“Trực tiếp dọn cả Tuyệt Tình Cốc đi là được, ngươi vẫn muốn ở đây đợi đám Thiên Hạ Hội kia đến à? Bọn họ đều là người phàm… Chúng ta giết mấy chục tên là được, không cần phải gây thêm rắc rối đâu.” Độc Cô Tiểu Linh đứng cạnh Vương Viễn khuyên nhủ.
Cô nàng biết Vương Viễn khó dằn nổi lửa giận, nhưng trong thiết lập của hệ thống, người chơi Tiên Linh Giới không thể tùy tiện giết người phàm trần. Người chơi có một thuộc tính ẩn gọi là “nhân quả thừa phụ”, giết người chơi Tiên Linh Giới thì không sao nhưng một khi động tay động chân với người Phàm Trần Giới hoặc là NPC bình dân sẽ phải hứng chịu rất nhiều nhân quả.
Nhân quả thừa phụ này rốt cuộc có tác dụng gì thì đến giờ chưa biết, nhưng NPC các đại tiên môn lớn sẽ cố ý dặn dò người chơi, ngàn vạn lần đừng dính vào nhân quả.
Vì vậy người chơi thường gắn nhân quả thừa phụ với một khái niệm mơ hồ là “giá trị nhân phẩm”, nhân quả thừa phụ càng cao, giá trị nhân phẩm càng thấp, giết BOSS không rớt ra thứ gì ngon, làm nhiệm vụ cũng không có phần thưởng đặc biệt, roll đồ không được đạo cụ cực phẩm. Dĩ nhiên với công ty Long Đằng mà nói, giá trị nhân phẩm có cao hơn nữa cũng chưa chắc đã kiếm được thứ tốt.
Song Độc Cô Tiểu Linh từng nghe NPC trong môn phái nói rằng, nhân quả thừa phụ này có liên quan đến quan hệ giữa hai phái Phật Đạo và phàm trần thế tục. Phật giáo gọi là nhân quả, Đạo giáo gọi là thừa phụ, bất kể là Phật hay Đạo, chỉ cần dính dáng đến nó, thứ bị ảnh hưởng trực tiếp nhất chính là thiên kiếp.
Đó cũng là lý do vì sao vừa nãy Độc Cô Tiểu Linh chủ động thủ tiêu đám người kia.
Cô nàng biết với tính cách của Vương Viễn, hắn mà đã nổi sát tâm thì đến cả một bang phái cũng không tha mống nào, không biết sẽ phải chịu bao nhiêu nhân quả thừa phụ. Trước khi tới đây Diệt Tuyệt sư thái cũng đã cảnh cáo Vương Viễn, không được gây nhiều sát nghiệp.
“Người phàm?”
Vương Viễn lạnh lùng nói: “Ngươi cho rằng người Thiên Hạ Hội toàn là phàm nhân thật sao?”
“Hả? Chẳng lẽ còn có người chơi Tiên Linh Giới?” Độc Cô Tiểu Linh mờ mịt hỏi.
Vương Viễn đáp: “Quân Ngũ Hành Kỳ và Ngư Võng Trận của ta đến cả cao thủ tuyệt đỉnh như Kim Luân Pháp Vương với Chu Bá Thông cũng không làm gì được, người chơi Phàm Trần Giới cướp được Tuyệt Tình Cốc chắc? Đám khốn kiếp kia nhân lúc ta không ở đây, hủy lính của ta, phá gia viên ta, ta phải đòi bằng được một lời giải thích.”
Nghe Vương Viễn nói vậy, sắc mặt Độc Cô Tiểu Linh cũng sa sầm lại: “Chúng dám làm vậy thật thì đúng là quá quắt!”
Ở Phàm Gian giới, cao thủ tuyệt đỉnh tất nhiên là kẻ mạnh nhất, người chơi có thực lực vượt qua cao thủ tuyệt đỉnh, tất nhiên là người chơi sau khi phi thăng.
Người chơi phi thăng trở lại Phàm Gian giới giúp acc nhỏ luyện cấp cũng không phải chuyện gì lạ, nhưng chuyện tàn sát NPC người phàm thì sẽ bị cao thủ Tiên Linh giới ngăn lại.
Dù sao người chơi có bất động sản ở Phàm Gian giới không giàu thì cũng có địa vị, thực lực tuyệt đối không yếu. Thực lực của người chơi Tiên Linh giới và thực lực của người chơi Phàm Gian giới quả thật không ở cùng một đẳng cấp, những người này có thể tàn sát con dân hộ vệ của Vương Viễn, vậy chuyện vào thành tàn sát cướp bóc cũng không phải là không thể.
