Người chơi cầm đầu tên Phong Vân Đệ Nhất Đao chỉ thẳng vào mặt hắn hét lớn: “Cha tiên sư nhà ngươi, muốn tìm chết đó hả?”
Vừa nói hắn ta vừa nhấc đao lên chém mạnh vào lưng Vương Viễn.
Vương Viễn như thể chẳng nhìn thấy, không tránh không né tự mình đỡ Phàn Nhất Ông từ trên cột cờ xuống.
“Phập!”
Cú chém của Phong Vân Đệ Nhất Đao nhắm thật mạnh vào gáy Vương Viễn, phát ra tiếng động thật lớn.
Đao vừa chạm vào phần gáy, trên mặt Phong Vân Đệ Nhất Đao chợt hiện lên vẻ mờ mịt, bởi vì hắn ta phát hiện mình dùng toàn lực chém người ta, nhưng đợi đến khi vũ khí chạm vào mục tiêu, toàn bộ sức lực hoàn toàn biến mất, như thể mới chém vào một tảng đá cứng rắn, nói chung là quỷ dị vô cùng.
Lúc này Vương Viễn đã đỡ Phàn Nhất Ông xuống, nhẹ nhàng đặt trên mặt đất, sau đó thong thả xoay người lại, tay trái vươn ra khẽ tóm lấy lưỡi đao.
“? !”
Phong Vân Đệ Nhất Đao lật đật kéo cán đao về, nhưng bất kể hắn ta có dùng bao nhiêu sức lực, thanh đao trong tay vẫn không hề nhúc nhích chút nào.
Vương Viễn duỗi tay phải ra, tóm cổ áo Phong Vân Đệ Nhất Đao nhấc lên giữa không trung, đồng thời tay trái kéo về sau một phát.
“Xoẹt!”
Cánh tay cầm đao của Phong Vân Đệ Nhất Đao bị Vương Viễn xé phựt khỏi người như xé một tờ giấy mỏng.
“! !!”
Tất cả mọi người tận mắt chứng kiến cảnh này đều ớn lạnh sống lưng.
Bọn họ chơi game lâu như vậy, hiếm khi thấy cao thủ cướp vũ khí của người khác nhưng không phải chưa từng thấy mấy cảnh như tay không cướp đao hay võ học nhoáng cái đã cướp được vũ khí của đối thủ. Song như Vương Viễn giựt đứt cả cánh tay người ta thì chưa từng thấy bao giờ, kích thích thị giác phải nói là quá mạnh.
Phong Vân Đệ Nhất Đao cũng thầm hãi hùng không thôi, lớn tiếng nói: “Mịa nhà ngươi, ngươi có biết ta là ai không? Dám đến trụ sở bang…”
Vương Viễn không thèm để ý đến tiếng la của Phong Vân Đệ Nhất Đao, một tay tóm chặt đối thủ, tay còn lại cầm đao, đâm phập phập mấy nhát vào ngực hắn ta.
Phong Vân Đệ Nhất Đao còn chưa kịp nói hết câu đã bị Vương Viễn đâm chết tại chỗ.
“Kia… Kia…”
Phong Vân Đệ Nhất Đao có thể lên làm lão đại của đám người này chứng tỏ thực lực không quá yếu, ít nhất cũng phải cao hơn người chơi phổ thông chút ít.
Cả đám thấy Vương Viễn có thể đâm chết Phong Vân Đệ Nhất Đao một cách quá đỗi gọn gàng sạch sẽ thì kinh hoàng không thôi.
“Mọi người cùng nhau xông lên! Giết chết hắn!”
Không biết là ai hô hào đầu tiên, bốn mươi năm mươi người chơi đứng trong viện nhanh chóng vây lại đây, xách đao nhấc kiếm hằm hằm xông lại muốn băm thây Vương Viễn thành trăm mảnh.
Đám người này hiển nhiên chưa ý thức được chênh lệnh thực lực giữa phe mình và phía đối thủ, thầm nghĩ hòa thượng kia có là cao thủ một chấp hai, chấp ba hay chấp bốn đi nữa, chẳng nhẽ còn có thể chấp được mấy chục người?
Kẻ địch đã đánh đến tận cửa nhà bọn họ rồi, nào có đạo lý rút lui hoặc tha cho Vương Viễn.
“Viu viu viu vèo! !!”
Nhưng không đợi cả đám vọt đến bên cạnh Vương Viễn, hơn mười mũi tên từ phía đối điện bắn tới.
Tốc độ của những mũi tên này cực nhanh, đám người chơi không kịp chuẩn bị, căn bản chẳng né tránh nổi, chớp nhoáng giao tranh đã có ba bốn người ngã xuống.
