Cũng là Thân Ngự Kiếm này, lấy Thần Hợp Kiếm của [Thục Sơn Kiếm Pháp], Bôi Mạc Đình đã dung hợp [Quỳ Hoa Luyện Âm Đại Pháp] và [Xích Âm Kiếm Khí], vừa gia tăng thân pháp lại vừa có thuộc tính phá phòng, mà Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam lại dung hợp phá phòng và tấn công làm một, sát thương còn mạnh hơn kẻ chưa tập luyện [Thất Sát Kiếm Quyết] là Bôi Mạc Đình ba phần.
Thần Hợp Kiếm là chiêu thức mạnh nhất của người chơi kiếm tu Thục Sơn ở cảnh giới Kim Đan, uy lực của nó không hề kém cạnh Nhất Thuấn Thiên Kích của Thiên Cơ Các, giờ phút này nó được sử dụng ở trong tay Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam, uy lực càng tăng thêm mấy lần.
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam chưa từng gặp qua đối thủ nào có thể còn sống sau một chiêu này, cho nên một chiêu này còn được gọi là “Ngự Kiếm Thiểm Hồi Nhị Đoạn”, là tuyệt kỹ bí truyền của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam.
Trông thấy tư thế này, Vương Viễn cũng biết một chiêu này chắc chắn là có uy lực không tầm thường, dùng thân thể chống cự tất nhiên sẽ bị tổn hại, nhưng Vương Viễn cũng không hoảng hốt một chút nào. Nhận thấy được kiếm khí ở sau lưng, Vương Viễn cũng không né tránh, hai tay nhẹ nhàng khép lại, một luồng thần quang tỏa ra từ trên người Vương Viễn.
[Thần Quang Hộ Thể Pháp] !
“Keng!”
Kiếm quang chói mắt và Thần Quang Hộ Thể của Vương Viễn va vào nhau, hai luồng ánh sáng dung hợp lại với nhau, tất cả mọi người đều không mở mắt ra được.
Ánh sáng tản đi, để lộ ra bóng dáng của hai người, một kiếm của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam vô cùng chuẩn xác đâm vào giữa lưng Vương Viễn, mà Vương Viễn lại không hề nhúc nhích tí nào, thanh máu trên đầu cũng như vậy.
“Chuyện này... Chuyện này... Tình huống gì đây!” Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam chỉ biết trố mắt đứng nhìn, thốt ra cả tiếng địa phương.
“Má nó! Giang hồ đồn rằng Ngưu Đại Xuân có một chiêu là kỹ năng vô địch… Ngươi bị hắn lừa mất chiêu lớn rồi!” Thiên Hạ Vô Song đứng một bên lên tiếng nhắc nhở.
“Mẹ kiếp, người trẻ tuổi không nói võ đức gì hết…”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam nghe vậy thì không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Thời gian hồi chiêu của kỹ năng tất sát dài hơn kỹ năng bình thường rất nhiều, bị người ta lừa mất một chiêu lớn, đây là chuyện khiến cao thủ mất mặt nhất, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam được xưng là đệ nhất cao thủ của Thiên Hạ Hội, hôm nay lại mất mặt trước mặt chúng tiểu đệ, có thể hiểu được tâm trạng của hắn ta lúc này.
Dưới sự tức giận, kiếm của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam đột nhiên lùi về sau, sau đó lại là một kiếm đâm thẳng về phía lưng Vương Viễn.
Vương Viễn lách người sang trái, né tránh đòn tấn công của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam, hắn duỗi tay trái ra bắt lấy cổ tay của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam, năm ngón tay phải lại nắm lấy cằm của hắn ta đẩy mạnh lên trên.
Với sức mạnh đáng sợ trên người Vương Viễn, kiếm tu Thục Sơn sao có thể phòng ngự được chứ.
“Răng rắc!” Một tiếng xương cốt gãy lìa vang lên.
Cằm của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam bị đẩy lên trên, nửa mặt bị một cái tát của Vương Viễn đánh bay ra ngoài. Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam còn không kịp kêu thảm thiết một tiếng thì đã bị Vương Viễn tàn nhẫn đánh chết, thi thể rơi xuống mặt đất, chồng lên hai vị cao thủ Nga Mi vừa rồi.
Lúc này trên mặt đất đã có sáu thi thể đang nằm.
