“Có cách nào đơn giản hơn không?” Vương Viễn hỏi dò.
Quen Thạch Công đã lâu, Vương Viễn từ lâu đã quen thói khoác lác của lão rồi.
“Cách đấy còn chưa đủ đơn giản nữa hả?” Thạch Công nói với vẻ mặt kinh ngạc.
“Người này khác người kia mà...” Vương Viễn nói: “Cách ngươi vừa nói hoàn toàn không thực tế...”
“Ngươi hỏi ta cách ta đã nói cho ngươi, ngươi không làm được thì liên quan gì đến ta chứ.” Thạch Công tức giận nói: “Làm xong chuyện của ta trước rồi nói.”
“E là không được!” Vương Viễn lắc đầu nói: “Tục ngữ có một câu rất hay, hòa thượng chạy được miếu đứng yên, chỉ có hòa thượng không miếu mới có thể chạy loạn khắp nơi... Ngươi không thấy ta bây giờ đang bị người khác đuổi giết à, nào dám an cư lạc nghiệp?”
Đinh Lão Tiên, Độc Cô Tiểu Linh: “...”
Tên khốn Vương Viễn này đúng là ai hắn cũng dám uy hiếp, lời này rõ ràng là nói cho Thạch Công biết: “Ngươi phải rửa sạch nhân quả giúp ta trước, sau đó ta mới đưa tiên phủ cho ngươi được.”
“Tên khốn nhà ngươi! Vi sư đã nói sẽ mặc kệ ngươi chưa?” Thạch Công nói với vẻ dở khóc dở cười: “Chỉ cần ngươi hoàn thành xong chuyện ta giao, không phải chỉ là nhân quả thôi sao, ta rửa sạch giúp ngươi.”
“Ngươi sẽ không gạt ta đấy chứ?” Vương Viễn nửa tin nửa ngờ, NPC làm gì có ai là người tốt đâu.
“Chút việc nhỏ này đối với ta mà nói dễ như trở bàn tay, ta còn phải đi lừa loại người như ngươi hả?” Thạch Công nói: “Người mạnh hơn ngươi gấp trăm lần ngàn lần vạn lần, chỉ cần ta muốn là có thể cướp hoặc trộm được từ tay người đó... Lừa ấy hả... Ngươi còn chưa đủ tư cách đâu.”
“...”
Ba người Vương Viễn lại lần nữa cạn lời.
Phải không biết xấu hổ đến mức nào mới có thể nói mấy chuyện cướp đoạt rồi lừa lọc một cách đương nhiên như vậy chứ.
Chẳng qua nghĩ lại thì cũng đúng thôi, kẻ vô liêm sỉ lại có tu vi như Thạch Công, có thể cướp có thể trộm, lão cũng không đến mức phải đi lừa người khác... Huống chi mình còn là đồ đệ của lão, tình cảm vẫn còn ở đó, sao có thể mặc kệ không quan tâm chứ.
Hơn nữa, bây giờ mọi người cứ giằng co như vậy cũng không rửa sạch được nhân quả, đưa Tuyệt Tình Cốc cho Thạch Công, ít ra còn có một chút xíu cơ hội, thà rằng tin lão một lần còn hơn ngồi ở đây chờ chết.
Nghĩ đến đây, Vương Viễn đành phải mở Tu Di giới ra, đưa Tuyệt Tình Cốc và Nam Viện Đại Vương phủ cho Thạch Công.
Trong trò chơi, sau khi mấy thứ như nhà cửa, bất động sản bị dọn vào trong không gian Tu Di giới, nó sẽ trở thành một mô hình, lúc cần sử dụng thì cứ ném xuống mặt đất, còn có thể điều chỉnh phương hướng vị trí, vô cùng tiện lợi.
“Không tồi không tồi!”
Nhìn thấy Vương Viễn giao dịch mô hình, Thạch Công vô cùng hài lòng: “Không chỉ có tiên sơn, còn có phủ đệ, đồ nhi ngươi ở Phàm Gian giới cũng vơ vét được nhiều đấy.”
“Đâu có đâu có, vẫn còn kém sư phụ ngài!” Đối với vấn đề này, Vương Viễn cực kỳ khiêm tốn, hắn không thể nào quên được Bàn Đào và Kim Đan trong ngực Thạch Công... So sánh với nhau, quả thật mấy bất động sản này chỉ là con tép trên mép con mèo.
