Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1717: Chương 1716: Thái Nhất Môn

Lúc này Vương Viễn lại nói: “Sau khi khai tông lập phái, sư phụ ngươi sẽ không chạy loạn khắp nơi chứ?”

“Điều đấy là tất nhiên!” Thạch Công gật đầu.

“Vậy được rồi!” Vương Viễn gật đầu nói: “Không phải chỉ là khai tông lập phái làm chưởng môn thôi sao, không có vấn đề gì!”

Cùng lúc đó Vương Viễn cũng thầm nghĩ trong lòng: “Mụ nội nó, dù sao mình cũng không ở môn phái, bảy tiên môn lớn có tới gây phiền toái thì cũng không tìm thấy mình, cùng lắm thì để bọn họ phá hủy Tuyệt Tình Cốc, dỡ bỏ tông môn mới. Hơn nữa có Thạch Công ngươi tọa trấn ở môn phái mà còn không bảo vệ nó chu toàn được, vậy thì cũng chẳng liên quan gì đến ta cả.”

Vương Viễn vừa âm thầm lẩm bẩm, vừa kéo thanh nhiệm vụ ra, tay nhấn vào lựa chọn khai tông lập phái.

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã thỏa mãn điều kiện khai tông lập phái, có muốn sáng lập tông môn mới hay không.]

“Có!”

Vương Viễn nhấn vào nút xác định.

“Mời đặt tên cho tông môn mới.”

“Đại Xuân môn thì sao? Độc nhất vô nhị luôn.” Vương Viễn dò hỏi ý kiến của Thạch Công, hắn rất tự tin trong khoản đặt tên này.

Thạch Công đen mặt nói: “Tên của tông môn liên quan tới mặt mũi của chúng ta, ngươi cũng đừng làm xằng làm bậy.”

“Ý của ngươi là tên ta đặt không hay?” Vương Viễn nói với vẻ khó chịu.

“Chẳng lẽ ngươi cảm thấy hay? Nghe ngu xuẩn cực kỳ.” Thạch Công nhe răng nói: “Có cái tên nào có thể nghe hay hơn một chút được không?”

“Ba Phong Thủy môn (Namikaze Minato) ?”

“Khó nghe!”

“Cương môn?”

“Ghê tởm!”

“* ?”

“Ngươi đi chết đi!”

...

Mọi đề nghị của Vương Viễn đều bị Thạch Công bác bỏ.

“Vậy ngươi nói xem nên đặt tên gì... Ta cố lắm rồi.” Vương Viễn giơ hai tay ra.

“Bỏ đi! Trình độ văn hóa của ngươi quá thấp.” Thạch Công bất đắc dĩ xua tay nói: “Thôi thì đặt là Thái Nhất Môn đi.”

“Thái Nhất Môn, hình như đã nghe qua ở đâu rồi thì phải.” Vương Viễn vuốt cằm nói.

“Nói nhảm!” Độc Cô Tiểu Linh nói: “Không phải là Thái Nhất Môn ở Bắc Đình Cố Địa sao.”

“Đúng rồi.” Vương Viễn hỏi Thạch Công: “Chúng ta có bị coi là trùng tên không vậy?”

“Không!” Thạch Công nói với vẻ tức giận: “Nơi này vốn chính là di chỉ Thái Nhất Môn, sáng lập Thái Nhất Môn ở đây mới là Thái Nhất Môn chân chính.”

“Thật không vậy?”

Vương Viễn giống như đang suy nghĩ điều gì, sau đó hắn gật đầu, điền ba chữ “Thái Nhất Môn” vào, nhấn nút xác định.

Tên có thể dùng, sáng lập thành công.

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn sáng lập tông môn “Thái Nhất Môn”, tu vi tăng lên... danh vọng Tiên Linh giới tăng lên 1000 điểm, bạn nhận được danh hiệu Thái Nhất chưởng môn.

[Thái Nhất chưởng môn]

Phân loại: Danh hiệu

Danh vọng Thái Nhất Môn + 9999

Cấp bậc quyền hạn: Cao nhất.

[Hệ thống thông báo: Người chơi Ngưu Đại Xuân khai tông lập phái, sáng lập tông môn “Thái Nhất Môn”, sự tích của hắn sẽ được ghi vào sử sách.]

Thông báo này được đăng ba lần trên toàn sever.

Nhìn thấy thông báo, người chơi Tiên Linh giới đều có chút không biết phải làm sao

“Chuyện gì xảy ra vậy? Tên Ngưu Đại Xuân kia không phải vừa rồi còn là chuột chạy qua đường sao? Sao lúc này lại gây ra chuyện lớn như vậy?”

