“Ha ha! !”
Sau khi tung liên tiếp hai phép thuật để khống chế Vương Viễn, Phong Nguyệt Vô Song cười ha ha, trên mặt chứa đầy sự đắc ý, hắn nói: “Chỉ vậy thôi hả?”
“Đừng nói nhảm nữa! Nhân lúc này tấn công đi!”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam đã được tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của Vương Viễn, lúc này cho dù nhìn thấy Vương Viễn đã bị khống chế, hắn ta cũng không dám khinh thường một chút nào, lập tức truyền lệnh tấn công.
“Nam Minh Ly Kiếm Quyết!”
“Thủy Long Ngâm!”
“Hỏa Long Phá!”
Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm vỗ hồ lô, trong hồ lô bay ra hơn mười thanh phi kiếm mang theo Nam Minh Ly Hỏa đánh thẳng về phía Vương Viễn, hai cao thủ Nga Mi cách đó không xa cũng lần lượt sử dụng Băng Hỏa Song Long.
“A!”
Đối mặt với đòn tấn công của mọi người, Vương Viễn chợt quát một tiếng, sử dụng [Nhậm Ý Vọng Vi] của Dã Cầu Quyền.
Dưới chân hơi dùng lực.
“Rầm!”
Huyền băng ngàn năm của Phong Nguyệt Vô Song vỡ vụn hoàn toàn, Vương Viễn tay trái quét ngang, tay phải vẽ một vòng, một bức tường khí lập tức dựng ở trước mặt.
[Kiến Long Tại Điền].
“Keng keng keng keng!”
Nam Minh Ly Kiếm Quyết của Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm đều bị bức tường khí ngăn lại, Vương Viễn vỗ tay phải, sát thương của Nam Minh Ly Gian Quyết ngưng tụ thành một chiêu [Tiềm Long Vật Dụng], chưởng lực mang theo ngọn lửa hóa thành một con rồng lửa.
“Gào!”
Một tiếng rồng ngâm vang lên, chưởng lực bay hơn mười trượng mạnh mẽ đánh thẳng vào ngực của Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm.
Tiếu Hòa Thượng là người chơi Phạm Thiên tông còn không đỡ nổi một chưởng của Vương Viễn, môn phái Thanh Thành toàn máu giấy thì càng không cần phải nói, mặc dù [Tiềm Long Vật Dụng] này chỉ phản lại đòn tấn công của Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm, nhưng đòn phản kích này còn được tăng thêm 50% sát thương dựa trên sát thương ban đầu.
“Ầm! !” Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm bị một chưởng đánh lùi về sau mấy bước, ăn một chưởng này, thanh máu trên đầu đã biến thành đỏ.
Không chết là bởi vì lượng sát thương của môn phái toàn người vạn năng - phái Thanh Thành này không cao, nếu là những môn phái có lượng sát thương cao như Nga Mi hay Thiên Cơ Các, e là lúc này Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm đã chết rồi.
Dĩ nhiên, Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm cũng không sống được bao lâu, còn không chờ gã đứng vững, Vương Viễn lại đột nhiên biến mất, sử dụng [Súc Địa Thành Thốn] tránh khỏi Băng Hỏa Song Long của hai vị cao thủ phái Nga Mi. Ngay sau đó hắn đã xuất hiện ở sau lưng Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm, năm ngón tay gập lại, đột nhiên móc về phía trước.
[Ác Long Đào Tâm Trảo] !
“Phụt!”
Móng vuốt của Vương Viễn cắm vào lưng của Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm không khác gì đang cắm vào đậu hủ. Nó cắm xuyên qua tim của Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm, trong bàn tay đẫm máu còn siết một thứ đã bị hệ thống làm mờ đi.
Chính là tim của Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm.
Ngay sau đó Vương Viễn lùi về phía sau, siết chặt bàn tay.
“Bụp!"
Trái tim trong tay nổ tung, máu tươi bắn tung tóe, Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm rơi từ trên phi kiếm xuống, nặng nề ngã xuống đất, không hề nhúc nhích, hiển nhiên là đã chết.
“Mẹ nó!”
Bang chúng Thiên Hạ Hội đứng ở xung quanh nhìn thấy Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm chết thê thảm như vậy, chợt cảm thấy gió lạnh thổi qua sống lưng, đầu cũng sắp nổ tung đến nơi.
