Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1696: Chương 1695: Xoẹt!

“Tuyệt Tình Cốc? Hừ!”

Phong Nguyệt Vô Song cười lạnh một tiếng nói: “Giả thiết của hệ thống nói chỉ cần không phải bất động sản của chủ thành thì đều là khu vực công cộng, có câu năng giả cư chi* (đúng là người tài giỏi luôn có nhiều việc phải làm), Ngưu Đại Xuân ngươi đây cũng là cao thủ thành danh đã lâu, chẳng lẽ không hiểu đạo lý này? Ngay cả địa bàn của mình cũng không bảo vệ được mà còn không biết xấu hổ vác mặt tới tính sổ với ta.”

“Ý của ngươi là, nắm đấm của ai lớn hơn thì lời nói có lý hơn hả?” Đôi mắt Vương Viễn nhíu lại.

Lúc này Vương Viễn còn ôm chút tâm lý giảng đạo lý, chỉ cần Thiên Hạ Hội có thể đền tiền, việc này cũng coi như bỏ qua, hắn còn nóng lòng trở về giao nhiệm vụ, lười dong dài với Thiên Hạ Hội.

Nhưng xem tình huống hiện tại, Thiên Hạ Hội cướp Tuyệt Tình Cốc không chỉ không tỏ ra áy náy chút nào, trái lại còn cảm thấy hợp theo lẽ thường, có lẽ là liên quan tới thực lực của mình, Vương Viễn nhất thời nổi lên sát tâm.

“Nắm đấm của kẻ tiểu nhân chắc chắn không có lý!” Phong Nguyệt Vô Song khinh thường cười nói: “Đừng tưởng rằng tất cả mọi người đều sợ ngươi Ngưu Đại Xuân, ở chỗ ta thì điều đó là vô dụng, cho dù ngươi nhắc đến chuyện của Tuyệt Tình Cốc, nhưng hôm nay ngươi giết nhiều huynh đệ trong Thiên Hạ Hội của ta như vậy, ta cũng sẽ tới tìm ngươi tính sổ.”

“Ngươi không sợ Thiên Hạ Hội không trụ nổi ở trong trò chơi nữa sao?” Vương Viễn thản nhiên hỏi.

“Thật vậy sao? Ha ha!”

Phong Nguyệt Vô Song ra vẻ kinh ngạc nói: “Ta rất sợ hãi đó, nhưng vậy cũng phải xem ngươi có bản lĩnh lớn đến bao nhiêu!”

Lời của Phong Nguyệt Vô Song vừa dứt, chỉ thấy mười mấy tên cao thủ của Tiên Linh giới, dẫm phi kiếm bay lên, vây quanh Vương Viễn đang đứng giữa trận.

Bên trái là một vị kiếm tu của Thục Sơn, cõng một thanh trường kiếm màu đen trên lưng, trên đầu là một cái tên sáng loáng rất khoa trương [Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam], người này chính là bang chủ của Thiên Hạ Hội.

Bên phải là một người chơi phái Thanh Thành, tên là [Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm].

Người còn lại phía sau là một người chơi của Phạn Thiên Tông, tên là [Tiếu Hòa Thượng]

Hơn mười người chơi Tiên Linh giới này người nào cũng mặc trang bị cực phẩm lấp lánh ánh hào quang, khí độ bất phàm, là cao thủ trung tâm của Thiên Hạ Hội ở Tiên Linh giới.

Phía bên ngoài, mấy trăm người chơi Tiên Linh giới đông nghìn nghịt tạo thành một vòng tròn lớn, phong bế hoàn toàn đường đi của Vương Viễn.

Ba tầng cả trong cả ngoài bị vây kín mít, hiển nhiên mấy tên này đã có sự chuẩn bị trước khi đến.

“Ha ha! Đây là bản lĩnh của Thiên Hạ Hội các ngươi sao?”

Vương Viễn nhìn bốn phía chung quanh một chút, cười ha hả, đột nhiên hắn đi lên phía trước một bước, đồng thời tay phải túm về phía sau.

Một người chơi mặc áo đen tay cầm dao găm bị Vương Viễn cưỡng chế túm ra từ trong không khí, người chơi kia nhìn dao găm trong tay mình, lại nhìn Vương Viễn đang bóp chặt tay mình, nhất thời ngây ra như phỗng.

“Chuyện này…”

Chúng người chơi của Thiên Hạ Hội cũng nghệt mặt.

Vạn Lại Tịch Tĩnh là thuật ẩn thân làm nên tên tuổi của Thiên Cơ Các, có thể che dấu toàn bộ khí tức để âm thầm tiếp cận mục tiêu rồi đánh lén, là pháp thuật khó phòng bị nhất cho tới hiện tại, mà Vương Viễn lại như mọc thêm một đôi mắt phía sau, một tay túm người chơi định đánh lén sau lưng ra, trường hợp này quả thật là không thể tưởng tượng nổi.

