Không khó để nhìn ra, khu rừng này đã bị người ta đốt trụi, trong thiết lập của hệ thống, chu kỳ cây cối đổi mới là ba ngày, Vương Viễn rời đi gần một tháng, chứng tỏ nơi này không chỉ bị đốt một lần.
Cửa ngõ Tuyệt Tình Cốc trơ trọi, lối vào rộng mở, xem ra có người xông vào rồi.
Lửa giận trong lòng Vương Viễn lập tức xông thẳng lên não.
Nhà ở dã ngoại như khu Tuyệt Tình Cốc do người chơi tự xây, là tài sản cá nhân, đất đai và nhà cửa đều thuộc quyền sở hữu của người chơi nên không giống nhà ở trong thành được hệ thống bảo vệ, chỉ cần người ngoài xông vào được sẽ có thể chiếm làm của riêng, tương tự với trụ sở của bang phái.
Năng lực phòng ngự của lãnh địa riêng hoàn toàn do người chơi bố trí.
Cũng vì thế Vương Viễn mới đặt thêm hai khẩu pháo ở cửa Tuyệt Tình Cốc, huấn luyện Ngũ Hành Kỳ và đặt Ngư Võng Trận để bảo vệ chỗ ở của mình.
Nhưng hắn mới rời đi có một tháng đã bị người khác chiếm mất, tâm trạng hiện tại tồi tệ ra sao có thể tưởng tượng được.
Ngày xưa chỉ có Vương Viễn phóng hỏa đốt nhà người khác, nay cả hang ổ và đại trận hộ sơn của mình đều bị người ta đốt, đúng là báo ứng đến mà.
“Lão Ngưu đừng nóng, chuyện còn chưa đến mức tệ lắm, chẳng qua là phá đại trận hộ sơn mà thôi…” Độc Cô Tiểu Linh thấy mặt Vương Viễn đen sì thì vội vàng lên tiếng an ủi.
“Ừm!”
Vương Viễn cố nén tức giận gật đầu đáp lại.
Đại trận hộ sơn bên ngoài Tuyệt Tình Cốc chẳng qua là phòng ngự dệt gấm trên hoa, bên trong còn có Phàn Nhất Ông chỉ huy Ngũ Hành Kỳ và Ngư Võng Trận, đến cao thủ đáng sợ như Kim Luân còn không tùy ý ra vào được thì người chơi làm sao có thể.
“Ha ha! Vậy cũng chưa chắc!”
Hồ Vạn đứng bên cạnh nói: “Ta thấy kia không phải lửa phàm trần đâu.”
“Ngươi ngửi ra được à?” Độc Cô Tiểu Linh ngạc nhiên nhìn Hồ Vạn rồi quay sang bảo Vương Viễn: “Lão Ngưu, chó nhà ngươi lợi hại thật đấy!”
“Ta là hồ ly, cám ơn!” Hồ Vạn nghiêm mặt nói.
“Được rồi Tiểu Bạch!” Độc Cô Tiểu Linh cưng chiều xoa đầu Hồ Vạn.
Hồ Vạn híp mắt nom vô cùng hưởng thụ, song cứ cảm thấy là lạ chỗ nào đó.
“Quản nó là lửa phàm hay lửa tiên, cứ vào xem trước rồi nói!”
Hang ổ của Vương Viễn bị người ta phá hoại, tâm tình hắn đang hỏng bét, vội vàng xông thẳng vào trong Tuyệt Tình Cốc.
Vừa vào cửa, Vương Viễn càng buồn bực hơn, Độc Cô Tiểu Linh theo sát phía sau cũng giận run người.
Ngoài cửa Tuyệt Tình Cốc đặt hai khẩu đại pháo Thần Vũ, đó là đồ Độc Cô Tiểu Linh tự tay cải tạo cho Vương Viễn, lúc đó hắn còn vui vẻ đặt ở cửa, nói gì mà Độc Cô Tiểu Linh chính là cửa ngõ nhà mình, ai muốn vào phải hỏi cô nàng trươc.
Giờ hai khẩu pháo chẳng thấy đâu, chỉ còn trơ trọi hai giá đỡ pháo lạc lõng đứng nơi đó.
Đi sâu thêm một đoạn lại bắt gặp hai vách núi treo đủ loại áo giáp…
Có màu vàng, màu xanh, màu đỏ… Chính là trang bị của Ngũ Hành Kỳ, trên áo giáp còn loang lổ vết máu.
Sâu hơn chút nữa, kỳ hoa dị thảo do Công Tôn Chỉ trồng bị người ta bựt cả gốc, không chừa lại một cọng nào, cảnh sắc tươi đẹp muôn màu trong cốc giờ biến thành khoảng đất trống trơ trụi, khô cằn như một mảnh đất chết.
