“Ủa?”
Độc Cô Tiểu Linh bèn nói với vẻ buồn bực: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Cô nàng này còn tưởng rằng mình chết chắc rồi, nhưng ai ngờ Vương Viễn chỉ nói một câu mà đã khiến tất cả mọi người buông bỏ việc tấn công, chuyện quái gì không biết?
“Một vị hòa thượng gánh nước uống, ba vị hòa thượng không có nước uống...” Vương Viễn cười nói: “Lòng người hiểm ác mà.”
“Như vậy cũng được nữa hả...”
Độc Cô Tiểu Linh nửa tin nửa ngờ nói: “Lỡ như có người...”
“Mấy tên ngu ngốc, mau giết đôi cẩu nam nữ này để lấy trang bị! Các ngươi ngớ ra đó làm gì!” Độc Cô Tiểu Linh còn chưa nói hết lời, đột nhiên từ trong đám đông có một người chơi phái Thục Sơn cực kỳ hung hãn nhảy ra, muốn dùng một kiếm chém chết Độc Cô Tiểu Linh.
Vương Viễn khẽ cười, che chở Độc Cô Tiểu Linh ở đằng sau, sau đó lùi về phía sau mấy bước.
“Oanh!”
Trường kiếm của người chơi kia còn chưa kịp đâm đến, trong nháy mắt đã bị pháp thuật bao phủ...
Leng keng, trường kiếm rơi xuống đất, người chơi phái Thục Sơn đã hóa thành tro bụi.
Độc Cô Tiểu Linh: “...”
Nhìn thấy cảnh này, Độc Cô Tiểu Linh không khỏi bội phục Vương Viễn sát đất.
Cái gì gọi là lòng người hiểm ác, cái tên Vương Viễn này mới thật sự là lòng người hiểm ác, câu nói tưởng chừng như bình thường của hắn đã trực tiếp khơi dậy ý nghĩ xấu xa trong lòng mọi người.
Bây giờ hai người giống như miếng thịt trong nồi, người chơi bên ngoài đài phi thăng lại chính là loại thực khách mang tâm địa xấu xa, ai cũng thèm muốn miếng thịt trong nồi.
Thịt, chắc chắn không đủ chia, thế nên bọn họ không ăn được thì cũng sẽ không để cho người khác ăn được.
Tổng kết lại thì chỉ có một câu, mặc dù có rất nhiều người chơi bao vây hai người, nhưng những người đó cũng không phải là quan hệ hợp tác, mà là quan hệ cạnh tranh, chỉ cần thịt không chạy mất, cho dù là thịt nát ở trong nồi thì cũng không có ai dám đặt đũa xuống trước... Nếu không, kẻ đó sẽ trở thành đối tượng bị tấn công.
Bây giờ tất cả mọi người chỉ có thể chờ thịt tự đưa tới trước mặt mình, rồi nhảy vào bát của mình, nếu không, nếu không ai xuống tay trước sẽ phải chết.
Bên trong đài phi thăng, Vương Viễn vô cùng bình tĩnh, bên ngoài đài phi thăng, mọi người nhìn chằm chằm như hổ đói, càng ngày càng có nhiều người chơi sau khi nghe tin cũng chạy tới.
Người chơi mới tới không biết nông sâu, bắt đầu lao lên lấy thịt, kết quả giống như người chơi trước đó bị đánh hội đồng cho đến chết, hoàn toàn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã tan thành tro bụi, chết cũng không biết tại sao mình lại chết.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy... Ngày càng có nhiều người chơi bao vây đài phi thăng, sự cạnh tranh ngày càng lớn, mà hai người Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh thì càng ngày càng an toàn.
Trong lúc nhất thời, mọi thứ rơi vào bế tắc, vốn dĩ mục tiêu của tất cả mọi người là Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh, nhưng lại không có ai dám động vào bọn họ, điều này quả thật vô cùng kỳ lạ.
Ngay khi tất cả mọi người không biết nên tiến hay lùi, đột nhiên không gian bên trong đài phi thăng trở nên vặn vẹo, một lỗ hổng đột nhiên xuất hiện từ trong hư vô.
“Đó là gì vậy? ??”
Nhìn thấy cảnh tượng kì quái không giải thích được này, tất cả mọi người đều ngẩn ra, hầu hết mọi người đều là lần đầu tiên nhìn thấy loại hiện tượng này.
