“Đừng đi mà, tiếp tục đi chứ!”
Nhan Vô Hận thấy Vương Viễn chuẩn bị rời đi, trong lòng hắn ta cũng có chút sốt ruột, liên tục khiêu khích ở phía sau: “Đừng sợ! Cứ làm đi! Ai sợ người đó là cháu trai! Ngăn hắn lại, mau ngăn hắn lại!”
Thiên Hạ Hội đã chết bao nhiêu người chỉ để giữ Vương Viễn lại, nếu Vương Viễn bỏ đi thì chẳng phải là thất bại trong gang tấc sao?
Người chơi của Thiên Hạ Hội đều lấy tiền làm việc, không có ai sợ chết... Tất cả đồng loạt tiến lên ngăn cản Vương Viễn.
Không phải là người chơi cùng đẳng cấp thì có bao nhiêu người ngăn cản cũng đều vô dụng cả thôi.
Độc Cô Tiểu Linh bắn lửa đạn mở ra một đường máu, hai người phi thân nhảy lên, biến mất dưới ánh mắt kinh hãi của người chơi Thiên Hạ Hội.
“Làm sao vậy? Muốn tha cho tên kia hả?” Độc Cô Tiểu Linh vô cùng buồn bực, tại sao Vương Viễn lại muốn rời đi chứ.
“Ngươi mau đi tìm một chỗ trốn đi!” Vương Viễn nói: “Có lẽ chúng ta bị gài bẫy rồi! Ngươi đã giết nhiều người như vậy, chỉ cần chết một lần thì đồ trên người ngươi sẽ bị rơi ra hết. Nếu như bị người chơi ở Tiên Linh giới theo dõi, e rằng sẽ bị đuổi cùng giết tận đó.”
“Gì cơ...”
Nghe Vương Viễn nói vậy, Độc Cô Tiểu Linh cũng giật mình: “Ta trốn đi đâu bây giờ?”
Độc Cô Tiểu Linh không thể so với những người khác, bản lĩnh của cô nương này đều đến từ trang bị và đạo cụ, nếu đồ trên người cô bị rơi ra ngoài thì sẽ trực tiếp biến thành một người vô dụng...
Vương Viễn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Không trốn được thì gửi toàn bộ những đồ vật có giá trị trên người ngươi vào tiền trang đi... Chẳng may có chết thì cũng không sợ.”
“Ừm!” Độc Cô Tiểu Linh gật đầu đi thẳng tới tiền trang.
Còn Vương Viễn thì xoay người, đi tới quan phủ nha môn thành Trường An.
“Má nó! Sao ngươi lại để hắn đi chứ?”
Bên phía điểm sống lại, thấy Vương Viễn rời đi, Địa Tam Tiên vội la lên: “Người của chúng ta đã tới rồi.”
“Liên quan gì đến ta!”
Nhan Vô Hận cũng nói với vẻ khó chịu: “Chính hắn muốn đi, ta cũng không ngăn được, không phải tên khốn đó biết ngươi định làm gì đấy chứ.”
“Không thể nào... Ta nghĩ có thể là lạt mềm buộc chặt...” Địa Tam Tiên nói: “Thật sự không được rồi, bang chủ ngươi chịu uất ức một chút đi.”
“Ta... Uất ức? Uất ức như thế nào?” Nhan Vô Hận chỉ vào mình hỏi.
“Ngươi chỉ cần ra khỏi điểm sống lại đi bộ một vòng thôi.” Địa Tam Tiên lại bắt đầu đưa ra chủ ý xấu.
Nhan Vô Hận hét lên: “Má nó, do người chết không phải là ngươi đúng không.”
“Ta cũng chết một lần rồi mà.” Địa Tam Tiên nói: “Tại sao ngươi lại không có tinh thần hy sinh chứ.”
“Ta đã chết hai lần rồi!” Nhan Vô Hận tức muốn hộc máu.
“Đại ca, tên hòa thượng kia trở lại rồi!”
Ngay lúc Địa Tam Tiên và Nhan Vô Hận đang chỉ trích lẫn nhau, Đại Mễ Bạch Phạn đứng một bên đột nhiên chỉ về phía bên ngoài điểm sống lại.
Hai người nhìn về phía Đại Mễ Bạch Phạn chỉ, chỉ thấy Vương Viễn đang quay trở lại một cách nghênh ngang.
“Thấy chưa, thấy chưa!”
Địa Tam Tiên nói với vẻ đắc ý: “Ta đã nói là lạt mềm buộc chặt mà! Tên đó chỉ muốn dụ ngươi ra ngoài thôi.”