Rừng trúc phía đông Tuyệt Tình Cốc bị người ta bẻ sạch, đống Tử Vận Trúc Vương Viễn trồng trước khi phi thăng cũng chẳng sót lại cây nào.
Biểu tình Vương Viễn lúc này âm u đến độ có thể nhỏ ra nước.
Độc Cô Tiểu Linh và Hồ Vạn đứng bên cạnh cảm nhận được cơn phẫn nộ của hắn, vội vàng lẩn ra xa.
“Đi sơn trang Thủy Tiên!”
Vương Viễn thấy Tử Vận Trúc của mình bị phá thì chạy thẳng đến sơn trang Thủy Tiên kiểm tra.
Đó là ranh giới cuối cùng của hắn.
Kỳ hoa dị thảo, chim quý thú lạ chung quy chỉ là vật trang trí, không có bao nhiêu giá trị thực dụng, ngoại từ Tử Vận Trúc ra, những thứ khác bị hỏng cũng không tổn thất bao nhiêu, tùy tiện chuyển chút lên Tiên Linh Giới là được, cây cối trên đó còn quý hơn dưới phàm trần nhiều.
Nhưng sơn trang Thủy Tiên là nhà riêng của Vương Viễn, mỗi viên gạch mỗi tấm ngói trong đó đều là tài sản cá nhân của hắn, sửa chữa lại cần tốn rất nhiều tiền.
Chốc lát sau nhóm Vương Viễn đã đặt chân vào sơn trang Thủy Tiên.
Cửa sơn trang mở toang, một đám người chơi đang đùa giỡn vui vẻ trong đó, khoảng sân gọn gàng ngăn nắp giờ phút này đã thành một mảnh hỗn độn.
Ngay giữa sân chẳng biết dựng lên một cột cờ từ lúc nào.
Vương Viễn lần theo cột cờ nhìn lên, chỉ thấy bên trên treo một lá cờ lớn viết ba chữ “Thiên Hạ Hội” cực to.
Cạnh lá cờ treo một NPC, NPC này vóc người thấp bé, râu dài quá eo, để mình trần, cả người đẫm máu, bị một chiếc xích sắt cột chặt treo lên cao.
“Phàn Nhất Ông!”
Ánh mắt Vương Viễn đột nhiên căng thẳng, nhận ra NPC đang bị treo trên cột cờ kia chính là quản gia Phàn Nhất Ông nhà mình.
Phàn Nhất Ông còn chưa chết, chỉ bị người ta đánh cho sống dở chết dở rồi treo lên cột cờ… Một là để lập uy, hai là hành hạ lão.
Vương Viễn kiềm chế không nổi lửa giận trong lòng, trực tiếp xông thẳng vào sân.
“? ??”
Đám người chơi Thiên Hạ Hội thấy có người đột nhiên xông vào thì rối rít đứng dậy, rút binh khí ra, nhìn chằm chằm hướng cửa.
Chỉ thấy một nam một nữ đứng trước cửa, theo sau là một con “chó trắng”.
Tên cầm đầu tự cho là mình rất hài hước, chỉ vào Hồ Vạn, rồi lại quay sang chỉ chỉ Vương Viễn, lớn tiếng la lên: “Cẩu nam nữ từ đâu tới, lại dám tự ý xông vào trụ sở của bang Thiên Hạ Hội?”
“Ha ha! Lão đại dùng từ cẩu nam nữ hay lắm!”
Những người khác nhao nhao phụ họa.
“Ta là hồ ly, các ngươi bị mù à?” Hồ Vạn lớn tiếng biện giải, tỏ vẻ ông đây không phải chó.
Vương Viễn không thèm nói một lời, sắc mặt âm trầm băng qua khoảng sân đi tới trước cột cờ.
“? ??”
Đám người chơi Thiên Hạ Hội ngồi trong viện càng ngu người hơn. Tên này rốt cuộc là ai? Sao dám chạy thẳng đến cột cờ? Chẳng lẽ tới đây để chiêm ngưỡng Thiên Hạ Hội à?
“Ầm!”
Trong lúc đám người kia đang mờ mịt, Vương Viễn đã nện một chưởng xuống, đánh gãy cột cờ thành hai khúc. Cả cột cờ treo ba chữ “Thiên Hạ Hội” đổ rầm xuống đất.
“Đù, mịa tên kia! Ngươi làm gì thế?”
Cờ đại diện cho mặt mũi của bang phái, đám người chơi Thiên Hạ Hội thấy Vương Viễn đập gãy cờ của bang mình thì nhất thời sửng sốt.