Lúc trước mọi người đều ở chỗ sáng, Thiên Hạ Hội còn có cơ hội, chỉ cần bao vây giết chết Vương Viễn rồi chặn lại ở điểm sống lại, Vương Viễn sẽ không còn đường sống.
Nhưng bọn họ thật sự không nghĩ tới, Vương Viễn lại chạy ra khỏi trùng vây, bây giờ lại bắt đầu đánh du kích với Thiên Hạ Hội... Đánh chính diện còn không được, hiện giờ Vương Viễn lại ở trong tối, tất nhiên là càng khó giải quyết, Thiên Hạ Hội người đông thế mạnh, trái lại lại trở thành mục tiêu dễ thấy, đã không còn cơ hội để chuyển thủ thành công.
“Thật ra chúng ta không nên dây vào hắn... Vì sao phải đi chọc hắn chứ.” Lúc này đã có người bắt đầu hối hận vì đã đắc tội Vương Viễn.
“Không biết...”
Trong lòng mọi người đều cảm thấy có chút hối hận, chỉ là không dám nói ra trước, lúc này có người lên tiếng, những người khác cũng đồng loạt lên tiếng phụ họa, chẳng biết tại sao bản thân lại đi theo Phong Nguyệt Vô Song, cũng hoàn toàn không biết vì sao lại đối đầu với Ngưu Đại Xuân trong truyền thuyết, việc này vốn dĩ không phải việc của mình, vì sao lại phải lo lắng hãi hùng như vậy.
Thậm chí còn có người nhỏ giọng nói: “Ngưu Đại Xuân nhằm vào là Thiên Hạ Hội, cũng không phải là cá nhân cụ thể nào đó...”
“Các ngươi đang nói gì vậy!”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam nghe được lời này, hắn ta bèn nói với vẻ tức giận: “Ta đã thông báo cho toàn bộ huynh đệ ở Tiên Linh giới, bọn họ đang trên đường tới đây, không phải chỉ là một tên Ngưu Đại Xuân sao, có gì phải sợ chứ?”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam biết nếu bản thân không tỏ thái độ thì chắc chắn sẽ có người rời hội, có một người rời hội thì sẽ có thêm một đám người rời hội... Thế nên hắn ta trực tiếp ngả bài, tỏ vẻ bản thân đã gọi viện binh, muốn không chết không ngừng với Vương Viễn.
Nhưng sau khi Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam tỏ rõ thái độ, toàn bộ bang chúng của Thiên Hạ Hội đồng loạt nhận được thông báo của hệ thống.
[Hệ thống nhắc nhở: Một Đám Ô Hợp phát động tấn công trụ sở Thiên Hạ Hội.]
“? ??”
“! !!”
“Chuyện gì vậy?”
“Ngưu Đại Xuân, đồ khốn kiếp! !”
Là người đứng đầu một bang phái lớn, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam cũng là một người giữ thể diện, biết Vương Viễn không dễ đối phó, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam không muốn thừa nhận là mình sợ Vương Viễn trước mặt nhiều huynh đệ như vậy.
Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, về sau Thiên Hạ Hội cũng không cần lăn lộn ở trong trò chơi này nữa, bước chân ra cửa thôi cũng sẽ bị người khác chê cười.
Cho nên Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam đã hạ quyết tâm, hắn ta triệu tập tất cả mọi người ở Tiên Linh giới, thề phải một mất một còn với Vương Viễn.
Dù sao thì người cũng đã mất, thà thắng còn hơn thua.
Nhưng Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam không ngờ Vương Viễn lại giở trò ác độc đến vậy, hắn ta vừa nói sẽ gọi viện binh, Vương Viễn đã ngay lập tức thọc hắn ta một đao, dùng một chiêu rút củi đáy nồi... Trực tiếp tấn công trụ sở của Thiên Hạ Hội.
Sau khi người của Thiên Hạ Hội nhận được tin này, tâm trí suy sụp hoàn toàn, tinh thần chiến đấu vốn đã hao mòn không còn bao nhiêu, hiện tại đã chính thức biến mất sạch.