“Tạm biệt!”
Lúc này Vương Viễn ôm Độc Cô Tiểu Linh tung người nhảy một cái chui vào cổng dịch chuyển, biến mất không còn tăm hơi trước bao nhiêu con mắt của mọi người.
“Chuyện này…”
Mục tiêu bên trong đài phi thăng cứ biến mất như vậy, tất cả mọi người ngay lúc này cũng cực kỳ sửng sốt.
Tình huống này là sao, chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Cũng có người chơi tương đối lý trí lớn tiếng nói: “Má nó! Là Đại Na Di Phù! Bọn họ đã sử dụng Đại Na Di Phù!”
“Nói láo! Đại Na Di Phù phải sử dụng kỹ năng trước, hắn dám sử dụng nó thì đã bị chúng ta giết chết từ lâu rồi! Đây chắc chắn là BUG!”
...
Cùng lúc đó, Vương Viễn dưới sự giúp đỡ của Đinh Lão Tiên đã chạy ra bên ngoài Cẩm Thành...
“Ngươi vạch ra một cổng dịch chuyển thôi mà cũng chậm như vậy ?” Vương Viễn khinh bỉ Đinh Lão Tiên.
“Con mẹ ngươi!” Đinh Lão Tiên bèn nói với vẻ bất mãn: “Ngươi có biết việc xác định tọa độ của đài phi thăng trên bản đồ lớn như vậy khó khăn như thế nào không? Ta nhìn đến mức mắt sắp mù đến nơi rồi...”
“Dịch chuyển ngược! Ngươi hay thật!” Lúc này Độc Cô Tiểu Linh nắm lấy cánh tay Vương Viễn, kích động nói: “Thảo nào ngươi không chịu để người khác đến trợ giúp! Bây giờ cuối cùng chúng ta cũng an toàn rồi!”
“Đừng vui mừng quá sớm!” Vương Viễn chỉ vào dấu hiệu trên đầu mình, lên tiếng nhắc nhở: “Chúng ta còn bị đánh dấu… Không thể an toàn trong vòng hai mươi bốn giờ, huống chi trên cơ thể của chúng ta còn lây dính nhân quả, cho dù chúng ta có thoát khỏi hai mươi bốn giờ này, thì sau này cũng sẽ bị người khác đuổi giết. "
“A? Vậy phải làm sao bây giờ?” Độc Cô Tiểu Linh bèn hỏi với vẻ hoảng sợ.
“Ít nhất phải rửa sạch nhân quả...” Đinh Lão Tiên nói.
“Rửa như thế nào?”
“Chuyện này...” Ba người rơi vào trầm tư.
Trong trò chơi thì có hai cách để rửa sạch nhân quả, một là đến Phạm Thiên tông để niệm kinh, hai là làm nhiệm vụ siêu độ.
Nhưng Phạm Thiên Tông là tông môn chính phái, nhiệm vụ siêu độ cũng phải đến Hoàng Miếu ở Cẩm Thành để thực hiện, bây giờ hai người Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh chính là con chuột chạy qua đường, muốn thực hiện nhiệm vụ rửa sạch nhân quả là chuyện không thể nào.
“Ta có thuật biến hóa, tính ra cũng không phải vấn đề gì lớn, hơn nữa nhân quả trên người ta cũng không nhiều.” Vương Viễn nói: “Nhưng Tiểu Linh… Haizz, muốn trách thì trách sư phụ của ta, nếu không phải do lão thì cũng không xuất hiện nhiều chuyện dở hơi như vậy. "
“Người trẻ tuổi, nói xấu sau lưng người khác không phải là thói quen tốt!”
Ngay khi Vương Viễn vừa mới dứt lời, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên sau lưng.
“Ôi trời?”
Vương Viễn nghe vậy thì hoảng sợ không thôi, hắn vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy Thạch Công không biết đã xuất hiện ở phía sau lưng mình từ lúc nào, lão còn đang ngồi móc lỗ mũi.
“Gâu!”
Hồ Vạn ở phía sau Vương Viễn nhìn thấy Thạch Công, lông tơ lập tức dựng đứng hết cả lên, sau đó lão kinh hãi vội vàng núp dưới chân Vương Viễn không dám nhúc nhích.
Vương Viễn thì lại đỏ bừng cả mặt, nói xấu sau lưng bị người ta bắt ngay tại trận, quả thật là có hơi xấu hổ.