“Ha ha! !” Vương Viễn bật cười, sắc mặt trở nên u ám.
Nếu như Nhan Vô Hận này không biết Tuyệt Tình Cốc có chủ, coi như ngươi không biết ta cũng không trách, Vương Viễn đoạt lại Tuyệt Tình Cốc là được, hắn cũng không muốn giết người phàm dính vào Nhân Quả Thừa Phụ gì đó.
Nhưng từ lời nói của Nhan Vô Hận không khó để nhìn ra, người này hiển nhiên biết nơi này có chủ, theo ý hắn ta thì kẻ thắng trong trò chơi này sẽ làm vua, trước kia là của ai không quan trọng, ta đánh chiếm được thì là của ta.
Nếu là thái độ này, tất nhiên Vương Viễn cũng sẽ không có gánh nặng tâm lý, nếu không khiến hắn ta trả một cái giá đắt thì danh hiệu yêu tăng của Vương Viễn chẳng phải chỉ là hư danh?
“? ?! !”
Thấy Vương Viễn sau khi đứng dậy là một tên hòa thượng hung hãn có dáng người cường tráng, gương mặt dữ tợn, tạo cho hắn ta cảm giác vô cùng áp bách, Nhan Vô Hận hơi sững sờ, vội vàng lùi về sau mấy bước, trốn ở đằng sau lưng mấy vị cao thủ.
Vương Viễn liếc nhìn Nhan Vô Hận đang trốn đông trốn tây, nói: “Ta cũng không muốn nhiều lời, đệ tử đã chết ở Tuyệt Tình Cốc, hơn nữa còn có kỳ trân dị thú, thiên tài địa bảo ở đây, tính ra cũng gần tám mươi vạn đồng vàng, ta chiết khấu cho ngươi chỉ lấy bốn phần năm thôi, cộng thêm tiền tổn thất tinh thần, người bồi thường cho ta một triệu vàng, ta sẽ bỏ qua coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Trong lòng Vương Viễn tất nhiên là tức giận, nhưng cuối cùng lý trí vẫn chiếm nhiều hơn, hắn mong vấn đề này có thể giải quyết bằng tiền, chứ không muốn chịu sự trừng phạt của Nhân Quả Thừa Phụ.
“Người điên rồi sao? Chưa tỉnh ngủ à? Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?”
Nghe thấy lời Vương Viễn nói, Nhan Vô Hận còn tưởng mình gặp phải một tên điên.
Mẹ nó, đến trụ sở của Thiên Hạ Hội, giết người của Thiên Hạ Hội còn đòi mình một triệu vàng. Sao trên đời lại có chuyện kỳ lạ như vậy chứ?
Bồi thường một triệu vàng? Đùa gì vậy! Có biết một triệu vàng là con số như thế nào không?
Vương Viễn không để ý đến vấn đề của Nhan Vô Hận, hắn tiếp tục nói: “Cho ngươi thời gian ba phút để suy nghĩ!”
“Suy nghĩ con mẹ ngươi!”
Nhan Vô Hận nói thẳng: “Một đồng cũng không có, ngươi đưa ta còn nghe được!”
“Ý ngươi là không đền tiền?” Vương Viễn nhíu mày nói.
“Dựa vào đâu mà ta phải đền? Không đền thì sao?” Thái độ Nhan Vô Hận vô cùng cương quyết.
“Hà hà!” Vương Viễn cười cười nói: “Thiên Hạ Hội đúng không! Sau này đừng hòng sống yên ổn ở trong trò chơi này.”
“Cái đệch! ?? ?”
Vương Viễn vừa dứt câu, Nhan Vô Hận và Phong Vân Đệ Nhất Đao suýt chút nữa cười chết.
Sau này đừng hòng sống yên ổn trong trò chơi này.
Nếu những lời này là do Thiên Hạ Hội nói với người khác thì tất nhiên là chuyện rất bình thường, lúc này một tên hòa thượng Thiếu Lâm lại nói câu này với Thiên Hạ Hội, thật không thể nào tưởng tượng được.
Chưa từng gặp qua kẻ nào ngông cuồng như vậy.
Nhan Vô Hận chơi trò này lâu rồi, vẫn là lần đầu tiên có người phách lối trước mặt mình như vậy, hắn ta chỉ về phía Vương Viễn nói: “Con mẹ nó, làm thịt hắn cho ta!”
“Con lừa ngốc, chết đi!”
Phong Vân Đệ Nhất Đao đã đánh mất trụ sở Tuyệt Tình Cốc, lúc này hắn ta cố ý muốn thể hiện trước mặt Nhan Vô Hận, hơn nữa sau lưng còn có cao thủ trợ giúp, sĩ khí bành trướng. Hắn ta nghe theo mệnh lệnh của Nhan Vô Hận, xách đao chạy thẳng về phía Vương Viễn, một đao Lực Phách Hoa Sơn chém thẳng xuống.