“Ta không bị mắc lừa đâu!” Nhan Vô Hận bĩu môi, hắn ta tiếp tục khiêu khích Vương Viễn: “Đừng sợ, cứ làm đi! Vào điểm sống lại giết ta! Cầu xin ngươi luôn đó!”
“...”
Vương Viễn đen mặt, tên khốn này có cần phải hèn hạ đến vậy không, đời này hắn chưa từng thấy yêu cầu nào vô lý như vậy.
Vương Viễn không nói một lời, đi thẳng về phía Nhan Vô Hận.
“Ủa, hắn tới đây thật kìa!”
Nhìn Vương Viễn càng ngày càng gần, da đầu của Đại Mễ Bạch Phạn trở nên tê dại, theo bản năng lùi về phía sau một bước.
Nhan Vô Hận nói: “Ngươi sợ quái gì! Chẳng lẽ hắn có thể giết người ở điểm sống lại sao? Ngươi coi hắn là... ?? ??”
Nhan Vô Hận còn chưa nói dứt lời, Vương Viễn đã bước vào bên trong điểm sống lại, hắn duỗi tay, mở năm ngón tay ra, móng vuốt to bằng cái mẹt túm lấy Nhan Vô Hận.
“Ngươi...”
Nhan Vô Hận vừa định chế giễu Vương Viễn không biết tự lượng sức mình, lại muốn giết người ở bên trong điểm sống lại. Nhưng đúng vào lúc này, Vương Viễn đã chộp lấy cổ áo của Nhan Vô Hận, nhấc hắn ta lên.
“! !! !”
Trông thấy cảnh này, không khí ở điểm sống lại lập tức trở nên ngưng đọng, đôi mắt của mọi người trợn to giống như hai quả chuông, hiển nhiên không thể tin vào cảnh tượng mà bản thân đang nhìn thấy.
Đặc biệt là Địa Tam Tiên và Đại Mễ Bạch Phạn, bọn họ sợ đến mức lông tóc dựng đứng, ã không còn cách nào để miêu tả tâm trạng của cả hai ngay lúc này.
Chuyện này là sao? Đây là đâu? Đây không phải là điểm sống lại sao? Chẳng lẽ tên này đã mạnh đến mức bỏ qua cả quy tắc của hệ thống?
Trong lúc mọi người còn đang kinh hãi, một tay khác của Vương Viễn vung một đấm vào đầu của Nhan Vô Hận.
“Phanh!”
Máu me bắn tung tóe, thi cốt của Nhan Vô Hận trong tay Vương Viễn còn chưa lạnh thì ngay lúc đó hắn ta đã lại xuất hiện ở một góc trong điểm sống lại.
Lúc này, hai mắt của Nhan Vô Hận dại ra, trong miệng lẩm bẩm: “Là ảo giác sao? Là ảo giác, chắc chắn là ảo giác, ngươi không dọa được ta đâu!”
Rất hiển nhiên, bản thân là người trong cuộc, Nhan Vô Hận đã có chút nghi ngờ cuộc sống
“Bang...”
Trong lúc Nhan Vô Hận còn đang hoảng hốt thì Vương Viễn đã đuổi tới, đá một cước vào ngực hắn ta.
“Rầm!”
Vương Viễn mạnh đến mức nào chứ, một cước này trực tiếp đá bay Nhan Vô Hận khiến hắn ta đập thẳng vào bức tường của điểm sống lại, lại một lần nữa biến thành một thi thể.
“Trời ạ, rốt cuộc là hệ thống xuất hiện BUG hay là Ngưu Đại Xuân bật hack vậy!”
Vào lúc này, đám Địa Tam Tiên cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần, bọn họ lập tức hoảng sợ không thôi, tay chân luống cuống kéo thanh menu ra, sau đó bắt đầu báo cáo một cách điên cuồng.
Hệ thống trả lời rất thành thật: [Tất cả số liệu của người chơi này đều bình thường…]
“Má nó chứ...”
Nhìn thấy câu trả lời của hệ thống, người chơi ở bên trong điểm sống lại càng thêm sợ hãi.
Chẳng lẽ hệ thống đã sửa lại quy tắc vì hắn?
Trong lúc mọi người đang hoảng sợ, Vương Viễn đã đuổi theo và giết Nhan Vô Hận ở trong điểm sống lại tới mấy lần...
Bảy tám thi thể của Nhan Vô Hận nằm ngang dọc bên trong điểm sống lại, tử trạng trông vô cùng thê thảm và quái dị, điểm tương đồng duy nhất chính là đều chết một cách sảng khoái, đều là một đòn trí mạng…
“Cứu mạng... Cứu mạng...”
Lúc này Nhan Vô Hận đã sợ tới mức tè ra quần.