Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1695: Chương 1694: Cái gì gọi là kẻ ác?

Lúc trước Nhan Vô Hận dám cãi nhau tay đôi với Vương Viễn giống như một tên lưu manh, lại còn làm đủ trò khiêu khích, “thu hút” thù hận của Vương Viễn, hoàn toàn là bởi vì có khu an toàn là điểm sống lại bảo vệ, thế nên hắn ta không hề sợ Vương Viễn sẽ giết mình.

Nhưng bây giờ không biết tại sao khu an toàn ở điểm sống lại lại không còn cơ chế bảo vệ, còn chưa tới một phút mà đã chết bảy tám lần, có thể tưởng tượng được tâm trạng của Nhan Vô Hận lúc này.

Thậm chí hắn ta còn bắt đầu lớn tiếng kêu cứu.

Kẻ giết người như ngóe trong trò chơi, kẻ đứng đầu một bang lại bị người ta đuổi giết tới nỗi phải kêu to cứu mạng, đây cũng coi như là một cảnh tượng đẹp đẽ.

Giờ phút này, khí thế kiêu ngạo của Nhan Vô Hận lúc nãy đã không còn sót lại chút gì, hắn ta vừa kêu cứu, vừa chạy ra khỏi điểm sống lại, Vương Viễn chỉ hơi mỉm cười, lập tức đuổi theo.

Bỏ qua thần thông Súc Địa Thành Thốn, chỉ nói đến tốc độ của Vương Viễn thì việc đuổi theo một người chơi phàm nhân về cơ bản chỉ tính theo giây theo phút, nhưng Vương Viễn lại không trực tiếp đuổi theo giết chết Nhan Vô Hận.

Mà hắn đi sát phía sau Nhan Vô Hận, từ đầu đến cuối vẫn duy trì khoảng cách ba mét.

Nhan Vô Hận gia tăng tốc độ, Vương Viễn cũng tăng tốc theo, Nhan Vô Hận đi chậm lại, Vương Viễn cũng đi chậm lại theo: "Đừng tới đây, ngươi đừng tới đây mà.”

Nhan Vô Hận vừa quay đầu lại nhìn phía sau, vừa liều mạng chạy về phía trước, Vương Viễn đi không nhanh không chậm theo sát đằng sau, nhìn Vương Viễn ở sau mình, ánh mắt Nhan Vô Hận càng tỏ rõ sự sợ sệt.

Từ nãy tới giờ, Nhan Vô Hận đã chết mười lần…

Giết tiếp đi nữa thì cũng không có ý nghĩa gì cả, huống chi mục đích của Vương Viễn cũng không phải là luân bạch hắn ta mà là muốn khiến hắn ta biết sợ là gì.

Trực tiếp tát chết hắn ta, sẽ chỉ làm Nhan Vô Hận cảm thấy chết lặng, trái lại nếu đi theo phía sau Nhan Vô Hận như hiện tại, hắn ta chắc chắn sẽ càng ngày càng cảm thấy sợ hãi.

Cũng giống như chơi trò mèo vờn chuột vậy, giết luôn thì không thú vị, chơi đùa đối thủ chơi đến nỗi suy sụp tinh thần mới có thể khiến hắn ta nhớ lâu.

Tiếng kêu khóc thảm thiết của Nhan Vô Hận vang vọng khắp con phố, ai nấy nghe cũng đều cảm thấy xúc động.

Người chơi Thiên Hạ Hội thậm chí đã quên mất hiện tại mình đang làm gì, thế mà không có ai chạy tới ngăn cản Vương Viễn.

Đương nhiên, bọn họ cũng biết bằng bản lĩnh của bọn họ, muốn ngăn cũng không ngăn được.

Cứ như vậy, Vương Viễn và Nhan Vô Hận chân trước chân sau đi tới cửa tiền trang.

Không khó để nhìn ra Nhan Vô Hận trong lúc sợ hãi cũng không hề mất lý trí, sợ trang bị của mình bị Vương Viễn đánh rớt ra nên điều đầu tiên hắn ta nghĩ tới chính là đến tiền trang cất trang bị.

“Ha ha!”

Vương Viễn thấy vậy thì cười ha ha, hắn cảm thấy cũng đủ rồi, bèn thả người nhảy tới phía sau, không đợi Nhan Vô Hận kịp bước vào tiền trang, Vương Viễn đã duỗi tay túm được cổ áo của hắn ta.

“Trở về đi!”

Tay Vương Viễn dùng thêm một chút lực, định vặn gãy cổ Nhan Vô Hận.

“Ầm!”

Nhưng đúng lúc này Nhan Vô Hận đột nhiên nổ tung thành một làn sương trắng, trong tay Vương Viễn lại là một chiếc cọc gỗ.

“?”

