Chơi trò chơi lâu như vậy, mạng người chết dưới tay đám người Phong Nguyệt Vô Song không có một ngàn thì cũng có 800, nhìn thấy người chết cũng gần bằng con số này, có kiểu chết không hay ho nào mà bọn họ chưa từng thấy chứ… Nhưng lần này của Vương Viễn thì lại khác, với góc nhìn này… sự kích thích từ thị giác này quả thật là có chút chấn động lòng người.
Xé một người sống sờ sờ thành hai mảnh, tên này là một tên súc sinh đúng không.
Tai nghe là giả mắt thấy là thật, trước kia chỉ là nghe nói qua danh tiếng của Vương Viễn, tuy rằng người trong Thiên Hạ Hội đều biết tên hòa thượng này không dễ đối phó, nhưng cũng không để tâm nhiều.
Rốt cuộc mọi người đều là người chơi, thực lực mạnh mẽ đi nữa thì có thể mạnh đến mức nào?
Nhưng lúc này sau khi trông thấy thủ đoạn của Vương Viễn, mọi người mới biết vì sao cao thủ nhiều như vậy, chỉ có Ngưu Đại Xuân có thể để lại bóng ma tâm lý lớn như vậy.
Mẹ nó, điều này không liên quan lắm đến tu vi và thực lực…
“Mọi người cùng lên đi! Đừng bất cẩn!”
“Vèo vèo vèo vèo!”
Phong Nguyệt Vô Song ra lệnh một tiếng, mấy chục mũi tên từ bốn phương tám hướng lập tức bay về phía Vương Viễn.
Vương Viễn không chút hoang mang, Đấu Chiến vung lên, lắc lư trong gió hóa thành một chiếc xà nhà dài hơn hai trượng, hắn xoay tròn, vẽ ra một vòng tròn ảo ảnh.
“Bộp bộp bộp bộp!”
Gậy sắt vung lên, tất cả mũi tên đụng phải đều bị đánh tan tành.
Hai chân Vương Viễn đột nhiên giẫm xuống mặt đất.
“Ầm!”
Nền đá xanh cứng rắn bị đập ra một cái hố to, đá vụn hòa lẫn bụi mù che khuất thân ảnh của Vương Viễn, Vương Viễn mượn lực thả người nhảy như một viên đạn pháo, nháy mắt đã bay đến trước mặt Phong Nguyệt Vô Song, gậy sắt trong tay đánh thẳng về phía Phong Nguyệt Vô Song.
Vương Viễn có Thái Cực Hùng và BMW tăng tốc độ di chuyển, thân pháp này không cần ngự kiếm vẫn có thể đạp không, tốc độ cực nhanh không người nào có thể theo kịp.
Phong Nguyệt Vô Song còn chưa phản ứng lại, gậy sắt của Vương Viễn cũng đã đập xuống.
[Kim Cương Bích Lũy] !
Ngay ở lúc Phong Nguyệt Vô Song sắp bị một gậy của Vương Viễn đập chết, Tiếu Hòa Thượng đột nhiên xuất hiện ở giữa hai người, đôi tay hợp lại mở ra [Kim Cương Bích Lũy] chắn ở trước mặt Vương Viễn.
“Rầm!”
Gậy sắt của Vương Viễn đập mạnh vào Kim Quang Bích Chướng của Tiếu Hòa Thượng.
“Rầm!”
Pha lê rơi xuống đất tạo nên tiếng vang thánh thót lạ thường, Kim Cương Bích Lũy của Tiếu Hòa Thượng cũng tan thành tro bụi.
“Phụt!”
Tiếu Hòa Thượng phum ra một ngụm máu.
“Mẹ nó! !”
Những người xung quanh nhìn thấy Kim Cương Bích Lũy của Tiếu Hòa Thượng bị một gậy của Vương Viễn đập nát, tất cả đều kinh ngạc há hốc mồm.
Đều là cao thủ trung tâm của một bang phái, đám người Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam tất nhiên đều hiểu tận gốc rễ của nhau.
[Kim Cương Bích Lũy] là chiêu thức phòng ngự tiêu biểu nhất của Phạn Thiên Tông, ngưng tụ phật quang lại thành hàng rào phòng ngự, ước chừng có thể giảm 80% thương tổn.
Trong cùng một cảnh giới, người chơi Phạn Thiên Tông xưa nay đều là công lực thâm hậu nhất, làm trụ cột của đoàn đội, trang bị của Tiếu Hòa Thượng cũng vô cùng hoàn mỹ, chính vì nguyên nhân như thế nên Tiếu Hòa Thượng mới dám quyết đoán chắn ở trước mặt Phong Nguyệt Vô Song hứng chịu đòn tấn công của Vương Viễn.
