...
Mười phút sau, Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh truyền tống tới đài phi thăng Cẩm Thành ở Tiên Linh giới.
Thời điểm cả hai bước vào đài phi thăng, bọn họ không hề kiêng dè những người chơi ở trên Ngưng Bích Nhai. Những người chơi Tiên Linh giới nhận được tin tức hai người phi thăng cũng đã chờ đợi ở đây từ lâu.
Lúc hai người Vương Viễn xuất hiện ở đài phi thăng, vòng ngoài của đài phi thăng đã có rất nhiều người bao vây tầng tầng lớp lớp.
Thấy Độc Cô Tiểu Linh xuất hiện, Vương Viễn chỉ nghe thấy những tiếng nói ồn áo thay nhau vang lên bên tai: “Đến rồi! Nữ ma đầu Độc Cô Tiểu Linh đến rồi! Mọi người mau lên, đánh dấu trước!”
“Nữ ma đầu tàn sát người phàm, chết cũng không có gì đáng tiếc!”
“Chúng ta sẽ thay trời hành đạo!”
“Đúng vậy, thay trời hành đạo chuyện các ngươi đã làm, mấy tên tiểu nhân chúng ta nhặt trang bị là được!”
“Ha, trông bộ dáng của cô nàng này cũng không tệ lắm!”
“...”
Vương Viễn nghe vậy, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc, che chở cho Độc Cô Tiểu Linh.
Độc Cô Tiểu Linh lại nói với vẻ hưng phấn: “Người có nghe thấy không, có người nói bộ dáng của ta cũng không tệ lắm kìa.”
“Ta…”
Vương Viễn đen mặt, người phụ nữ này cố ý hay vô ý vậy, đến lúc này rồi mà trong đầu cô còn đang suy nghĩ cái gì không biết.
“Đinh!”
Khi cả hai đang nói chuyện, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên bên tai bọn họ.
Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một ký hiệu đầu lâu đang bay lơ lửng trên đầu hai người.
“Có thể đánh dấu! Có thể giết!”
Lúc này, một giọng nói sắc bén khác vang lên từ trong đám đông, đồng thời có một mũi tên lao thẳng về phía Vương Viễn đang đứng trước mặt Độc Cô Tiểu Linh.
Vương Viễn nhanh tay lẹ mắt, túm lấy mũi tên ở trong tay.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn bị người chơi “Triệu Tiểu Quyển” tấn công, bởi vì trên người dính nhân quả, tạm thời không có quyền tự vệ chính đáng, khu an toàn không có hiệu quả.]
“Ôi chao?”
Nhìn thấy Vương Viễn dùng tay không bắt được mũi tên, những người chơi bên ngoài đài phi thăng không khỏi có chút sửng sốt.
Đầu tiên mọi người thán phục trước thân thủ của Vương Viễn, sau đó lại là ngạc nhiên mừng rỡ.
Đài phi thăng thuộc khu vực an toàn, bình thường thì ở trong khu an toàn không thể làm ra động tác tự vệ và tấn công, cũng không thể ra đòn tấn công từ ngoài khu an toàn vào trong khu an toàn. Lúc này Vương Viễn có thể dùng tay không bắt lấy mũi tên ở bên trong khu an toàn, xem ra khu an toàn thật sự không bảo vệ được những người chơi bị lây dính nhiều nhân quả.
Nghĩ đến đây, lập tức có mấy chục người chơi ở hàng đầu vác kiếm vọt vào đài phi thăng, chém tới tấp về phía Độc Cô Tiểu Linh.
Vương Viễn thấy vậy bèn ôm Độc Cô Tiểu Linh ở trong tay.
Thân hình Vương Viễn cao lớn, khôi ngô cường táng, trong khi Độc Cô Tiểu Linh thì lại xinh xắn lả lướt, được Vương Viễn ôm ở trong tay không khác gì một con búp bê.
Đối mặt với hơn mười thanh trường kiếm, dưới chân Vương Viễn thi triển [Thất Đạp Tinh Cương], thân hình biến ảo thất thường, tránh né từng thanh trường kiếm đang đâm tới, đồng thời duỗi cánh tay trái ra xoay một vòng, gom toàn bộ trường kiếm lại kẹp chặt dưới cánh tay của mình, rồi sau đó kéo mạnh về sau một cái.
Lực của Vương Viễn vô cùng lớn, sát thương lại cực cao, mọi người bất ngờ không kịp đề phòng lảo đảo bị kéo về phía trước, trường kiếm bất giác bị tuột ra khỏi tay, trực tiếp bị Vương Viễn kéo vào trong tay.
