Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1715: Chương 1714: Không hổ là thầy trò

Trong bối cảnh chuyện xưa của bảy tiên môn lớn, Bắc Cực tiên đảo này được liệt vào danh sách cấm địa, ngay cả chưởng môn các phái cũng chưa từng đặt chân lên.

Hiện tại ba người lại bị Thạch Công đưa tới nơi này, Vương Viễn vẫn còn tính là bình tĩnh, dù sao hắn cũng chưa từng được đi, cho dù là tới tòa Phù Không tiên đảo nào thì cũng đều là “hàng mới” hết. Nhưng Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên là người chơi của Thục Sơn Minh, bọn họ rất rõ ràng bản thân có thể đặt chân lên tòa tiên đảo này là đại biểu cho điều gì.

Dù sao cũng là nơi mà các vị đại năng của bảy tiên môn lớn còn không dám đặt chân lên, bên trong chứa đầy vô số khả năng, dùng thuật ngữ của trò chơi mà nói thì chính là bước vào bản đồ ẩn.

Chơi trò chơi mà, bắt buộc phải có tinh thần khám phá, có thể đi vào bản đồ ẩn mà không ai có thể vào, có thể hiểu được tâm trạng của Đinh Lão Tiên và Độc Cô Tiểu Linh lúc này.

Chẳng qua giờ phút này trong lòng bọn họ càng thêm nghi ngờ, không biết Thạch Công này là thần thánh phương nào. Ngay cả chưởng môn của bảy tiên môn lớn còn không thể lại gần Bắc Cực Phù Không tiên đảo, mà lão lại có thể đi qua đi lại vô cùng tự nhiên, hơn nữa còn mang theo cả người khác nào, tu vi như vậy hiển nhiên là không hề thua kém Trường Mi lão tổ. Ít nhất ở trong bối cảnh chuyện xưa của bảy tiên môn lớn, gần như cũng không ghi chép gì về việc Trường Mi lão tổ đã tới Bắc Cực Phù Không tiên đảo.

Nhìn khung cảnh bại trận ở trên Bắc Cực tiên đảo, loáng thoáng có thể nhận ra nhiều năm trước ở nơi này cũng từng có một tiên môn... Hiện giờ lại chỉ còn sót lại một mảnh phế tích.

Bắc Cực tiên đảo bay trên không, có năm ngọn núi nổi lơ lửng, giống như một bàn tay khổng lồ đang mở ra, mà ở ngay bên dưới là kiến trúc biểu tượng của Cẩm Thành - Thiên Trượng Thông Thiên Kiếm Bia. Kiếm bia không khác gì một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng về phía Bắc Cực tiên đảo, giống như đang ngụ ý điều gì, ít nhất xét về mặt phong thủy, nơi này cũng không phải là nơi tốt lành gì.

“Đại ca, ngươi muốn giết ta à?”

Vương Viễn liếc nhìn Cẩm Thành phía bên dưới, nói: “Chúng ta vất vả lắm mới chạy được, tại sao ngươi lại mang chúng ta về đây?”

Bên dưới Phù Không tiên đảo chính là Cẩm Thành, Vương Viễn không phải là đệ tử của bảy tiên môn lớn Thục Sơn Minh, thế nên hắn cũng không biết điểm độc đáo của Bắc Cực tiên đảo này. Hiện giờ Độc Cô Tiểu Linh có thân phận vô cùng đặc biệt, Thạch Công lại đưa hai người tới đây, cũng không biết lão đang suy tính điều gì.

“Đương nhiên là tìm một nơi để tu hành rồi!”

Thạch Công cười nói: “Từ nay về sau, nơi này chính là nhà của chúng ta.”

“Chuyện này...”

Thạch Công vừa mới dứt lời, Đinh Lão Tiên lại lần nữa sửng sốt, gã nói với vẻ kinh ngạc: “Ngài muốn khai tông lập phái ở chỗ này?”

“Có ý kiến gì à?” Thạch Công hỏi ngược lại.

“Chuyện này... Vãn bối không dám.” Đinh Lão Tiên vội vàng cúi đầu, trong lòng thì lại cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Tuy Bắc Cực tiên đảo này là một hòn đảo hoang không ai lui tới, nhưng nó lại ở bên trên Cẩm Thành, nằm ở giữa bảy tiên môn lớn Thục Sơn Minh, hơn nữa còn nằm ở vị trí cao nhất, bốn phía linh khí cuồn cuộn không ngừng tụ tập tại đây. Xét về đủ loại phương diện, góc độ mà nói, trong tám tòa tiên đảo ở Cẩm Thành, tòa tiên đảo này chính là tòa tiên đảo có cấp cao nhất.

