Ở trong trò chơi, từ trước đến nay Vương Viễn đều coi trời bằng vung, cũng không có kẻ nào mà hắn không dám trêu chọc... Lúc này nhìn thấy Thạch Công, Độc Cô Tiểu Linh mới phát hiện ra núi cao còn có núi cao hơn, người ta còn trực tiếp khiêu khích bảy tiên môn lớn, năng lực gây chuyện như vậy, Vương Viễn nhìn thấy cũng phải quỳ xuống hô to câu người trong nghề.
Mà chuyện càng kỳ quái hơn là, Vương Viễn hãm hại, lừa gạt rồi trộm đồ, thanh danh ở trong chốn giang hồ rất kém, còn Thạch Công cũng hãm hại, lừa gạt rồi trộm đồ, thậm chí còn coi đó là vinh quang... Nếu không phải Thạch Công là NPC, Độc Cô Tiểu Linh còn nghi ngờ không biết lão có phải là cha ruột của Vương Viễn hay không.
Chẳng lẽ sư phụ ở trong trò chơi còn có thể được thiết kế riêng?
“Ách...” Vương Viễn không khỏi đen mặt: “Ta không thể khiêm tốn một chút hả?”
Tuy rằng Vương Viễn gây rất nhiều chuyện thị phi, nhưng hắn cũng biết tự lượng sức mình, gây chuyện thị phi và tự tìm đường chết hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau, Vương Viễn còn chưa đến mức mới tu vi Kim Đan mà đã đi khiêu khích bảy tiên môn lớn – nơi mà cao thủ nhiều như mây.
“Ha ha, chẳng lẽ ngươi sợ?” Thạch Công nhíu mày, liếc nhìn Vương Viễn, trong giọng nói chứa đầy sự khiêu khích.
“Sợ?” Bị Thạch Công kích đểu như vậy, ngạo khí của Vương Viễn cũng xuất hiện, hắn lập tức không chịu cam lòng yếu thế kiêu ngạo nói: “Sợ cái rắm ấy! ! Đệ tử của bảy tiên môn lớn còn phải quỳ xuống trước ta, ta mà sợ ấy hả?”
“Đậu má! !” Đinh Lão Tiên và Độc Cô Tiểu Linh lập tức sa sầm mặt mày, không nói được câu nào.
“Được!”
Thạch Công nói với vẻ mặt hài lòng: “Không hổ là đệ tử đắc ý của ta, ta quyết định ngươi chính là chưởng môn đời đầu tiên của tông môn chúng ta.”
Vừa dứt lời, Thạch Công lập tức lấy ra mô hình Tuyệt Tình Cốc và Nam Viện Đại Vương phủ ném lên bầu trời.
Mô hình đón gió nhoáng lên, hóa thành một ngọn núi từ trên trời giáng xuống, trong khoảnh khắc Phù Không tiên đảo vốn vô cùng hoang vu đã rực rỡ hẳn lên, trở thành bộ dáng của Tuyệt Tình Cốc.
Cùng lúc đó, Vương Viễn liên tiếp nhận được nhắc nhở của hệ thống.
“Bạn nhận được Phù Không tiên đảo - Bắc Cực tiên đảo”
“Bạn nhận được Tiên Sơn phủ địa - Tuyệt Tình Cốc”
“Bạn nhận được nhiệm vụ ẩn sư môn Khai tông lập phái.”
Cấp bậc nhiệm vụ: Kinh Thiên Động Địa
Nội dung nhiệm vụ: Sáng lập tông môn 0 / 1.
Phần thưởng nhiệm vụ: Không biết.
Giới thiệu nhiệm vụ: Du du vạn tái, kì đạo hà xương, vạn vật quy tâm, phá nhi hậu lập. Khán khán tiểu thuyết.
“Ta... Con mẹ nó, lão Thạch lùn kia! !!”
Nhắc nhở của hệ thống xuất hiện liên tục, Vương Viễn đã hoàn toàn mê mang.
Mẹ nó lão già Thạch Công này đúng là rất giảo hoạt, vậy mà lại đẩy nhiệm vụ khai tông lập phái qua cho mình.
Thật ra khai tông lập phái, làm chưởng môn cũng không phải việc khó gì, cũng giống như lập bang phái thôi, tìm một trụ sở rồi chiếm núi làm vua là được, nhưng mấu chốt là lão già Thạch Công này lại thích chơi trội, đây là nơi nào chứ?