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam cũng một phần kinh ngạc, hai phần căm phẫn, còn lại là bảy phần là sợ hãi.
Kinh ngạc chính là Vương Viễn thế nhưng lại dùng một chiêu này.
Căm phẫn chính là bản thân bị Vương Viễn tính kế dồn vào chỗ chết.
Còn sợ hãi chính là tất cả người chơi của Thiên Hạ Hội đều đã đã truyền tống tới Phàm Gian giới. Đi tới đi lui cũng mất hơn một tiếng đồng hồ, trong tình huống không có sự phản kháng như vậy, chừng đó thời gian cũng đủ để Một Đám Ô Hợp đập tan trụ sở bang phái, phá hủy thủy tinh bang phái.
Tất nhiên, đây chính là lối suy nghĩ thông thường khi nhằm vào các đoàn thể nhỏ.
Một Đám Ô Hợp chẳng phải cũng là một đoàn thể nhỏ bình thường? Tuy rằng số lượng rất ít, nhưng mỗi người đều là những nhân tài với những kỹ năng độc nhất vô nhị. Không nói đến những vũ khí công thành như hỏa dược hay mấy thứ linh tinh khác, trong túi của ông chủ Phi Vân Đạp Tuyết đứng đằng sau Một Đám Ô Hợp có vô số bó phù Chu Tước. Cứ vung từng bó như vậy thì chẳng khác nào một ngàn người đang thi pháp cùng lúc... Cứ ném hai hoặc ba bó ra ngoài, cho dù trụ sở của Thiên Hạ Hội là tường đồng vách sắt thì cũng sẽ bị nổ tung thành đám tro thôi.
Trụ sở là nơi quan trọng nhất đối với một bang phái. Một khi trụ sở bị tấn công, thủy tinh của bang phái bị người ta phá hủy, Thiên Hạ Hội sẽ bị giải tán ngay tại chỗ, mà giải tán thì chẳng khác nào là biến mất hoàn toàn.
Tâm trạng của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam lúc này tất nhiên là không nói nên lời, thậm chí có thể nói là hoàn toàn không biết phải làm sao.
Mấy trăm cao thủ tinh anh ở thành Trường An đều bị Vương Viễn giam chân, còn không dám tự ý di chuyển, nửa số cao thủ cốt cán thì bị Vương Viễn chặn lại ở điểm sống lại không dám ra ngoài, chỉ có thể chờ viện binh đến giúp đỡ.
Mà ở Tiên Linh giới, Một Đám Ô Hợp đã bắt đầu tấn công trụ sở của Thiên Hạ Hội.
Những người chơi ở Phàm Gian giới không thể quay về, viện binh ở Tiên Linh giới cũng không thể đến được... Chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân bị người ta xâu xé, chờ trụ sở bang phái bị người ta lấy mất.
Loại cảm giác này không khác gì bị trói vào một quả bom hẹn giờ, rồi nhìn quả bom đếm ngược từng giây một.
…
Không chỉ người của Thiên Hạ Hội trợn tròn mắt, Vương Viễn nhìn thấy lời nhắc Một Đám Ô Hợp đang tấn công trụ sở của Thiên Hạ Hội, hắn cũng cảm thấy có chút khó hiểu, không nhịn được mà mở kênh bang phái ra, cảm thán nói: “Má nó chứ, hay thật đấy, Điều Tử đúng là càng ngày càng thất đức, sao ngươi lại có thể nghĩ ra một ý tưởng ác độc như vậy?”
Nói thật thì Vương Viễn chỉ muốn chặn người chơi Thiên Hạ Hội ở đây rồi giết thêm mấy ngày, giết đến khi bọn họ sợ mới thôi.
Vương Viễn không thể cù nhây với người chơi ở Phàm Gian giới, chẳng lẽ hắn lại không cù nhây được với người chơi ở Tiên Linh giới?
Ai ngờ Một Đám Ô Hợp lại ra tay dứt khoát như vậy.
Trực Đảo Hoàng Long, Việt Tháp Thâu Gia… Chiêu đập nồi dìm thuyền này, quả thật là tiêu diệt tận gốc.