Hành động này của Vương Viễn chính là muốn nói cho người của Thiên Hạ Hội biết: Dù các ngươi có nhiều người đi nữa thì cũng vô ích, ông đây chính là muốn đi thì đi muốn tới thì tới, thậm chí là muốn giết ai thì giết người đấy! Các ngươi không tránh được, cũng không ngăn được! Chỉ có thể mặc cho ta tùy ý xâu xé!
Nhiều người thì sự cơ động rất kém, chỉ có thể dùng chiến thuật bao vây tấn công.
Người chơi Thiên Hạ Hội ở Tiên Linh giới cũng chỉ có mấy ngàn người mà thôi, tu vi đạt tới cảnh giới Kim Đan thì đã ở đây hết, có thể nói là chiến lực tinh nhuệ nhất của Thiên Hạ Hội.
Toàn bộ quân tinh nhuệ còn không làm gì được Vương Viễn, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn ra vào tự nhiên, về sau cũng không thể không có chuyện gì mà bắt mấy ngàn người tụ tập lại chứ, không nói có lợi ích gì hay không, mấu chốt là nó không thực tế.
Ít người, người ta một đánh mười vô cùng nhẹ nhàng, đánh mấy chục người vẫn có thể ứng phó tự nhiên, đánh mấy trăm người người ta có thể quay đầu bỏ chạy mà không ai ngăn cản được... Con mẹ nó, vậy thì còn đánh cái quái gì nữa?
Vương Viễn là ai, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, tên này có tiếng tăm vô cùng lừng lẫy trong chốn giang hồ là một kẻ tiểu nhân. Từ lúc trò chơi mở sever đến nay, trên diễn đàn lúc nào cũng đăng những chuyện xấu mà hắn đã làm.
Quân tử báo thù mười năm không muộn, tiểu nhân báo thù từ sớm đến tối, không sợ kẻ trộm mà chỉ sợ kẻ trộm nhớ đến mình, chọc vào một tên mạnh mẽ như vậy, thủ đoạn bạo ngược lại còn là một kẻ tiểu nhân, người chơi Thiên Hạ Hội đã tưởng tượng ra được cảnh về sau bọn họ sẽ sống như thế nào rồi.
“Người đâu! Người đâu rồi?”
Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam vừa bị giết đã bay trở lại từ điểm sống lại, thấy Vương Viễn biến mất, hắn ta không nhịn được hỏi.
“Chạy rồi! !”
Mọi người đáp.
“Chạy?”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam không hiểu chuyện gì: “Nhiều người như vậy mà để hắn chạy thoát hả?”
Mọi người im lặng không nói gì... Vấn đề này không chỉ có một mình Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam thắc mắc, vừa rồi mọi người cũng đang không ngừng hỏi chính mình, chuyện vừa nãy có phải là ảo giác hay không.
“Vô Song đâu?” Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam lại hỏi.
“Chết rồi...”
“Ta...” Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam đã không biết nên nói gì, hắn ta mở kênh bang phái ra lớn tiếng nói: “Vô Song, sao ngươi đã chết rồi?”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam vừa mới gửi tin nhắn đi, chỉ thấy Phong Nguyệt Vô Song nói: “Má nó, Ngưu Đại Xuân đang ở điểm sống lại, ta vừa mới ra khỏi điểm sống lại thì đã bị cứa cổ...”
“? ??”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam nhìn tin nhắn của Phong Nguyệt Vô Song ở kênh bang phái, hắn ta không khỏi chau mày, vừa định nói gì, Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm lại gửi tin nhắn tới: “Ta cũng vừa chết...”
“Ngươi chết như thế nào?”
“Đột nhiên có một bàn tay vươn ra kéo ta xuống dướt mặt đất... Sau đó ta chỉ thấy có một cái chân to giẫm thẳng lên mặt ta.”
Mọi người: “...”
Tin nhắn báo tử xuất hiện liên tục ở trên kênh bang phái, người chơi Thiên Hạ Hội vừa rồi bị Vương Viễn đánh chết hầu như lại chết thêm một lần nữa.