Người chết đều bị tên cắm trúng đầu.
Hội còn sống sót theo phương hướng mũi tên bay đến nhìn lại, chỉ thấy Độc Cô Tiểu Linh hai tay ôm hai nòng pháo Gatling, đang nhìn chằm chằm bọn họ.
Hòa thượng quái đản xé cánh tay người lại thêm một cô gái Đường Môn ôm súng Gatling, người trước so với người sau càng dị và khủng khiếp hơn.
Bọn họ chưa từng gặp phải tình huống thế này trước đây, nhất thời sợ đến choáng váng, lăn một vòng chốn vào góc tường, nơm nớp lo sợ nói: “Các ngươi là ai? Sao dám xông vào trụ sở của Thiên Hạ Hội?”
“Trụ sở của Thiên Hạ Hội?” Vương Viễn nhìn quanh bốn phía, không khỏi cười lạnh một tiếng.
Vương Viễn nào phải loại hiền lành gì, chơi trò chơi lâu như vậy, chỉ có hắn chiếm tiện nghi và lừa gạt người khác chứ làm gì có chuyện ngược lại, Tuyệt Tình Cốc này cũng chính là thứ hắn không biết xấu hổ lừa được từ trong tay Công Tôn Chỉ.
Nay hang ổ của mình bị người khác cướp mất, đám cường đạo giết quân Ngũ Hành Kỳ của mình không nói, còn đánh quản gia nhà mình gần chết xong treo lên cột cờ. Đây là lần đầu tiên mà hắn phải chịu thiệt thòi nhiều đến vậy.
“Chính xác!”
Những người may mắn sống sót thấy Vương Viễn nghe sáu chữ “trụ sở của Thiên Hạ Hội” xong không tiến lên trước nữa thì tưởng rằng hắn sợ, thế là càng tỏ vẻ kiêu căng hơn: “Ta nói cho ngươi biết, đây là phân đà Thiên Hạ Hội ở Trường An, ngươi tốt nhất nên chạy sớm đi, nếu không đừng trách bọn này thấy ngươi lần nào sẽ giết lần đó.”
“? ??”
Vương Viễn ngớ ra hỏi: “Ngươi đang nói chuyện với ta đó à?”
Hắn thầm cảm thán, thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, từ lúc hắn phi thăng đến giờ mới qua bao lâu chứ? Truyền thuyết trong trò chơi đã thay đổi, ban đầu hắn là Yêu tăng Ngưu Đại Xuân mới nghe tên đã khiến người ta sợ mắt mật, giờ tùy tiện một người chơi cũng dám chỉ vào mặt hắn nói gặp lần nào giết lần đấy.
Nói thật, Vương Viễn thấy hơi mất mát.
“Ha ha ha…”
Độc Cô Tiểu Linh đứng bên cạnh nghe được lời người chơi kia nói thì nhịn không được cười nói: “Lão Ngưu, ngươi lỗi thời rồi!”
“Thôi nhá!”
Vương Viễn bĩu môi khinh thường, sau đó nói với đám người chơi kia: “Được lắm, ở đây không có chuyện của các ngươi, mau về chuyển lời với lão đại Thiên Hạ Hội, ta đứng đây đợi hắn ta, nhanh lăn ra đây!”
“Hừ! Tin rằng ngươi cũng không dám…”
Mấy người chơi này còn tưởng rằng Vương Viễn định thả bọn họ đi nên há miệng giả bộ mấy câu, nhưng chớp mắt sau khung cảnh xung quanh đột nhiên biến đối, cả đám xuất hiện trong điểm sống lại thành Trường Anh rồi mới ngớ người ra, miệng vẫn lẩm bẩm câu nói dở: “…giết chúng ta.”
“Ặc…” Thấy xung quanh toàn là người quen, cả hội đưa mắt nhìn nhau.
Phong Vân Đệ Nhất Đao vừa tức vừa sợ nói: “Các ngươi mấy chục người, thế mà lại bị một hòa thượng Thiếu Lâm tự giết?”
“Không… Không hề…”
Cả đám vội vàng giải thích: “Chúng ta bị nhỏ Đường Môn kia giết!”
“Mịa! Đúng là không có tiền đồ! Nhiều người như vậy mà lại chết dưới tay một con đàn bà!” Phong Vân Đệ Nhất Đao càng tức hơn.
“Không thì phải làm sao?” Mọi người rối rít nói: “Hai người kia nhìn một cái biết ngay là cao thủ, bọn ta không đánh lại cũng là chuyện rất bình thường.”
“Mấy chục người không đánh lại một người là bình thường?” Phong Vân Đệ Nhất Đao thở hổn hển.
“…”
Mọi người cúi gằm mặt không nói.