Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1683: Chương 1682: Tu hú chiếm tổ chim khách

Sau đợt cập nhật mới nhất, Ngưng Bích Nhai mở cửa rộng rãi cho người chơi nên lúc này khá náo nhiệt, cạnh đài phi thăng đâu đâu cũng thấy người chơi ngồi tĩnh tọa tu luyện chuẩn bị độ kiếp. Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh đột ngột xuất hiện ở đây cũng không gây chú ý quá lớn.

Nói thật, Vương Viễn đã phi thăng được một thời gian kha khá rồi, nhưng trên Tiên Linh Giới không vào môn phái nào nên không có cảm giác thân quen, ngược lại lúc trở về núi Nga Mi hắn lại có chút cảm giác hoài niệm chốn xưa.

Đúng lúc tâm tình đang xúc động, Vương Viễn đột nhiên bắt gặp một bóng dáng quen thuộc trên Ngưng Bích Nhai.

Người nọ ước chừng bốn năm mươi tuổi, dung mạo cực đẹp, lông mày sắc lạnh, mình khoác trường bào bằng vải thô, đang ngẩn người nhìn xuống Ngưng Bích Nhai.

“Diệt Tuyệt sư thái!”

Thấy người nọ, Vương Viễn nhịn không được tiến lên hỏi thăm.

Lão sư thái này là người cương trực và công chính hiếm thấy trong lục đại môn phái, Vương Viễn vô cùng tôn trọng bà ta, hiện tại gặp mặt dĩ nhiên phải tiến lên chào hỏi rồi.

“Ồ, là Ngộ Si thượng tiên!”

Diệt Tuyệt sư thái thoáng khựng lại khi trông thấy Vương Viễn, ngạc nhiên nói: “Ngươi… Sao ngươi lại trở về?”

“Ta về thăm chốn xưa chốc lát!” Vương Viễn hỏi: “Không biết Thiếu Lâm giờ thế nào rồi?”

“Phương Chứng đại sư là nhân tài ngàn năm có một, Thiếu Lâm tự dưới bàn tay đại sư phát triển không ngừng, phồn thịnh hơn cả thời Huyền Từ đại sư còn tại vị.” Diệt Tuyệt sư thái đáp.

“Vậy thì tốt, tốt quá rồi!” Nghe nói Phương Chứng đại sư quản lý chùa đâu ra đấy, không làm mất mặt Huyền Từ thì Vương Viễn rất vui mừng và yên tâm.

“Sao ngài lại ở đây?” Vương Viễn hỏi tiếp.

Trước khi Vương Viễn phi thăng, Diệt Tuyệt sư thái là chưởng môn phái Nga Mi, mỗi ngày đều canh giữ trong Kim Đỉnh đại điện.

“Ha ha, ta về hưu rồi!” Diệt Tuyệt sư thái cười nói: “Chưởng môn phái Nga Mi hiện giờ là đồ đệ của ta, Chu Chỉ Nhược.”

“Chu Chỉ Nhược? Cô nàng kia có làm được không?” Vương Viễn ấn tượng cực sâu với cái tên này. Chu Chỉ Nhược từng có quan hệ không rõ ràng với giáo chủ Ma giáo Trương Vô Kỵ.

“Ha ha!”

Diệt Tuyệt sư thái kiêu ngạo kể lại: “Sau khi ngươi phi thăng không lâu, đồ nhi ta ngay tại Đồ Sư đại hội dùng sức mạnh trấn áp quần hùng, đánh bại giáo chủ Ma giáo Trương Vô Kỵ, lên làm minh chủ võ lâm.”

“Thật hay giả vậy… Trương Vô Kỵ mà cũng bị đánh bại sao?” Vương Viễn không tin nổi vào tai mình.

Trương Vô Kỵ dù là tên vô dụng nhưng thành tựu trên mặt võ công vẫn rất đáng khen, nào đến nỗi bị một cô nương đánh bại.

“Hừ! Trương Vô Kỵ chẳng phải nhân tài gì, võ công có cao hơn nữa cũng là đồ bỏ đi!” Giọng điệu của Diệt Tuyệt sư thái khi nhắc đến Trương Vô Kỵ cực kỳ khinh thường, bà ta kể đại khái lại tình huống lúc đó cho Vương Viễn nghe.

“Đúng là đồ bỏ đi!”

Nghe xong tự thuật của Diệt Tuyệt sư thái, Độc Cô Tiểu Linh cũng tỏ vẻ chê bai.

Vương Viễn nhịn không được cười khổ.

Trương Vô Kỵ đúng là chẳng thay đổi chút nào, thấy sắc đẹp là nảy lòng tham, nhác thấy bóng phụ nữ xinh đẹp cái lại nổi ý dâm, muốn phát sinh quan hệ với người ta bằng được… Loại người này mà rơi vào tay yêu nữ A Tử thì phỏng chừng không sống nổi quá bốn trăm chữ.

