người giúp mình chuyển đồ đạc về, còn Vương Viễn thì ăn phí vận chuyển.

Hệ thống mở khóa Tu Di Giới với tính năng chuyên chở tài sản, Vương Viễn lại cực kỳ có đầu óc buôn bán, cưỡng chế biến nó thành đường dây phân phối.

“Ngươi siêu thật đấy!”

Đối mặt với sự khâm phục của Độc Cô Tiểu Linh, Vương Viễn cười hì hì bảo: “Ta không chỉ vận chuyển đồ từ Phàm Trần Giới lên đây mà còn có thể chuyển đồ từ Tiên Linh Giới xuống dưới nữa… Hề hề!”

Độc Cô Tiểu Linh: “…”

Tiên Linh Giới có rất nhiều đồ vật phổ thông ẩn chứa linh khí hùng hậu, đặt ở Phàm Trần Giới chính là kỳ trân dị bảo. Người chơi chỉ có thể mang những đạo cụ hay vật phẩm hệ thống cho phép xuống phàm trần, rất nhiều bất động sản tương tự vật phẩm có linh khí đều không thể mang theo, mà đống đồ không mất chi phí kia lại có thể bán với giá cao.

Có Tu Di Giới, Vương Viễn có thể buôn lậu vật phẩm qua lại giữa hai giới.

Nháy mắt tiếp xúc với Tu Di Giới đã nghĩ ra được nhiều vấn đề lắt léo như vậy chứng tỏ Vương Viễn rất tài, nhưng thiên phú của hắn lại không dùng vào con đường ngay thẳng.

May mà còn có game cho hắn chơi, chứ để hắn quậy trong thực tế không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Song Vương Viễn nghĩ được thì những người khác cũng nghĩ được, e rằng chẳng bao lâu nữa công việc phân phối này sẽ nhan nhản khắp nơi.

Sau khi mở Tu Di Giới Vương Viễn còn nhận được một không gian thêm, không gian này rất lớn, mênh mông không thấy bến bờ, bỏ cả Tuyệt Tình Cốc và Nam Viện Đại Vương Phủ vào vẫn còn dư dả.

Phần lớn bất động sản của người chơi trong đây chỉ là mấy căn nhà nhỏ, với không gian lớn nhường này, hắn có thể vận chuyển mấy trăm căn một lúc.

Rời khỏi phủ nha, Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh di chuyển đến đài phi thăng ở Cẩm Thành, xác nhận truyền tống xuống Phàm Trần Giới.

Cảnh tượng xung quanh thay đổi, cả hai đặt chân lên Ngưng Bích Nhai Nga Mi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!