“Không phải ta…” Điều Tử liên tục phủ nhận: “Là Cảnh Xuân Rực Rỡ, Xuân huynh…”
“Lão Xuân?” Vương Viễn có chút sửng sốt.
Nghĩ lại thì chỉ có Cảnh Xuân Rực Rỡ mới tâm ngoan thủ lạt, không chút lưu tình như vậy.
“Xuân huynh nói nhìn thấy người của Thiên Hạ Hội tập hợp ở đài Phi Thăng, thế nên mới gửi tin nhắn cho chúng ta, kêu chúng ta đi cướp trụ sở của Thiên Hạ Hội…” Điều Tử nói: “Ông chủ mua mười bó phù Chu Tước, thuốc nổ của lão Tiên cũng bố trí ổn thỏa, chỉ chờ ngươi hạ lệnh một tiếng, chúng ta sẽ tiêu diệt Thiên Hạ Hội ngay lập tức.”
“Trâu bò!”
Trong lòng Vương Viễn vô cùng cảm động, không thể ngờ mình đang ở Phàm Gian giới xa xôi, mà sau lưng vẫn có hậu thuẫn vững chắc như vậy.
“Đừng quá sốt ruột!”
Vương Viễn suy nghĩ một lúc, sau đó nói: “Nếu Thiên Hạ Hội bị tiêu diệt, tổn thất ở Tuyệt Tình cốc cũng không trở lại được, chờ một chút đi, xem Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam có “ép” chúng ta phải đuổi cùng giết tận không.”
Tuy rằng Vương Viễn rất tức giận khi NPC ở Tuyệt Tình cốc bị giết, nhưng sau một hồi náo loạn, oán khí trong lòng Vương Viễn đã tiêu tán đi rất nhiều.
Đối với những người thực tế như Vương Viễn mà nói, việc tiêu diệt Thiên Hạ Hội không có nghĩa lý gì cả, Vương Viễn làm lớn chuyện như vậy chính là vì muốn Thiên Hạ Hội phải bồi thường tổn thất ở Tuyệt Tình cốc cho mình.
Thế nên hắn muốn khiến Thiên Hạ Hội sợ hãi chứ không phải là trực tiếp tiêu diệt, mặt khác nếu Thiên Hạ Hội không còn, vậy thì ai sẽ bồi thường những tổn thất ở Tuyệt Tình cốc cho hắn đây?
Tất nhiên, nếu Thiên Hạ Hội vẫn không chịu cúi đầu bồi thường thì Vương Viễn cũng không ngại tiêu diệt bọn họ. Lấy răng đối răng, lấy mắt trả mắt, cho dù không được bồi thường bằng tài chính thì ít nhất còn có thể nhận được bồi thường bằng tinh thần, nhất định phải giảm tổn thất đến mức thấp nhất.
Như Vương Viễn đã nói, quyền quyết định cuối cùng của vấn đề này không thuộc về Vương Viễn, mà là ở chỗ Thiên Hạ Hội, ở chỗ Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam.
Giờ phút này, sắc mặt của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam trở nên xanh mét, hắn ta không nói được lời nào... Các cao thủ Thiên Hạ Hội cũng không dám lên tiếng.
“Làm sao bây giờ?”
Im lặng suy nghĩ một lúc lâu, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam nhìn bốn phía xung quanh một lượt, hỏi trên kênh bang.
Không khó để nhìn ra lần này Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam đã thật sự bị kinh hãi, nếu không hắn ta đã không hỏi người khác làm sao bây giờ.
Xét cho cùng, với tư cách là người đứng đầu một bang, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam không thể chủ động thừa nhận là mình sợ, cần phải có người cho hắn ta một bậc thang.
“…”
Kênh bang phái lặng ngắt như tờ, ai cũng không dám mở miệng nhận là mình sợ.
“Haizz…”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam thở dài nói: “Ở thời điểm mấu chốt, các ngươi lại không nghĩ ra được một cách nào hả?”
“Có! Nhưng chỉ sợ bang chủ không đồng ý thôi! Cũng sợ đại ca Vô Song không nuốt nổi cơn tức này.”
Im lặng một lúc, Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm đáp lại.
“Nói xem nào!” Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam vui mừng khôn xiết.
Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm nói: “Thiên Hạ Hội chúng ta là một bang phái lớn như vậy, cần gì phải chấp nhặt với một kẻ tiểu nhân như Vương Viễn... Dù sao cũng là chúng ta chiếm Tuyệt Tình cốc của hắn trước, bồi thường cũng là lẽ thường tình thôi.”
“Má nó…”
Nhìn thấy tin nhắn của Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm, mọi người đều thở dài khinh thường.
Phong Nguyệt Vô Song thì nói với vẻ mặt khó chịu: “Ý ngươi là thừa nhận mình sợ Ngưu Đại Xuân?”
“Nếu không thì còn cách nào khác nữa à?” Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm hỏi ngược lại.
“Chuyện này……”
Phong Nguyệt Vô Song không nói nên lời.
Nếu muốn giải quyết vấn đề hiện tại thì chỉ có ba phương án để lựa chọn.
Thứ nhất, đánh bại Vương Viễn và chặn hắn ở điểm sống lại, mọi người sẽ chiến đấu đến mức người chết ta sống, hai bên cùng chịu thiệt.
Thứ hai, thuyết phục Một Đám Ô Hợp rút lui.
Thứ ba, nhận là mình sợ.
Ngoài ra, không còn phương án nào khác... Bây giờ Vương Viễn đang chặn ở điểm sống lại, chính Phong Nguyệt Vô Song còn không ra ngoài được, huống chi là đánh bại Vương Viễn. Mà Một Đám Ô Hợp lại có quan hệ mật thiết với Vương Viễn, đương nhiên không thể thuyết phục được bọn họ.
Gì cơ, ngươi nói bỏ tiền ra để thu mua Một Đám Ô Hợp? Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời lại cùng để lộ biểu tượng hội viên Tâm Duyệt cấp mười lăm, cho ngươi biết thế nào là trời cao đất dày.
Không thừa nhận là mình sợ, chẳng lẽ lại trơ mắt đứng nhìn Thiên Hạ Hội bị người ta tiêu diệt?
“Bang chủ, ngươi nghĩ thế nào?” Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm lại hỏi Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam.
“Ừ! Ta thấy làm vậy cũng được!”
Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam nói với vẻ hài lòng: “Chúng ta là bang phái lớn, việc gì phải chấp nhặt với một đoàn thể nhỏ chứ... Tên Vương Viễn kia lại là một cao thủ, ta nghĩ không ai muốn có thâm thù đại hận với hắn đâu nhỉ, có ai muốn vậy không? Chúng ta bỏ phiếu biểu quyết, số ít phải nghe theo số nhiều.”
“…”
Kênh bang của Thiên Hạ Hội lại lần nữa rơi vào khoảng lặng, không ai nói đồng ý, cũng không ai nói không đồng ý, nhưng trong lòng chắc chắn là không muốn.
Sau khi nhìn thấy thực lực và sức mạnh của Vương Viễn, tin rằng không ai muốn đắc tội với một tên hung ác ngang ngược như vậy, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam đã nói đến đây rồi, mọi người nên chọn như thế nào tất nhiên không phải là việc gì khó.
Nhận là mình sợ, mọi người thua một lần, cùng lắm là mất mặt. Nhưng nếu bị lấy mất trụ sở, Thiên Hạ Hội chắc chắn là không còn, lại còn có thêm kẻ thù là Vương Viễn, bị một tên như vậy nhớ thương, về sau chơi trò chơi cũng sẽ không còn vui nữa.
Phong Nguyệt Vô Song bị giết hai lần liên tục, Nhan Vô Hận vì để tiết kiệm tiền bồi thường cho Thiên Hạ Hội, đã bị Vương Viễn giết hơn chục lần, hiện giờ cả hồn lẫn xác đều bị tổn thương. Lúc này Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam lại chọn cách nhượng bộ, trong lòng hai người này hiển nhiên là vô cùng ấm ức.
Nhưng ý tứ trong lời nói của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam vốn đã rất rõ ràng, số ít phải nghe theo số nhiều, ngươi có thể không phục, đó là thù hận riêng của ngươi, không liên quan gì đến Thiên Hạ Hội, đừng liên lụy đến bang phái...
Cái gì gọi là đứa trẻ bị bỏ rơi... Nhan Vô Hận quả thật khó mà nguôi ngoai…