Chuyện này liên quan đến lợi ích của cao thủ cấp cao, tất nhiên mọi người sẽ không để chuyện này xảy ra.
Đầu tiên tất cả người Tuyệt Tình Cốc là của Vương Viễn, Thiên Hạ Hội tùy tiện giết tới Tuyệt Tình Cốc để cướp địa bàn thì chẳng khác nào là đang khiêu khích Vương Viễn. Dựa vào tính cách của Vương Viễn, mặc kệ ngươi có là người phàm hay không, dám khiêu khích hắn, hắn không đuổi cùng giết tận ngươi mới là chuyện lạ.
Huống chi kẻ giết con dân Tuyệt Tình Cốc của Vương Viễn còn là cao thủ phi thăng, Thiên Hạ Hội hoàn toàn không chiếm được lý.
Vương Viễn là ai chứ? Hiện giờ bị người ta đến tận cửa khiêu khích còn nói đạo lý, đương nhiên hắn không có khái niệm ngậm bồ hòn làm ngọt.
“Chính là hắn! Đại ca! !”
Độc Cô Tiểu Linh và Vương Viễn đang nói chuyện, một đội người chơi cầm binh khí từ cửa sơn trang Thủy Tiên tiến vào.
Phong Vân Đệ Nhất Đao chỉ vào Vương Viễn, nói với Nhan Vô Hận với vẻ mặt uất ức: “Đại ca, chính tên hòa thượng này, hoàn toàn không để Thiên Hạ Hội chúng ta vào mắt, hắn đánh vào mông ta, thật ra là đang đánh vào mặt ngài.”
“Đệch!”
Nhan Vô Hận vốn đang nổi giận, lúc này thấy Vương Viễn thật sự ngồi ở đây đợi mình, hắn ta cảm thấy máu dồn lên não, tiến về phía trước lớn tiếng nói: “Ngươi chính là con lừa ngu ngốc dám giết người ở địa bản của Thiên Hạ Hội?”
“Ồ?”
Nhan Vô Hận không nhận ra Vương Viễn, nhưng năm cao thủ sau lưng hắn ta còn có chút kiến thức, thấy đối thủ là một tên đầu trọc có vẻ mặt hung hãn, dáng người cao lớn vạm vỡ, đầu tiên trong lòng bọn họ cảm thấy vô cùng kinh sợ, rồi sau đó liếc mắt nhìn nhau.
“Tại sao lại là một tên hòa thượng?”
“Còn là một hòa thượng to lớn như vậy…”
“Chẳng lẽ là?”
“Không thể nào, không phải tên hòa thượng kia phi thăng rồi sao? Sao lại nhàn rỗi không có việc gì đến Phàm Gian giới giết mấy acc nhỏ chứ?”
Có thể lăn lộn đến tu vi và địa vị hiện tại, mấy cao thủ này đều là người chơi từng trải qua thời đại tung hoành thiên hạ của Vương Viễn, trong tâm trí bọn họ vẫn còn có chút bóng ma về tên hòa thượng này.
Tuy rằng người chơi từng gặp và biết Vương Viễn đều đã phi thăng gần hết, nhưng là người từng trải qua thời đại đó, bọn họ cũng đã từng được nghe qua truyền thuyết của Vương Viễn, thế nên bọn họ theo bản năng có sự cảnh giác nhất định đối với hòa thượng của Thiếu Lâm Tự, nhất là hòa thượng mập có dáng người cường tráng.
Phàm Gian giới hiện tại, hễ là cao thủ có chút kiến thức, gặp phải hòa thượng mập, trong lòng bọn họ sẽ tự động cảm thấy sợ hãi.
Lúc này nhìn thấy Vương Viễn, tất nhiên trong lòng mấy vị cao thủ cũng có chút sợ hãi.
“Địa bàn của Thiên Hạ Hội?”
Vương Viễn nhíu mày, thản nhiên nhìn Nhan Vô Hận: “Ngươi không biết nơi này đã có chủ rồi sao? Ngươi không biết nơi này trước kia là địa bàn của ai sao?”
Nhan Vô Hận lớn tiếng nói: “Ta không quan tâm nơi này có chủ hay không, nếu là do Thiên Hạ Hội chúng ta chiếm được, vậy thì nó chính là của chúng ta, ngươi có thể làm gì được chứ?”