“Sao ngươi lại đột nhiên xuất hiện vậy?”
Vương Viễn nói với vẻ buồn bực, hắn bị Đinh Lão Tiên dùng Phá Toái Hư Không kéo tới đây, thế nên đây là nơi nào Vương Viễn cũng không rõ lắm, chạy trốn đến mức lạc đường còn bị Thạch Công tìm được, chẳng lẽ lão già này có Như Hình Với Bóng?
“Ta nói rồi, chỉ cần ngươi nghĩ đến ta, ta sẽ tới ngay lập tức.” Thạch Công nói với vẻ mặt kiệt ngạo bất tuân: “Cho dù ngươi ở đâu, ta đều có thể tìm được ngươi.”
“Ách...”
Vương Viễn hoàn toàn cạn lời, hắn âm thầm phân biệt rõ ý tứ của câu “chỉ cần nghĩ là sẽ tới” này, hay là lão già này đã trói buộc với mình?
“Đây là ai vậy?”
Thạch Công trông có vẻ rất đáng khinh, dáng người lại thấp bé, Đinh Lão Tiên và Độc Cô Tiểu Linh thấy có một kẻ kỳ quái đột nhiên xuất hiện, hai người không khỏi cảm thấy hoảng sợ.
Độc Cô Tiểu Linh còn khoa tay múa chân một chút, sau đó mới nói: “Nhìn qua thì có vẻ còn không cao bằng ta.”
Đinh Lão Tiên: “...”
Độc Cô Tiểu Linh đã lùn lắm rồi, ngay cả cô còn nói Thạch Công lùn, có thể thấy được lão lùn đến mức nào.
“Các ngươi đừng có nói bậy!”
Vương Viễn nghe vậy bèn vội vàng ngăn không cho hai người kia tiếp tục nói hươu nói vượn, hắn chỉ về phía Thạch Công, lên tiếng giới thiệu: “Vị này chính là sư phụ của ta...”
“Phốc!”
Vương Viễn không nói còn đỡ, nghe xong lời Vương Viễn nói, hai người Đinh Lão Tiên và Độc Cô Tiểu Linh lập tức cười thành tiếng ở trong kênh đội ngũ: “Lão Ngưu, sao ngươi lại bái một người như vậy làm sư phụ hả, nhìn qua có khác gì một kẻ bị bệnh lao đâu chứ, chẳng phù hợp với ngươi gì cả...”
Tuy rằng không phải tất cả đại tu ở Tiên Linh giới đều cao to đẹp trai, nhưng mỗi người đều có khí chất siêu quần, chưởng môn và trưởng lão của các môn phái đi tới đâu cũng đều rất oai hùng khí phách, mà Thạch Công lại trông cực kỳ đáng khinh, vừa gầy vừa lùn, đã thế lại còn bị chân vòng kiềng, không biết còn tưởng là yêu quái dị dạng từ nơi nào nhảy ra.
Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên tất nhiên là vô cùng bội phục thực lực của Vương Viễn, thiên phú của hắn cũng là trác tuyệt phi phàm. Người chơi giống như Vương Viễn kiểu gì thì kiểu cũng phải bái một vị cao thủ lánh đời, cao tu hay đại năng gì đó làm sư phụ, lúc này lại chỉ vào một chú lùn nói đây là sư phụ mình, quả thật là có hơi trái ngược.
“Ha ha!”
Nhưng ai ngờ đúng lúc này, Thạch Công đột nhiên cười nói: “Trông mặt mà bắt hình dong, đệ tử Thục Sơn Minh cũng chỉ có chút đạo hạnh này thôi sao?”
“? ?? ?! !! !”
Thạch Công vừa mới dứt lời, Đinh Lão Tiên và Độc Cô Tiểu Linh không khỏi sửng sốt, ánh mắt nhìn về phía Thạch Công lập tức từ chế giễu biến thành hoảng sợ.
Mấy lời chế giễu của bọn họ đều chỉ nói ở trong kênh đội ngũ, ngoại trừ ba người ở trong đội ngũ ra thì bất cứ ai cũng không nghe thấy được, nhưng lời này của Thạch Công hiển nhiên là đang nói cho hai người biết – lời bọn họ nói lão nghe rất rõ ràng, rốt cuộc người này khủng bố đến mức nào vậy?
Hay đây chính là Tha Tâm Thông ở trong truyền thuyết?