Lúc này tu vi của Vương Viễn cao bao nhiêu, thực lực mạnh thế nào, mọi người cũng đã không quan tâm, tất cả sự chú ý đều đặt ở phương pháp giết người của Vương Viễn, bên ngoài thì tên hòa thượng này ra vẻ trang nghiêm mỉm cười hiền hòa, nhưng khi ra tay lại đẫm máu đến mức khiến cho người ta vô cùng phẫn nộ.
Vừa rồi xé người thành hai mảnh cũng đã rất quá đáng, lúc này lại móc tim của đối thủ ra rồi bóp nát... Người này hiền hòa ở đâu chứ?
Nếu không phải những thứ ghê tởm đều bị hệ thống làm mờ đi thì chỉ dựa vào hình ảnh kia thôi, nó đã đủ khiến người khác cảm thấy không thoải mái rồi.
Những người chơi chết ở trong tay Vương Viễn tính ra rất là sảng khoái, nhưng những người chơi Thiên Hạ Hội còn chưa chết thì lại càng hoảng sợ không thôi, bọn họ vô thức lùi lại phía sau, sợ bị rơi vào tay của tên hòa thượng này.
Cũng không ai muốn chết một cách mất mặt như vậy.
“Cẩn thận phía sau!”
Ngay lúc đám người Thiên Hạ Hội đang vô cùng kinh ngạc, đột nhiên Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam lớn tiếng nhắc nhở hai vị cao thủ phái Nga Mi.
“? !”
Hai vị cao thủ nghe thấy tiếng vừa định né tránh, nhưng lại phát hiện dưới chân mình trống rỗng, không thể khống chế được thân thể, bị người nọ nhấc gáy lên.
Hai người quay đầu lại nhìn, trái tim lập tức lạnh đi một nửa.
Chẳng biết từ lúc nào, Vương Viễn đã đi tới phía sau lưng hai người, túm bọn họ ở trong tay.
Trong sự kinh hoảng, hai người vội vàng bấm tay niệm thần chú làm phép.
Phiền phức khi sử dụng pháp thuật là cần phải bấm tay niệm thần chú... Hai người còn chưa kịp niệm pháp quyết xong, Vương Viễn đã nắm đầu của hai người đập vào nhau.
“Phanh!”
Một làn sương máu, hai thi thể.
Không thể không nói, hệ nước của phái Nga Mi có khả năng chống chịu tốt hơn hệ lửa một chút…
“Tam Tài Kiếm Quyết!”
Sương máu còn chưa tản đi, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam đã ngự kiếm bay tới trước mặt Vương Viễn, trong hộp kiếm ở đằng sau lưng bay ra ba miếng kiếm hoàn màu vàng, đón gió hóa thành ba cây phi kiếm lần lượt đâm về phía cổ họng, ngực và bụng của Vương Viễn.
Vương Viễn lùi về phía sau một bước, vung cả hai tay.
“Keng keng keng!”
Kiếm hoàn của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam bị Vương Viễn đẩy ra, Vương Viễn duỗi tay phải ra, sử dụng [Hồ Giảo Man Triền] muốn cầm lấy thân kiếm của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam.
“Thần Ngự Kiếm!”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam chợt quát một tiếng, nguyên thần và phi kiếm hợp hai làm một hóa thành một luồng ánh sáng với tốc độ cực nhanh từ cổ tay của Vương Viễn vòng ra sau lưng hắn.
“Thần Hợp Kiếm!”
Nguyên thần ở bên trên thân kiếm đột nhiên lóe sáng, nó biến hóa dài hơn một trượng, đâm tới hậu tâm linh đài của Vương Viễn.
Là bang chủ của Thiên Hạ Hội, nhân vật đầu não số một, thực lực của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam tất nhiên là không thể nghi ngờ, so với những người khác hiển nhiên là cao hơn một bậc.
Hơn nữa Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam là kiếm tu Thục Sơn, dung hợp công pháp thượng phẩm [Quân Thiên Kiếm Quyết], tu thành Tam Mai Canh Kim Kiếm Hoàn, cực kỳ sắc bén, sức mạnh vô địch.