Không nói đến nhiều năm qua bảy tiên môn lớn đã liệt nơi này vào cấm địa, không ai có thể tới gần, giống như bọn họ đang che dấu một bí mật gì đó. Cho dù nơi này đúng là một hòn đảo hoang không ai muốn, nhưng đùng một cái lại có người đột nhiên khai tông lập phái ở ngay phía trên bảy tiên môn lớn, điều này cũng không hợp quy củ lắm.

Nó tương đương với việc một người từ bên ngoài tới không chỉ tùy tiện xông vào thôn nhà họ Vương, còn chiếm lấy từ đường Bát Quái lâu ở giữa thôn làm của riêng... Tuy rằng “từ đường” này không thuộc quyền sở hữu tư nhân của bất cứ ai, nhưng hành vi này lại cực kỳ vô lễ, thậm chí hoàn toàn không để bảy tiên môn lớn vào trong mắt.

Thạch Công đã già như vậy rồi, trông lão cũng không phải là loại người không hiểu chuyện, có thể làm ra loại chuyện này chắc chắn không phải là hiểu lầm hay gì đó, mà là lão cố tình muốn giẫm đạp bảy tiên môn lớn ở dưới chân.

Giẫm đạp bảy tiên môn lớn ở dưới chân, con mẹ nó, rốt cuộc phải là người kiêu ngạo, ngông cuồng đến mức nào mới có thể làm ra loại chuyện này?

Phải biết rằng trong bối cảnh chuyện xưa của trò chơi, bảy tiên môn lớn cũng không phải là đèn cạn dầu.

Không biết từ bao nhiêu năm trước bảy tiên môn lớn này đã hợp lại thành “Thục Sơn Minh”, tuy rằng giữa các môn phái vẫn có sự ganh đua cao thấp với nhau, nhưng tay đứt ruột xót, lúc gặp phải kẻ địch bên ngoài, bọn họ có thể lập tức ôm chặt lấy nhau.

Ở Tiên Linh giới, không chỉ có các tà phái lớn bị ép đến mức không có nơi sinh tồn, ngay cả những Yêu tộc cường đại cũng bị Thục Sơn Minh đuổi tới bên bờ Đông Hải, Thục Sơn Minh độc chiếm Trung Nguyên, đủ để thấy bọn họ có thế lực và bá đạo cỡ nào.

Tu vi của Thạch Công không hề yếu, Thục Sơn Minh cũng không phải là không có cao thủ.

Chưởng môn trưởng lão đời thứ hai có thể không bằng Thạch Công, nhưng giống như Tề Kim Thiền, cao thủ cấp tổ sư giống như Trường Mi chân nhân, mỗi người đều là tu vi tiên nhân, là đại tu đã đắc đạo phi thăng.

Thạch Công dám cả gan làm càn như vậy, quả thật khiến cho người ta cảm thấy có chút lo lắng, không biết lão ra cửa có bị người khác đánh chết hay không.

Cho dù mạnh đến mức nào thì cũng chỉ có một mình mà thôi, chẳng lẽ có thể chống lại tu sĩ Thục Sơn Minh đánh hội đồng?

“Ngươi không sợ Thục Sơn Minh sẽ tới gây phiền phức cho ngươi à?”

Đinh Lão Tiên và Độc Cô Tiểu Linh không thân với Thạch Công nên cũng không dám đắc tội với lão già có tính tình cổ quái này, Vương Viễn lại không hề khách sáo nói: “Ngươi đang ngồi ở trên đầu người ta, rồi ị lên trên đầu người ta, hiểu không hả.”

“Sợ? Ha ha!”

Thạch Công cười lạnh nói: “Chỉ dựa vào bọn họ mà cũng xứng để ta sợ? Ta cứ khai tông lập phái ở đây đấy, ai dám tới thì cứ việc tới đây...”

“Không hổ là thầy trò, hai người các ngươi quả thật...” Nghe xong lời Thạch Công nói, Độc Cô Tiểu Linh không nhịn được mà cảm khái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!