Cái gọi là quỷ thần dễ hiểu lòng người khó dò, Tha Tâm Thông chính là thần thông lớn trong truyền thuyết, đừng nói là tu sĩ ở Tiên Linh giới, cho dù là người đã thành tiên cũng chưa thấy ai có thể lĩnh ngộ được thần thông cấp cao này, Thạch Công lại có thể nghe được cuộc trò chuyện riêng của hai người, hiển nhiên tu vi của lão rất cao, đã vượt qua trí tưởng tượng của bọn họ, e rằng cũng là cao thủ số một số hai ở Tiên Linh giới này.
Khó trách có thể nhận Vương Viễn làm đồ đệ, quả nhiên là có chút tài năng.
“Chuyện ta kêu ngươi đi làm, ngươi đã làm chưa?” Thạch Công cũng không tiếp tục để tới hai người Đinh Lão Tiên và Độc Cô Tiểu Linh, mà quay đầu hỏi Vương Viễn.
“Mọi chuyện đã xử lý xong rồi...” Vương Viễn cười ha ha nói: “Nhưng bây giờ lại gặp một vài chuyện khó xử.”
“Chuyện khó xử cái rắm ấy!” Thạch Công trợn trắng mắt nói: “Nếu không phải các ngươi tàn sát người phàm thì sao phải trốn chui trốn lủi như bây giờ.”
“Xem ra chuyện gì cũng không giấu nổi ngài.” Vương Viễn nghe vậy, bèn nói với vẻ mừng rỡ: “Nếu đã là cái rắm, vậy ắt hẳn sư phụ ngài có cách giải quyết?”
Hồ Vạn đã khẳng định Thạch Công chính là cao thủ hiếm có trong thiên hạ, dựa vào tu vi và lai lịch của lão, hẳn là có cách để rửa sạch nhân quả.
“Đơn giản!” Thạch Công gật đầu.
“Thật sao?”
Độc Cô Tiểu Linh và Vương Viễn kích động không thôi, xem ra đã hỏi đúng người rồi.
Không đợi hai người truy hỏi đến cùng, Thạch Công búng cục gỉ mũi vừa mới lôi ra, lão nói với vẻ mặt thản nhiên: “Nhân quả đến từ nghiệp báo dưới âm phủ, tới Minh giới thăm hỏi Diêm Vương một tiếng là được.”
“Ta...”
Ba người Vương Viễn á khẩu không trả lời được.
Má nó!
Lời nói của Thạch Công nghe thì có vẻ rất có lý, nhưng thật ra nó hoàn toàn là mấy lời vô nghĩa.
Đi Minh giới thăm hỏi Diêm Vương một tiếng... Con mẹ nó, đây là tiếng người đó hả? Không nói đến chuyện người còn sống sẽ không vào được Minh giới, Diêm Vương là một vị thần thế nào chứ? Người thường muốn thấy là có thể thấy hả, lại còn thăm hỏi một tiếng là không có việc gì, điều này có khác gì đang nói với ba người Vương Viễn rằng: “Trở thành người có tiền rất dễ, giết Phi Vân Đạp Tuyết, sau đó cướp tiền của hắn, ngươi sẽ trở thành người có tiền.”
Cái quỷ gì không biết.
Nói đúng ra nếu Vương Viễn có năng lực lớn như vậy, thì hắn việc gì phải sợ bị người khác đuổi giết? Dùng một đầu ngón tay đè chết mấy tên không biết sống chết không phải là được rồi sao.
“Lão Ngưu, hình như sư phụ ngươi hơi có vấn đề!”
Độc Cô Tiểu Linh chỉ vào trán của mình, nói.
Đinh Lão Tiên cũng gật đầu với vẻ chắc chắn: “Đúng vậy, lại còn thăm hỏi Diêm Vương một tiếng, Trường Mi tổ sư cũng không dám nói xằng nói bậy như vậy. Lão già này cũng giỏi khoác lác thật đấy, bảo sao ngươi lại nhận lão làm sư phụ... Ha ha.” Nói tới đây, nụ cười của Đinh Lão Tiên dần trở nên đáng khinh, tên khốn này đường xấu thế nào cũng dám lái xe.
Vốn dĩ đám Độc Cô Tiểu Linh còn tưởng rằng Thạch Công là một vị thế ngoại cao nhân, ai ngờ lão vừa mở miệng, khí chất cao thủ vừa mới xây dựng được đã tan thành mây khói. Hiện giờ ấn tượng trong đầu của Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên chỉ còn sót lại hai chữ — bệnh tâm thần, khoác lác.