Bên trên bảy tiên môn lớn Thục Sơn Minh, chân đạp Thất Tinh.
Con mẹ nó, trên đời này đúng là không thể nào tìm ra được hành vi ngông cuồng hơn được nữa, có thể tưởng tượng ra cái giá phải trả sẽ lớn đến mức nào.
Mà khiến cho người ta tức giận nhất chính là, sau khi Thạch Công làm xong việc này, lại ném chức chưởng môn cho Vương Viễn, về cơ bản chẳng khác nào là đang nói cho bảy tiên môn lớn biết: Khai tông lập phái là do Ngưu Đại Xuân làm, ngươi tìm Thạch Công ta làm gì?
Trong lòng Vương Viễn đau khổ cực kỳ, tại sao hắn lại nhận một kẻ như vậy làm sư phụ chứ? Không chiếm được của hời hay nhận được lợi ích gì từ lão thì thôi đi, đã thế lại còn toàn đẩy đồ đệ vào chỗ chết, đúng là một lão già khốn khiếp, khó trách Thạch Công lại đưa cho hắn Xá Lợi Tử Linh Lung Đan, đã sớm biết không ăn không được của lão rồi mà.
Đối mặt với Vương Viễn đang vô cùng tức giận, Thạch Công lại cười vô cùng vui vẻ: “Ha ha, không cần cảm ơn vi sư đâu, đây đều là việc vi sư nên làm, dù sao ngươi cũng là đệ tử thân truyền của ta. Sau khi ta chết, di sản của ta đều sẽ là của ngươi, sợ ngươi không nhìn thấy hy vọng phía trước nên mới đưa cho ngươi chức chưởng môn đó.”
“Ta cảm ơn cả nhà ngươi!” Vương Viễn nghiến răng nghiến lợi, rơi lệ đầy mặt.
Thạch Công đã đẩy mọi chuyện vào nước đường cùng như vậy, còn muốn mình phải cảm ơn lão hả.
“Cả nhà ta cũng chỉ có một mình ta thôi, ngươi là người thân duy nhất của ta...” Thạch Công cũng không tức giận, mà cười hì hì nói, hành vi vô sỉ như vậy khiến cho hai người Đinh Lão Tiên và Độc Cô Tiểu Linh đều bội phục sát đất.
Quen Vương Viễn lâu như vậy rồi, từ trước đến nay đều là Vương Viễn hãm hại người khác, lúc này trơ mắt nhìn Vương Viễn bị người khác hãm hại, hai người lại đột nhiên cảm thấy có chút sung sướng.
Quả nhiên núi cao còn có núi cao hơn, gừng càng già càng cay.
“Ta có thể hủy bỏ nhiệm vụ này không?” Vương Viễn lay chuyển tròng mắt, lên tiếng hỏi Thạch Công.
Nhiệm vụ sư môn mà thôi, cùng lắm thì bỏ không làm nữa.
“Đương nhiên có thể.” Thạch Công gật đầu nói: “Đây là quyền tự do của ngươi mà. Chẳng qua vi sư thưởng thức sự gan dạ của ngươi, rất có phong thái năm đó của vi sư. Nếu ngươi hủy bỏ, vi sư sẽ rất thất vọng, tình cảm sư đồ chúng ta cũng chỉ đến đó mà thôi.”
“Ngươi nói chỉ đến mà thôi chẳng lẽ là…?” Vương Viễn không khỏi cảm thấy căng thẳng.
“Không sai!” Thạch Công nói: “Ta không nhận đồ đệ ăn hại.”
“Thần thông thì sao?” Vương Viễn hỏi.
“Thu hồi.”
“Pháp bảo?”
“Thu hồi!”
“Ha ha ha!” Vương Viễn cười ha ha nói: “Sư phụ à, không phải chỉ là khai tông lập phái thôi sao, có con mẹ gì lớn đâu! Ta đùa với ngươi ấy mà.”
“Ta biết!” Thạch Công nói: “Ngươi là đồ nhi của ta, tất nhiên sẽ không ăn hại như vậy. Chẳng qua ngươi cũng không cần phải miễn cưỡng, vi sư không thích miễn cưỡng người khác.”
“Không thể nào!” Vương Viễn vỗ ngực nói: “Tất cả đều là ta cam tâm tình nguyện.”
“Ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi.” Thạch Công nói với vẻ mặt vui mừng.
“Trời má! Hai tên khốn không biết xấu hổ!” Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên ghê tởm đến mức sắp ói ra đến nơi.