“Hừ!”
Vương Viễn thấy vậy thì hừ lạnh, không né không tránh, cánh tay duỗi thẳng về phía trước, không đợi trường đao của Phong Vân Đệ Nhất Đao kịp chém xuống, tay trái của Vương Viễn ra sau mà tới trước đã nắm lấy cổ của Phong Vân Đệ Nhất Đao.
“Leng keng!”
Phong Vân Đệ Nhất Đao bị túm cổ, lòng bàn tay duỗi ra, trường đao rơi xuống đất.
Vương Viễn nhấc bổng Phong Vân Đệ Nhất Đao lên rồi ném mạnh xuống đất.
“Ầm!”
Phong Vân Đệ Nhất Đao nặng nề ngã xuống đất, Vương Viễn đá ngay một cước, chân dẫm mạnh xuống mặt Phong Vân Đệ Nhất Đao.
“Phù! !”
Đầu của Phong Vân Đệ Nhất Đao giống như quả dưa hấu bị xe cán qua vậy, bị dẫm nát tại chỗ, cảnh tượng vô cùng máu me.
“Hít…”
Mọi người trông thấy cảnh này, da đầu không khỏi tê dại.
Mà từ đầu đến cuối Vương Viễn không hề cúi đầu nhìn kẻ địch dưới chân, giống như chỉ là giết chết một con kiến.
“Cái đệch!”
Nhan Vô Hận thấy Vương Viễn ra tay tàn bạo như vậy, nơm nớp nói với mấy người đằng sau: “Mọi người đứng đờ ra đấy làm gì? Cùng lên đi!”
Mấy vị cao thủ trông thấy thủ đoạn tàn nhẫn của Vương Viễn, không nhịn được mà nhìn trộm nhau.
Tên cầm đầu tên là Địa Tam Tiên, cao thủ sau lưng khiêng một thanh trường kiếm bước lên phía trước hỏi: “Xin hỏi cao tính đại danh của các hạ?”
“Ngưu Đại Xuân!” Vương Viễn lạnh nhạt phun ra ba chữ.
“Quả nhiên là ngươi! !”
Đám Địa Tam Tiên nghe được ba chữ “Ngưu Đại Xuân”, theo bản năng lui về sau một bước.
Chỉ có người chơi từng trải qua thời đại kia mới biết danh xưng “Ngưu Đại Xuân” này biểu thị ý nghĩa gì.
“Thế nào? Ngưu Đại Xuân làm sao? Tên gì mà ngu xuẩn vậy!”
Nhan Vô Hận tất nhiên chưa từng nghe nói qua về Vương Viễn, vẫn lớn tiếng ầm ĩ ở phía sau.
Địa Tam Tiên kéo Nhan Vô Hận nói: “Bang chủ, đi mau! !”
“?”
Nhan Vô Hận nghe vậy thì hơi sửng sốt.
Đi? Nhan Vô Hận tuyệt đối không ngờ rằng mấy cao thủ mình nhờ cậy nghe thấy danh hào ba chữ “Ngưu Đại Xuân”, phản ứng đầu tiên là bảo mình đi…
“Muốn chạy? ! Đã hỏi ta chưa?”
Lúc này, Vương Viễn ở phía trước hét lên một tiếng, tay trái đánh về phía trước, một luồng chân khí hình rồng cuốn về phía Nhan Vô Hận.
[Hồ Giảo Man Triền Chi Cầm Long!]
Tổ hợp chiêu thức giữa Cầm Long Công và Hồ Giảo Man Triền - có sức mạnh cực lớn của Hồ Giảo Man Triền cộng thêm đòn tấn công tầm xa của Cầm Long Công, có thể bắt được mục tiêu ở rất xa tới trước mặt mình.
“Huyền Băng Chú!”
Mắt thấy chân khí hình rồng đã bay đến trước mặt Nhan Vô Hận, người chơi áo trắng bên cạnh Địa Tam Tiên là Đại Mễ Bạch Phạn đột nhiên bấm tay niệm chú, một bức tường băng chặn ở trước mặt Nhan Vô Hận.
“Rầm!”
Cầm Long Thủ của Vương Viễn cuốn vào bức tường băng, kích hoạt hiệu ứng bắt lấy, tường băng trực tiếp bị kéo tới trước mặt Vương Viễn.
“Ồ?”
Vương Viễn hơi sửng sốt, hắn kinh ngạc nói: “Các ngươi cũng là cao thủ phi thăng?”