“Khai tông lập phái là cái quỷ gì? Chẳng lẽ là làm chưởng môn một phái?”

“Chưởng môn? Dựa vào đâu chứ? Cũng quá lố bịch rồi đó.”

Mọi người nghị luận không ngừng, có người còn không thể tin được thông báo của hệ thống.

Ở giai đoạn hiện tại, đại đa số người chơi còn đang nỗ lực để trở thành đệ tử tinh anh của môn phái, Vương Viễn lại đột nhiên “ra mắt” với thân phận chưởng môn, điều này quả thật khiến cho người ta rất khó để chấp nhận.

Ngay cả đám người Một Đám Ô Hợp cũng không nhịn được mà hỏi Vương Viễn: “Chuyện gì vậy lão Ngưu? Sao ngươi lại tự lập môn hộ thế?”

“Không hổ là lão Ngưu, không gia nhập được môn phái thì tự sáng lập ra môn phái, rất có khí phách!”

“Lão Ngưu, tông môn của ngươi ở đâu? Có dễ tìm không? Sẽ không giấu ở một góc nào đó đấy chứ.”

Tuy rằng mọi người không biết tình cảnh hiện giờ của Vương Viễn, nhưng cũng biết muốn tự lập môn hộ thì phải có rất nhiều dũng khí. Dù sao tài nguyên ở Tiên Linh giới rất hữu hạn, có bảy tiên môn lớn ở đây, người chơi muốn tự mình khai tông lập phái, tất nhiên sẽ tạo ra quan hệ cạnh tranh với bảy tiên môn lớn.

Có cạnh tranh thì sẽ trở thành kẻ địch, Vương Viễn mới là tu sĩ Kim Đan, nếu cạnh tranh với mấy tông phái tiên môn đó, rõ ràng không hề có một chút chỗ tốt nào, thế nên nhất định phải tìm một nơi khỉ ho cò gáy rồi dần dần phát triển mới được.

“Đừng nói nữa, một lời khó nói hết!” Vương Viễn khóc không ra nước mắt, bản thân không phải là không trâu bắt chó đi cày sao, nếu không thì ai thèm làm con chim đầu đàn này chứ.

“? ??”

Mọi người đều không hiểu gì.

Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên kể lại đại khái tình cảnh lúc này của Vương Viễn cho mọi người hay.

“Má nó, ngươi đúng là không biết sợ chết là gì.”

Sau khi biết được tông phái tiên môn của Vương Viễn được sáng lập ở Bắc Cực Phù Không tiên đảo – nằm bên trên bảy tiên môn lớn, đám người Một Đám Ô Hợp suýt chút nữa đã quỳ xuống vái lạy Vương Viễn.

Không hổ là yêu tăng Ngưu Đại Xuân ở trong truyền thuyết, con mẹ nó đúng là rất khí phách! !

Chỉ trong tình cảnh này thôi, ngươi dám khai tông lập phái trong phạm vi vạn dặm tính từ Cẩm Thành, thì có khác gì đang khiêu chiến quyền uy của bảy tiên môn lớn Thục Sơn Minh đâu? Muốn khai tông lập phái ở gần Cẩm Thành thì phải có quan hệ tốt với bảy tiên lớn trước, sau khi được cho phép thì mới có thể tự lập môn hộ, nếu không sẽ được tính là khiêu khích.

Vương Viễn thì hay rồi, trực tiếp bay lên trên đỉnh đầu của bảy tiên môn lớn, chơi hẳn chân đạp Thất Tinh, điều này đã vượt ra khỏi phạm vi khiêu khích hay khiêu chiến, đây rõ ràng là không bỏ bảy tiên môn lớn vào trong mắt, muốn đạp bọn họ dưới lòng bàn chân.

Người làm được chuyện này rốt cuộc khí phách đến mức nào chứ!

Nếu là người có thực lực tu vi thông thiên, đó gọi là Khí Thôn Sơn Hà, tự cao tự đại, điên rồ, khí phách, điếu tạc thiên (là một từ lưu hành trên mạng Trung Quốc, có ý hình dung người kia rất lợi hại ở phương diện nào đó hoặc là một sự kiện nào đó khiến người ta kinh ngạc).

Mà con gà còi mới tu vi Kim Đan giống như Vương Viễn, thì được gọi là không biết tự lượng sức mình, kiến càng rung cây lớn, châu chấu đá xe, Trương Vô Kỵ theo đuổi Chu Cửu Chân — ngại mình sống quá lâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!