“Ngươi là đồ đệ của ta, nếu ta chết, không phải di sản của ta sẽ thuộc về ngươi sao...” Thạch Công cười hì hì nói.
“Vậy khi nào ngươi mới chết?” Vương Viễn lập tức hai mắt sáng ngời.
Thạch Công nói: “Ha ha, vi sư đã sống cả tỷ tỷ năm, trường sinh bất lão, thọ nguyên sánh với đất trời, huy hoàng sánh với vầng nhật nguyệt...”
“Được rồi ngươi đừng nói nữa!” Vương Viễn ý bảo Thạch Công câm miệng, lão già khốn khiếp này lúc nào cũng trêu chọc mình.
“Ha ha! Tuy rằng ngươi tạm thời chưa kế thừa được di sản của vi sư, nhưng vi sư cũng không thể bạc đãi ngươi.”
Thạch Công cười ha ha, thuận tay vung một luồng ánh sáng lên người Vương Viễn.
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn hoàn thành nhiệm vụ sư môn [Nơi tu hành] nhận được đạo hạnh... Nhận được điểm tu hành...]
“Cọ cọ cọ!”
Ba luồng ánh sáng vàng tỏa ra từ trên người Vương Viễn. Tu vi của Vương Viễn trực tiếp tăng mạnh lên cảnh giới Kim Đan tầng tám, thêm hai tầng nữa là có thể đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh.
Cùng lúc đó, trong tay Vương Viễn cũng xuất hiện một chiếc hộp nhỏ màu đỏ.
Vương Viễn thuận tay mở ra, một viên xá lợi màu vàng bay ra từ bên trong hộp, sau đó rơi xuống lòng bàn tay của Vương Viễn.
[Xá Lợi Tử Linh Lung Đan] (pháp bảo) (phong ấn)
Thuộc tính: Dương
Phẩm giai: Linh bảo tam giai
Thuộc tính công phòng + 70%
Trạng thái: Đã được luyện hóa
Trói buộc: Không
Giới thiệu vật phẩm: Pháp khí được uẩn dưỡng bên người Khuê Mộc Lang – Một trong Tứ Mộc Cầm Tinh của Nhị Thập Bát Tú ở Thiên giới cả vạn năm, có thần thông Bàn Nhược tối cao, chỉ có đệ tử Phật môn mới có thể khống chế.
“Linh bảo tam giai! ?”
Nhìn thấy thuộc tính của Xá Lợi Tử Linh Lung Đan, Đinh Lão Tiên không khỏi trợn tròn hai mắt, Độc Cô Tiểu Linh cũng cực kỳ kinh ngạc.
Linh bảo là loại trang bị chỉ xếp sau Tiên Khí, nó cũng đã có linh thức.
Ở giai đoạn hiện tại, thanh pháp bảo của người chơi ở Tiên Linh giới đại đa số đều không đầy đủ. Ngay cả người có tiền như Phi Vân Đạp Tuyết và Tố Niên Cẩn Thời, pháp bảo trên người bọn họ cũng chỉ là trung hạ phẩm mà thôi, người chơi có thể có một món pháp bảo thượng phẩm trên người đã được coi là cao thủ rồi, linh bảo hoàn toàn là đồ vật ở trong truyền thuyết.
Cho dù có gặp qua thì cũng đều là đã được luyện hóa rồi trói buộc... Ví dụ Tam Sơn Ấn của Côn Ngô, linh bảo đã được luyện hóa nhưng chưa có chủ nhân giống như thứ này, đây vẫn là lần đầu tiên Đinh Lão Tiên nhìn thấy.
Phần thưởng nhiệm vụ thường liên quan đến độ khó của nhiệm vụ, đặc biệt là nhiệm vụ sư môn, nó thường có sự kiểm soát rất chặt chẽ về độ khó.
Nhiệm vụ bình thường còn có thể nhận được một vài phần thưởng đặc biệt, mà phần thưởng của nhiệm vụ sư môn xưa nay đều công khai rõ ràng, trừ khi là nhiệm vụ có yêu cầu rất cao, nếu không sẽ không cho phần thưởng phong phú.
Dù sao nhiệm vụ sư môn là loại nhiệm vụ thông thường, người chơi nào cũng có thể nhận, nếu phần thưởng quá phong phú thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới giá cả ở trong trò chơi.
Chính vì nguyên nhân này, Thạch Công cho Vương Viễn một món linh bảo là một chuyện rất khó tin.