Nhưng ai biết gậy sắt của Vương Viễn lại mạnh như thế, Kim Cương Bích Lũy của Tiếu Hòa Thượng chưa chống đỡ được chút nào, đã bị một gậy của Vương Viễn đập nát.
Kim Cương Bích Lũy vỡ vụn, hóa thành từng đốm ánh sáng vàng rơi rải rác trên mặt đất.
Gậy sắt trong tay Vương Viễn dư thế không dứt, tiếp tục đập xuống.
Tiếu Hòa Thượng cũng là cao thủ thân kinh bách chiến, vừa hộc máu vừa dựng hai cây Hàng Ma Xử trong tay hướng lên trên, vận pháp lực đến mức tận cùng, Hàng Ma Xử phát ra hào quang màu vàng sáng chói, đỡ lấy Đấu Chiến của Vương Viễn.
“Đoàng!”
Gậy sắt đánh xuống, Hàng Ma Xử của Tiếu Hòa Thượng bị một gậy của Vương Viễn đập nát, kim quang biến mất… Tiếu Hòa Thượng đột nhiên thấy một cỗ sức mạnh dời non lấp biển từ trên tay truyền đến, cả người không thể khống chế, dẫn tới hai người sau lưng là Phong Nguyệt Vô Song và Nhan Vô Hận cùng bị văng ra ngoài.
Bay ra xa khoảng vài chục trượng, ba người mới ngã mạnh xuống mặt đất, quay cuồng trên mặt đất mấy thước sau đó mới dừng lại.
“Chuyện này… chuyện này… chuyện này…”
Thấy Vương Viễn đánh xuống một gậy đã khiến Tiếu Hòa Thượng thành như vậy, đám người Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam đều cực kỳ hoảng sợ.
Cho dù Tank chịu trách nhiệm chủ yếu trong đoàn đội, khi Tiếu Hòa Thượng đối mặt với BOSS, đều là dựa vào Kim Cương Bích Lũy để chống cự lại sát thương của BOSS, dù sao 80% miễn dịch sát thương cũng không phải là lời nói suông.
Nhưng mà dưới sự miễn dịch 80% sát thương, Vương Viễn còn có thể đánh nát Kim Cương Bích Lũy, phá vỡ sự chống đỡ của Tiếu Hòa Thượng, đánh bay người ta ra ngoài, sát thương của đòn tấn công này phải mạnh đến mức nào chứ?
Mà càng đáng sợ hơn là, Vương Viễn là người tu hành của Tiên Linh giới, từ đầu đến cuối không sử dụng pháp thuật, mà là dùng đòn tấn công đánh giáp lá cà... Có điều không sử dụng pháp thuật mà đã đáng sợ như vậy, nếu sử dụng pháp thuật há chẳng phải là Tiếu Hòa Thượng không thể nào chống đỡ nổi sao.
Con mẹ nó, hắn không bật hack đấy chứ?
“Được đấy nhỉ? Như vậy rồi mà còn chưa chết?”
Vương Viễn thấy Tiếu Hòa Thượng không chết, hắn còn đang cảm thấy ngạc nhiên không thôi, nếu để cho đám người Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam biết được suy nghĩ của Vương Viễn, e rằng bọn họ sẽ lại trố mắt há hốc mồm.
Sau khi đánh bay Tiếu Hòa Thượng, Vương Viễn cũng không dừng lại, bay lên trên không phi người đuổi theo, một cước giẫm nát ngực của Tiếu Hòa Thượng.
Tiếu Hòa Thượng kêu lên một tiếng, mỉm cười xuống cửu tuyền.
“Phong Phược! !”
Ngay lúc Vương Viễn tấn công Tiếu Hòa Thượng, tay trái của Phong Nguyệt Vô Song bấm tay niệm thần chú, pháp bảo quạt xếp trước người hắn lóe lên ánh sáng, nó bắt đầu biến hóa, chiều dài hơn một thước, chiều rộng khoảng hai thước, quạt về phía Vương Viễn.
“Vù! !”
Đất bằng nổi lên một trận cuồng phong, cuốn theo cát vàng bao vây Vương Viễn.
“Huyền Băng Chi Thuật!”
Đồng thời tay phải của Phong Nguyệt Vô Song cũng chỉ xuống đất, một luồng khí lạnh xuất hiện ở dưới chân Vương Viễn, hai chân hắn lập tức bị đóng băng lại.