Càng đáng sợ hơn là, Vương Viễn không có chút do dự và ngạc nhiên nào, hoàn toàn giống như là đang làm một việc nhỏ không đáng kể, ra tay tự tin như thế, có thể thấy được hắn cũng không phải đoán bừa.

Lúc này, Nhan Vô Hận cũng nhớ tới lúc ở Tuyệt Tình Cốc, Vương Viễn có thể né được đòn đánh lén của cao thủ Thiên Cơ Các, lập tức hét to: “Không cần ẩn thân, hắn có Thuật Phản Ẩn Thân!”

“Thuật Phản Ẩn Thân?”

Cao thủ Thiên Cơ Các tên “Tâm Linh Thủ Xảo” trong tay Vương Viễn nghe vậy, lập tức buông lỏng tay phải, tay trái duỗi ra bắt lấy chủy thủ, tiếp theo chủy thủ xoay ngược lại một vòng đâm về phía Vương Viễn.

[Hổ Liêu Vĩ]

Vương Viễn phản ứng cực nhanh, hắn theo bản năng giơ tay, đánh bay dao găm của Tâm Linh Thủ Xảo, mà Tâm Linh Thủ Xảo thả người nhảy lên, hai chân đồng thời dẫm lên trên bụng Vương Viễn, bất ngờ giẫm xuống chuẩn bị chạy thoát.

[Thỏ Chạy]

Pháp thuật thóa thân của người chơi Thiên Cơ Các trong nháy mắt bộc phát ra lực lượng mạnh mẽ, tránh khỏi ràng buộc của đối thủ, là kỹ năng để thoát khống chế và kéo giãm khoảng cách.

Là môn phái hướng đến PVP, pháp thuật hệ dao găm của Thiên Cơ Các nhằm vào mục đích rất lớn, chiêu thức [Thỏ Chạy] này đúng là pháp thuật nhằm mục đích giữ mạng của người chơi.

Tâm Linh Thủ Xảo cũng coi như là cao thủ, đánh lén không thành công lập tức sử dụng Hổ Liêu Vĩ tấn công, thừa dịp Vương Viễn đỡ đòn lại dùng Thỏ Chạy thoát đi, kỹ xảo và cách vận dụng pháp thuật có thể nói là rất hợp lý.

Chiêu này nếu nhằm vào những người khác để thi triển thì tất nhiên là sẽ chạy qua một vùng trời mới, nhưng Tâm Linh Thủ Xảo xui xẻo ở chỗ đối thủ của y lại là Vương Viễn.

Thiên Cơ Các chia làm ba hệ, dao găm, cung nỏ và cơ quan!

Hệ dao găm chủ yếu cận chiến ám sát, xuất quỷ nhập thần, hoàn toàn không có thiên địch, nếu nói có thì chính là thể tu hiếm gặp trong vạn người…

Mà thân thể của Vương Viễn lại là thể tu vô thượng - Thành Thánh đại đạo trực chỉ [Cửu Chuyển Huyền Công], Tâm Linh Thủ Xảo gặp phải Vương Viễn cũng xem như thiên địch.

Nhìn thấy Tâm Linh Thủ Xảo sắp chạy thoát, đôi tay Vương Viễn duỗi ra, nắm chặt lấy hai mắt cá chân của Tâm Linh Thủ Xảo.

Thần lực của Vương Viễn là thiên hạ vô song, không ai địch nổi, cho dù Tâm Linh Thủ Xảo sử dụng kỹ năng [Thỏ Chạy] điêu luyện đến thế nào cũng không tránh thoát nổi, trực tiếp bị Vương Viễn nắm trong tay.

Thủ đoạn của Vương Viễn luôn luôn hung tàn, Tâm Linh Thủ Xảo ở tư thế này, Vương Viễn muốn tha cho y cũng cảm thấy phụ lòng y, vì thế hai tay đều dùng sức lôi kéo.

“Xoẹt!” Một tiếng vang kỳ quái làm mọi người nghe sởn tóc gáy vang lên, bắp đùi của Tâm Linh Thủ Xảo bị Vương Viễn xé làm hai ngay tại chỗ.

“Mẹ nó chứ! !!”

Nhìn hai đống máu chảy đầm đìa bị che mờ trong tay Vương Viễn, Nhan Vô Hận kinh ngạc đến mức lạnh sống lưng, tóc tai đám người Phong Nguyệt Vô Song cũng dựng đứng hết lên, không nhịn được mà mắng thành tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!