Hoặc là bị vặn gãy cổ, hoặc là bị kéo xuống dưới mặt đất, hoặc là bị người ta gõ một côn từ phía sau, cách chết khác nhau, thủ đoạn đa dạng, mỗi người đều bị hạ gục trong nháy mắt, thậm chí là ai ra tay bọn họ cũng không nhìn thấy, quay đi quay lại đã trở lại điểm sống lại.
Nhìn từng tin nhắn này, kênh bang phái rơi vào tĩnh lặng.
Rất hiển nhiên, Vương Viễn là một người giữ chữ tín, nói được thì làm được, hắn đã theo dõi toàn bộ người của Thiên Hạ Hội, bất cứ lúc nào cũng có khả năng xuất hiện ở phía sau lưng người chơi Thiên Hạ Hội.
Tuy rằng đa số người chơi chưa bị giết, nhưng nghĩ đến cảnh có một người có tu vi vô cùng khủng bố có thể xuất hiện ở sau lưng rồi cho mình một gậy bất cứ lúc nào, mọi người hoảng sợ đến mức như đứng đống lửa, như ngồi đống than.
Người chơi Thiên Hạ Hội ở bên trong điểm sống lại lại càng run bần bật, không dám lại bước ra khỏi điểm sống lại nửa bước, sợ lại bị Vương Viễn cho vào lại, dù sao đều là ở đây, so với việc đi ra ngoài chịu chết, thà rằng trốn ở trong này còn hơn, ít nhất đây là khu an toàn không phải sao.
Không thể không nói, đám người kia cũng rất lạc quan, đều lúc này còn không quên tự an ủi bản thân.
“Gì kia? Ngưu Đại Xuân tới đây!”
Ngay lúc người chơi Thiên Hạ Hội ở trong điểm sống lại còn đang cảm thấy may mắn vì Vương Viễn không thể giết người ở bên trong khu an toàn, lại thấy Vương Viễn nghênh ngang đi vào bên trong khu an toàn.
“Má nó chứ!”
“Con lừa trọc khốn khiếp!”
Kẻ thù gặp mặt hết sức đỏ mắt, người chơi Thiên Hạ Hội đồng loạt chỉ về phía Vương Viễn chửi ầm lên.
Vương Viễn không nói một lời làm lơ mọi người, hắn lập tức đi tới trước mặt Nhan Vô Hận, túm lấy tóc của Nhan Vô Hận, kéo hắn ta ra khỏi điểm sống lại. Dưới ánh mắt hoảng sợ của mọi người, Vương Viễn dùng một chân dẫm nát đầu của Nhan Vô Hận.
Nhan Vô Hận có vẻ như đã quen rồi, ánh mắt trở nên vô hồn, nhìn thi thể vẫn còn độ ấm của mình ở bên ngoài điểm sống lại, ngơ ngẩn sững sờ.
Giờ phút này, Nhan Vô Hận đã bước vào một cảnh giới rất cao – cảnh giới của hiền giả...
“...”
Chỉ trong thoáng chốc, toàn bộ điểm sống lại đều trở nên yên lặng.
Phòng tuyến tâm lý của chúng cao thủ Thiên Hạ Hội ở Tiên Linh giới đã hoàn toàn sụp đổ.
Trời má, có thể giết người ở khu an toàn? Tên này đã mạnh đến mức tự tu luyện mình thành BUG sao?
Bên kia, những cao thủ khác của Thiên Hạ Hội nghe thấy Vương Viễn vọt vào khu an toàn giết người... Bọn họ cũng bị dọa sợ, dù sao người có nghề nghiệp đặc biệt như Điều Tử một chủ thành cũng chỉ có một người mà thôi, là loại người chơi vô cùng hiếm thấy, thế nên mới không một ai hay biết về truy nã.
Sau khi nghe xong câu chuyện khủng bố như vậy, tất nhiên có thể hiểu được tâm trạng của mọi người lúc này.
Khu an toàn đã không còn an toàn thì làm gì có nơi nào an toàn nữa chứ.
Mấy trăm vị cao thủ Kim Đan của Thiên Hạ Hội đã bị một mình Vương Viễn dồn ép đến mức tiến thoái lưỡng nan.