Giết sáu người…
Từ lúc Tâm Linh Thủ Xảo bị xé thành hai nửa, đến bây giờ Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam bị một chưởng đánh mất nửa khuôn mặt, tổng cộng chỉ hơn mười giây, mười ba vị cao thủ nòng cốt của Thiên Hạ Hội đã bị Vương Viễn giết gần một nửa.
Mỗi một người đều là bị giết chết trong nháy mắt, hơn nữa người nào người nấy đều chết vô cùng thê thảm, Vương Viễn đánh rất ác độc, thủ đoạn tàn bạo, cảnh tượng đẫm máu, khiến cho bang chúng của Thiên Hạ Hội được tận mắt chứng kiến truyền thuyết về yêu tăng trong chốn giang hồ lúc trước.
Lúc này người hoảng sợ nhất không ai khác chính là hai người Phong Nguyệt Vô Song và Nhan Vô Hận.
Đối với những chuyện người trong giang hồ đồn thổi về Ngưu Đại Xuân, từ trước đến nay Phong Nguyệt Vô Song vẫn luôn không cho là đúng.
Là người đứng đầu những bang phái lớn, bọn họ vẫn luôn giữ thái độ nghi ngờ về mấy truyền thuyết này, bởi vì bọn họ đều biết lời đồn trong chốn giang hồ đối với mấy bang phái lớn từ trước đến nay đều là sự căm thù, những truyền thuyết này cũng có vài phần là thổi phồng lên.
Một người chơi có mạnh hơn đi nữa, chẳng lẽ có thể mạnh hơn một bang phái sao? Các bang phái lớn không để ý tới hắn là bởi vì giày tốt không giẫm vào mấy thứ rác rưởi.
Cho dù đánh thắng thì cũng sẽ bị người khác nói là ỷ mạnh hiếp yếu, không bắt được thì cũng sẽ bị người khác cười nhạo nói là không có năng lực, chỉ cần không phải có bệnh, các bang phái lớn cũng sẽ không nhằm vào một vị cao thủ nào đó một cách công khai …
Thiên Hạ Hội dám dẫn người bao vây tấn công Vương Viễn là bởi vì bọn họ đứng ở trên đỉnh cao đạo đức, Vương Viễn giết hại người phàm, Thiên Hạ Hội có quá đáng thế nào đi nữa thì cũng đều là thay trời hành đạo – là một chuyện hiển nhiên, thế nên Phong Nguyệt Vô Song mới có thể mang theo hơn trăm người, dốc hết cao thủ nòng cốt trong bang tới bao vây tấn công Vương Viễn.
Mấy trăm cao thủ Kim Đan, cộng thêm mười mấy cao thủ nòng cốt của bang phái, bao vây tấn công một người, điều này đã xem như là vô cùng coi trọng Vương Viễn rồi, nếu đổi lại là bất kỳ một kẻ thù nào khác thì không bao giờ xuất hiện cảnh tượng này đâu.
Kế hoạch của Thiên Hạ Hội không chê vào đâu được, có thể nói là không có sơ hở, nhưng rốt cuộc bọn họ vẫn đánh giá thấp thực lực của Vương Viễn.
Không đánh nhau sẽ không biết, trận đánh nhau này Phong Nguyệt Vô Song đột nhiên phát hiện, con mẹ nó, lời đồn trong giang hồ đúng là đã nói giảm nói tránh đi nhiều.
Tên Ngưu Đại Xuân này còn kinh khủng hơn trong truyền thuyết, không chỉ là thực lực... Đáng sợ hơn là người này ra tay rất hiểm độc, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, đẫm máu hung ác tàn nhẫn, quả thật là nghe rợn cả người.
Mọi người còn chưa bắt đầu thì đã bị dọa mất hai phần dũng khí, ba phần thủ đoạn, có thể nói là vô cùng sợ hãi.
Loại người đáng sợ như vậy, đừng nói mười mấy người, mấy chục người cũng chưa chắc là đối thủ của hắn.
“Mọi người cùng nhau xông lên! Giết Ngưu Đại Xuân, phần thưởng là một trăm khối linh thạch thượng phẩm!”
Nghĩ đến đây, Phong Nguyệt Vô Song dứt khoát cắn răng một cái, trực tiếp hạ lệnh bao vây tấn công.