Ngay sau đó, Vương Viễn lại vung tay một cái, sử dụng một chiêu [Thích Già Trịch Tượng Công].
“Phốc phốc phốc phốc!”
Trường kiếm bắn ra khắp nơi, tiêu diệt mười mấy người chơi ngay tại chỗ.
“Bà mẹ nó! ?”
Thấy Vương Viễn hung ác ngang ngược như vậy, những người chơi bên ngoài đài phi thăng rối rít lùi lại mấy mét để kéo giãn khoảng cách. Các đệ tử phái Phạm Thiên tông theo bản năng mở ra Kim Cương Bích Lũy, những người chơi ở hàng sau cũng lấy pháp bảo ra, bấm tay niệm thần chú ngưng tụ pháp thuật.
Độc Cô Tiểu Linh thấy vậy thì hốt hoảng vỗ Vương Viễn một cái, nói: “Lão Ngưu, nếu không được thì ngươi cứ đi trước đi...”
“Không có chuyện đó đâu!” Vương Nguyên nói, “Lão Tiên một lát nữa sẽ tới đây, bọn họ không giết được chúng ta đâu.”
“Chuyện này...” Độc Cô Tiểu Linh muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng lo lắng nói: “Không cần thiết phải chết một cách vô ích như vậy, nhiều người thế kia...”
Độc Cô Tiểu Linh cũng không phải là không biết đám người Một Đám Ô Hợp kia, bây giờ người chơi ở bên ngoài đài phi thăng nhiều vô kể, đừng nói một mình Đinh Lão Tiên, cho dù có hơn chục người tới thì cũng đều sẽ bị bao phủ bởi làn sóng pháp thuật, trực tiếp giết tất cả mọi người thành mảnh vụn, có tới thì cũng chỉ là hạt muối bỏ biển mà thôi.
Vương Viễn có Địa Hành Chi Thuật, bây giờ muốn chạy thì bất cứ lúc cũng có thể chạy, không cần thiết phải chết ở đây.
“Ha ha!”
Vương Viễn lại cười ha ha nói: “Không dồn lực vào một chỗ, nhiều người hơn thì có ích gì chứ?”
“?”
Một dấu chấm hỏi hiện ra trên đầu Độc Cô Tiểu Linh.
Lúc này chỉ thấy Vương Viễn hít một hơi thật sâu để vận chuyển pháp lực, sử dụng chiêu [Quỷ Khóc Thần Hào] hét lớn: “Đến đây, cứ việc tới đây giết bọn ta, trang bị ở trên người hai bọn ta, ai cướp được thì chính là của người đó. ”
Pháp lực của Vương Viễn rất mạnh, tất cả những người có mặt ở đây đều có thể nghe được rõ ràng, nhất là một câu cuối cùng “Ai cướp được thì chính là của người đó.”. Vương Viễn còn cố ý nhấn mạnh.
“! !!”
Nghe được lời này của Vương Viễn, mọi người ở vòng bên ngoài hơi giật mình, vốn định ném pháp thuật ra, lại vội vàng thu lại.
Đúng vậy, mấy thứ như trang bị, đúng là ai cướp được thì là của người đó...
Mục đích của người chơi khi đến để bao vây tấn công Vương Viễn là gì? Là trang bị!
Tuy rằng trên người Độc Cô Tiểu Linh có rất nhiều trang bị, nhưng có biết bao nhiêu người chơi ở đây chứ? Cũng chỉ là sói nhiều thịt ít mà thôi, chỉ có một số rất ít người có thể lấy được trang bị, cách hai người Viễn Viễn càng gần thì tỷ lệ lấy được trang bị sẽ càng cao.
Có rất nhiều người chơi đang bao vây hai người Vương Viễn, nhưng bọn họ lại không hề quen biết nhau, những người này có thể là bang phái nhỏ, nhóm nhỏ, thậm chí có thể là tán nhân, ai ai cũng đều tính toán chi li cho mình, dĩ nhiên không chấp nhận việc mình hao tâm tổn sức lại trở thành trải thảm đỏ cho kẻ khác, để cho người khác nhặt trang bị.
Trong lúc nhất thời, mọi người ở vòng vây bên ngoài ngươi nhìn ta một chút, ta nhìn ngươi một chút, tất cả đều là vẻ mặt ngưng trọng, không có ai trong số họ chủ động tấn công hai người Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh.