“Sao ngươi lại luẩn quẩn trong lòng như vậy?” Bôi Mạc Đình nói với vẻ cảm khái: “Còn định tới tiên môn của ngươi tham quan một chút, nhưng bây giờ xem ra nên bỏ đi thôi, chút nữa cũng phải xóa bạn bè với ngươi luôn.”
Bôi Mạc Đình một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, y sợ lại bị Vương Viễn liên lụy, lại bị trục xuất khỏi sư môn.
“Ta cũng không hết cách rồi!” Vương Viễn lại càng cảm thấy oan ức, hắn biết việc này vừa tốn công vô ích lại còn đắc tội người khác hơn ai hết.
Ngay lúc Vương Viễn còn đang buồn bực, một thông báo khác của hệ thống lại xuất hiện ở trên bầu trời.
[Hệ thống thông báo: “Linh khí tụ tập ở Bắc Cực Phù Không tiên đảo, pháp trận hộ đảo mở ra, sao Bắc Cực lại lần nữa chiếu rọi, nhiều năm trôi qua, cuối cùng Thái Nhất Môn từ thời thượng cổ đã hiện thế!”]
Thông báo của hệ thống vừa vang lên, nơi cao nhất của Thái Nhất Môn ở Bắc Cực Phù Không tiên đảo phía trên Cẩm Thành tỏa ra một thứ ánh sáng chói mắt, một chiếc lồng phòng hộ bao trùm lấy Bắc Cực Phù Không tiên đảo.
Bên dưới Bắc Cực Phù Không tiên đảo, Phù Không tiên đảo của bảy tiên môn lớn Thục Sơn Minh giống như cũng có cảm ứng, cũng tỏa ra ánh sáng bảy màu lấp lánh, sao quanh trăng sáng, ánh sáng giao hòa chiếu rọi lẫn nhau, giống như cực quang ở trên bầu trời Cẩm Thành, có thể nói là kỳ tích.
Người chơi bên trong Cẩm Thành trông thấy cảnh tượng tráng lệ như vậy, tất cả đều để lộ vẻ mặt chấn động.
Đồng thời người chơi của bảy tiên môn lớn Tiên Linh giới cũng đồng loạt nhận được phi kiếm truyền thư của sư môn.
Tuy rằng mọi người đều đến từ các môn phái khác nhau, nhưng đều nhận được tin nhắn nghìn bài một điệu của sư môn — Thái Nhất Ma Môn hiện thế, đệ tử Thục Sơn Minh tức tốc trở về sư môn nghe theo sự sai phái của sư tôn môn phái.
Đám Vương Viễn cũng bị cảnh tượng hoa lệ này làm cho chấn động, lẩm bà lẩm bẩm nói không nên lời.
“Rốt cuộc Thái Nhất Môn này có quan hệ gì với Thục Sơn Minh?” Vương Viễn kinh ngạc hỏi Thạch Công.
Nhìn vào tình cảnh vừa rồi, xem ra Thái Nhất Môn có mối quan hệ khó nói với bảy tiên môn lớn.
Vương Viễn cũng không phải tên ngốc, cho dù Thạch Công không nói, hắn cũng đã đoán ra được vài chuyện giữa Thái Nhất Môn và bảy tiên môn lớn.
Bởi vì lúc còn ở Bắc Đình Cố Địa, Hắc Kim đã từng nói ở Tiên Linh giới, môn phái của tu sĩ nhân loại chỉ có duy nhất Thái Nhất Môn, có vẻ như sau khi Thái Nhất Môn bị huỷ diệt, bảy tiên môn lớn mới xuất hiện.
Vừa rồi Thạch Công cũng đã nói, Bắc Cực Phù Không tiên đảo này vốn chính là di chỉ của Thái Nhất Môn.
Dựa vào vị trí mà nói, Thái Nhất Môn ở Bắc Cực Phù Không tiên đảo - là vị trí trung tâm, đồng thời cũng là nơi cao nhất trong số tám tòa Phù Không tiên đảo ở bên trên Cẩm Thành.
Hiện giờ Thái Nhất Môn lại một lần nữa được sáng lập, Bắc Cực Phù Không tiên đảo kích hoạt đại trận hộ đảo, bảy tòa tiên đảo còn lại cũng tỏa ra ánh sáng, giống như đang tỏ vẻ thần phục, tất cả những điều này giống như đang nói cho Vương Viễn biết mối quan hệ thật sự giữa bảy tiên môn lớn và Thái Nhất Môn.
Lại nhớ đến lời Hắc Kim nói, Cổ Nhân tộc bị phong ấn cùng với Yêu tộc, như vậy rất hiển nhiên việc Thái Nhất Môn bị huỷ diệt có liên quan rất lớn đến bảy tiên môn Thục Sơn Minh.
Nhớ mang máng Hắc Kim đã từng nói, lúc Tân Nhân tộc đặt chân tới Tiên Linh giới, không hề có năng lực sinh tồn, là do Cổ Nhân tộc thương hại bọn họ, đã thu nhận và giúp đỡ bọn họ, truyền thụ cho bọn họ phương pháp để sinh tồn... Về sau Cổ Nhân tộc vì muốn hoàn toàn phong ấn Yêu tộc, đã dâng hiến sinh mệnh của cả bộ tộc.
Hiện giờ xem ra, đây chính là một âm mưu tu hú chiếm tổ, và người đứng đằng sau không ai khác chính là bảy tiên môn lớn.
Lúc ấy Vương Viễn đã nhận ra được đôi chút, chẳng qua hành vi lúc sau của Hắc Kim đã khiến Vương Viễn luôn giữ thái độ nghi ngờ với lời nói của hắn, nhưng bây giờ xem ra ít nhất là ở vấn đề này, lời nói của Hắc Kim cũng không sai biệt quá nhiều.
Bảy tiên môn lớn lúc nào cũng rêu rao về chính nghĩa, tự xưng là ngọn hải đăng của tu sĩ nhân loại, thế mà lại làm ra loại chuyện như vậy, điều này quả thật khiến cho người ta rất bất ngờ, nó cũng khiến Vương Viễn không nhịn được mà nghĩ tới một quốc gia nào đó ở ngoài hiện thực.
Bụng gian miệng thẳng... Bảy tiên môn lớn thật sự xấu xa như vậy sao?
Vương Viễn hỏi dò Thạch Công, hắn cũng cảm thấy hơi khó tin, thế nên mới muốn xác nhận lại một chút.
Thạch Công khẽ cười nói: “Không cần phải đoán, đúng như những gì ngươi nghĩ! Cổ Nhân tộc tuy ngang tàng bạo ngược, nhưng bọn họ và Yêu tộc mới là người dân bản địa ở thế giới này.”
“Vậy người chơi chúng ta chẳng phải là vai ác sao?” Vương Viễn có hơi không cam lòng.
Con mẹ nó, đầu óc của người thiết kế trò chơi có bệnh hả, vậy mà lại thiết lập người chơi trở thành ác vai.
“Vai ác?”
Thạch Công cười nói: “Chỉ có ở trong mắt mấy đứa trẻ con thì mới có khái niệm này thôi! Tất cả chỉ đều là vì lợi ích! Có lợi cho mình thì cái đó sẽ được gọi là chính nghĩa, ngươi cho rằng người chơi của bảy tiên môn lớn sẽ nghĩ mình là vai ác sao?”
“Chuyện này...”
Vương Viễn im lặng, khái niệm về chính nghĩa vốn là do con người sáng tạo ra, con người sẽ theo bản năng coi những điều đem lại lợi ích cho mình là chính nghĩa, cho dù người chơi của bảy tiên môn lớn có biết phần cốt truyện này thì sao chứ?
Ở trong mắt người chơi bảy tiên môn lớn, đó là lật đổ sự áp bức của Cổ Nhân tộc, còn thuận tay đánh bại Yêu tộc, bảy tiên môn lớn vẫn là phe chính nghĩa.
“Một khi đã như vậy, vậy ngươi sáng lập ra Thái Nhất Môn để làm gì? Thái Nhất Môn là trận doanh của Nhân tộc hay là trận doanh của Yêu tộc?” Vương Viễn hỏi với vẻ khó hiểu.
Dựa vào tình hình hiện tại, mặc dù bảy tiên môn lớn cho phép Thái Nhất Môn tồn tại, nhưng bọn họ cũng sẽ không chấp nhận Thái Nhất Môn. Yêu tộc bị Thái Nhất Môn đánh bại, chắc chắn cũng căm thù Thái Nhất Môn, đây mới là gậy thọc cứt chân chính, bị cả hai bên coi là kẻ thù.
Thạch Công lại thản nhiên nói: “Cái gọi là chúng sinh bình đẳng, cho dù là người hay là yêu, Tân Nhân tộc hay Cổ Nhân tộc thì đều quyền sống trên đời này, không có ai có thể cướp đoạt quyền sống của người khác. Chúng ta không coi Yêu tộc là kẻ thù, cũng không coi Nhân tộc là kẻ thù, chỉ là muốn sáng lập một môn phái không có ranh giới giữa chính và tà, ngươi hiểu không?”
“Cũng hiểu chút chút.” Vương Viễn nghĩ một lúc rồi trả lời.