Vương Viễn hơi sửng sốt.

Cùng lúc đó hắn nghe thấy một giọng nói từ phía trên truyền đến: “Hóa ra ngươi chính là Ngưu Đại Xuân, trăm nghe không bằng một thấy, gặp mặt không bằng không gặp, còn tưởng rằng là nhân vật anh hùng cỡ nào, hóa ra chỉ là con lừa trọc tầm thường.”

Vương Viễn nhìn về phía phát ra giọng nói, chỉ thấy trên nóc nhà tiền trang có một người chơi mặc áo trắng đang bay.

Diện mạo của người chơi kia cũng bình thường, một thân trang phục lại cực kỳ loá mắt, chân hắn dẫm lên một thanh phi kiếm màu bạc lấp lánh, trên người mặc một bộ áo trắng.

Tục ngữ nói rất đúng, mười tên áo trắng thì chín tên lẳng lơ, tên còn lại thì thích khoe khoang.

Trong những người Vương Viễn biết, chỉ có Phi Vân Đạp Tuyết nhỉnh hơn một chút.

Người chơi kia tay trái túm lấy Nhan Vô Hận, tay phải nắm pháp quyết, bên người vờn quanh một chiếc quạt xếp, từ trên nhìn xuống Vương Viễn.

“Anh họ, sao bây giờ anh mới đến!”

Nhan Vô Hận nhìn thấy người chơi mặc áo trắng kia lập tức khóc thành tiếng, nước mắt rơi như mưa.

Người chơi mặc áo trắng này chính là Phong Nguyệt Vô Song, anh họ của Nhan Vô Hận, cũng là Nhị đương gia của Thiên Hạ Hội ở Tiên Linh Giới.

“…”

Thấy Nhan Vô Hận nước mắt nước mũi tèm lem, khuôn mặt Phong Nguyệt Vô Song cũng tỏ ra ghét bỏ, hắn chỉ về phía Vương Viễn nói mấy lời lẽ chính đáng: “Ngưu Đại Xuân, ngươi là tu sĩ của Tiên Linh giới mà lại nảy sinh ác ý muốn tàn sát huynh đệ Thiên Hạ Hội của ta, ngươi cho rằng Thiên Hạ Hội chúng ta sẽ sợ ngươi thật hay sao?”

Nhìn thấy không, cái gì gọi là kẻ ác?

Tuy rằng Vương Viễn không phải người tốt, nhưng đã làm chuyện xấu gì thì hắn chắc chắn sẽ thừa nhận, loại này gọi là tiểu nhân đứng đắn.

Mà kẻ ác chân chính rõ ràng là Thiên Hạ Hội cướp Tuyệt Tình Cốc, cướp sơn trang Thủy Tiên của Vương Viễn, lúc này lại lật lọng trả đũa, cắn ngược nói Vương Viễn giết acc nhỏ của Thiên Hạ Hội.

Ở trong trò chơi, người của Tiên Linh giới không được phép tàn sát người ở Phàm Gian giới, cứ như vậy, về mặt đạo đức thì người của Thiên Hạ Hội có ưu thế hơn.

Sở dĩ Địa Tam Tiên để người trong Thiên Hạ Hội lần lượt tiến lên chịu chết, ngoại trừ muốn để Vương Viễn lây dính nhân quả ra, quan trọng nhất là y muốn dùng đạo đức để chỉ trích Vương Viễn.

Tranh đấu giữa bang phái lớn và các nhóm nhỏ hoặc người chơi tán nhân, ngay từ đầu đã không có lợi rồi.

Chiếm chỗ hời sẽ bị người ta nói ức hiếp người yếu, lấy nhiều địch ít, đã chịu thiệt lại còn mất mặt.

Cho nên bình thường nếu gặp phải tán nhân có thực lực mạnh mẽ như Vương Viễn hoặc người chơi theo nhóm nhỏ, bang phái lớn sẽ lựa chọn bị người ta nói là ỷ thế hiếp người hoặc là nén giận.

Nhưng lúc này Thiên Hạ Hội lại cắn ngược Vương Viễn một cái, chiếm đạo đức cao hơn, thế này thì cho dù lấy nhiều địch ít, cho dù dùng thủ đoạn gì đi nữa cũng đều là hợp tình hợp lý.

Ngưu Đại Xuân nhà ngươi làm nhiều việc ác tàn sát acc nhỏ, chẳng lẽ còn phải nói đạo lý với kẻ ác độc như ngươi nữa ư?

Đối mặt với sự chỉ trích của Phong Nguyệt Vô Song, Vương Viễn không cho là đúng nói: “Ha ha, hóa ra ngươi mới là chính chủ, tới đúng lúc lắm, oan có đầu nợ có chủ, nợ của Tuyệt Tình Cốc ta tính với ngươi luôn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!