Vương Viễn trò chuyện với Diệt Tuyệt sư thái một lúc, phát hiện trong thời gian ngắn mình không ở đây, Phàm Trần Giới đã thay đổi đến chóng mặt.

Ngũ Nhạc kiếm phái cuối cùng vẫn thống nhất lại, người đảm nhiệm chức minh chủ Ngũ Nhạc hiện tại là Nhạc Bất Quần; chưởng môn Võ Đang đổi thành Trùng Hư đạo trưởng; Cái Bang đời sau không bằng đời trước, sau khi Tiêu Phong rời đi bị tổn thương nguyên khí nặng nề, Hồng Thất Công truyền ngôi cho Hoàng Dung xong lại sa sút thêm lần nữa, Hoàng Dung truyền cho Lỗ Hữu Cước, Lỗ Hữu Cước truyền cho Gia Luật Tề, cứ thế bị chém thêm hai đao.

Sau đó lần lượt là Sử Hỏa Long, Sử Hồng Thạch, đến đời Giải Phong hiện tại đã bị chém chừng bảy đao…

Cái Bang trước kia vốn là môn phái mạnh ngang hàng với Thiếu Lâm và Võ Đang, giờ thiếu chút nữa bị gọt thành cái cọc phế, lưu lạc xuống cấp bậc của mấy bang phái không tiếng tăm như Hải Sa Bang, Cự Kình Bang.

Mộ Dung thế gia bị tiêu diệt hoàn toàn, phái Thiên Sơn, Tinh Túc và Tiêu Dao thống nhất làm một, cùng Ngũ Nhạc kiếm phái, Thiếu Lâm và Võ Đang sánh vai nhau bước lên vị trí các môn phái lớn dưới phàm trần.

Đường Môn, Ngũ Độc và Cái Bang gần đây có ý liên thủ, ba phái lão làng Thiếu Lâm, Võ Đang và Nga Mi đã sớm chung một phe.

Xem ra khuynh hướng tới của giang hồ chính là liên hợp lại… các môn phái lớn che chở đùm bọc lẫn nhau.

Nếu là lúc trước, Vương Viễn nhất định sẽ nhúng một tay vào khiến võ lâm gà bay chó sủa, nhưng từ Tiên Linh Giới trở về hắn lại tỏ vẻ vô cùng dửng dưng.

Quậy tung trời rồi cuối cùng vẫn phải rời đi thôi, lại phi thăng lên Tiên Linh Giới… Tranh quyền đoạt lợi là chủ đề không có hồi kết, người chơi nên tập trung tu hành cho tốt thì hơn.

Chào tạm biệt Diệt Tuyệt sư thái, Vương Viễn dẫn Độc Cô Tiểu Linh với Hồ Vạn rời đi.

“Ngộ Si đại sư định đi đâu?” Diệt Tuyệt sư thái ngập ngừng mấy hồi, cuối cùng vẫn hỏi.

“Tuyệt Tình Cốc!” Vương Viễn thành thật trả lời.

“Nơi đó…” Diệt Tuyệt sư thái thoáng ngẩn ra: “Nơi đó đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi.”

“Ta biết, ta định dọn hết chúng lên Tiên Linh Giới.” Vương Viễn gật đầu.

“Ra là vậy…” Diệt Tuyệt sư thái nói: “Ngộ Si đại sư cũng là cao tăng đắc đạo, xin bớt sát nghiệp một chút thì hơn.”

“Ha ha!”

Vương Viễn bật cười bảo: “Ta chỉ dọn nhà thì lấy đâu ra sát nghiệp?”

“A di đà phật!”

Diệt Tuyệt sư thái niệm một tiếng phật hiệu thật dài: “Đại sư tự thu xếp ổn thỏa là được.”

Dứt lời, Diệt Tuyệt sư thái rời khỏi Ngưng Bích Nhai không ngoáy đầu nhìn lại.

Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh ngớ người nhìn nhau chả hiểu gì.

Tuyệt Tình Cốc cách Nga Mi không bao xa, sau nửa giờ ngự kiếm, Vương Viễn đã trông thấy cửa vào.

“? ??”

Vừa đặt chân đến cửa cốc hắn đã ngây ngẩn cả người.

Trước khi Vương Viễn phi thăng, cửa vào Tuyệt Tình Cốc là một cánh rừng, khu rừng đó là nơi đặt đại trận hộ sơn, cửa ngõ vào Tuyệt Tình Cốc do Công Tôn Chỉ tự tay thiết kế, người ngoài nếu không thông qua trận pháp tuyệt đối không thể bước vào trong.

Nhưng lúc này, rừng rậm bao quanh Tuyệt Tình Cốc không thấy đâu, thay vào đó là một mảnh đất khô cằn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!