Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1719: Chương 1718: Giáng Châu Tiên Thảo

Xem ra cảnh giới của Thạch Công còn cao hơn Nhân tộc và Yêu tộc vài bậc, chủ trương không chính không tà, duy trì sự trung lập, điều này khiến cho Vương Viễn cảm thấy áp lực gấp bội.

Bởi Vương Viễn biết ở thế đạo không đen tức trắng này, muốn trung lập cũng không phải dễ dàng như vậy.

Muốn duy trì sự trung lập, hoặc là ngươi yếu đến mức không đáng để người khác bắt nạt, hoặc là ngươi mạnh đến mức không ai có thể địch nổi, có thể tự do làm theo ý mình.

Từ trên xuống dưới Thái Nhất Môn chỉ có hai người, hiển nhiên cũng không mạnh đến mức ấy, nhưng nếu nói không đáng để người khác bắt nạt... Chân đạp Thất Tinh, ngồi ở bên trên Thục Sơn Minh, há lại dễ dàng như vậy.

“Sư phụ, muốn duy trì sự trung lập thì cũng không dễ dàng như vậy đâu.” Vương Viễn lo lắng nói.

“Thế nên ngươi phải nhanh chóng làm Thái Nhất Môn trở nên lớn mạnh.” Thạch Công cười: “Dù sao ngươi mới là chưởng môn.”

“Ta...”

Vương Viễn tiếp tục cạn lời.

Sau khi sáng lập tông môn, giao diện của Vương Viễn đã có thêm một lựa chọn là [Tông môn]. Mấy thứ như thu nhận đệ tử, phát triển môn phái đều nằm ở bên trong lựa chọn này.

Vương Viễn tiện tay mở nó ra.

Tên tông môn: Thái Nhất Môn

Danh vọng: Tịch Tịch Vô Danh

Chưởng môn: Ngưu Đại Xuân (Ngộ Si)

Tổ sư: Thạch Công

...

Bối cảnh tông môn: Tiên môn của Nhân tộc thời thượng cổ, sau này vì bị bức hại, đã bị phong ấn cùng với Yêu tộc. Hiện giờ dưới sự nỗ lực không ngừng của chưởng môn Ngưu Đại Xuân, cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh mặt trời một lần nữa.

Năm ngọn núi bên trên Bắc Cực Phù Không tiên đảo chính là tiên sơn biểu tượng của Thái Nhất Môn — Ngũ Hành Linh Sơn.

Theo như thông tin giới thiệu, từ thuở khai thiên lập địa, đã từng có thần ma đại chiến ở đây, thần linh hy sinh chặt tay làm núi, dùng kế để trấn áp yêu ma ở đây. Dưới sự vận chuyển của thần lực và yêu lực mạnh nhất, Ngũ Hành Linh Sơn đã xuất hiện linh vận, dựng dục ra sinh linh hai tộc Nhân và Yêu.

Thế nên nơi đây cũng là tổ mạch của Tiên Linh giới, linh căn của ngũ phương bốn cực.

Tu sĩ Cổ Nhân tộc Thái Nhất Môn dựa vào sự khác biệt linh căn ngũ hành của các đệ tử, đã sáng chế ra Đại Đạo Trực Chỉ, pháp môn tu luyện trường sinh bất lão, Ngũ Hành Bát Pháp.

Mà Ngũ Hành Linh Sơn này chính là nơi để tu hành, dựa theo kim mộc thủy hỏa thổ chia ra thành năm đỉnh lần lượt là: Bắc Đẩu, Luân Hồi, Thái Hòa, Tam Dương, Vô Cực.

Sau khi Thái Nhất Môn bị hủy diệt, Ngũ Hành Bát Pháp biến mất không thấy tăm hơi.

Vương Viễn là chưởng môn của Thái Nhất Môn, việc phải làm không chỉ là thu nhận đệ tử, còn phải tìm về các phương pháp tu hành bị lưu lạc ở khắp Tiên Linh giới.

Sau khi nghiên cứu một lúc lựa chọn [Tông môn].

Vương Viễn lập tức cảm thấy mình làm chưởng môn cũng không phải là để hưởng thụ, công việc này cũng không hề dễ làm một chút nào, đã thế lại còn là “công ty trách nhiệm hữu hạn một mình tôi”.

Đương nhiên, điều Vương Viễn lo lắng nhất cũng không phải là vấn đề thu nhận đệ tử, mà là thái độ của bảy tiên môn lớn đối với Thái Nhất Môn. Bên này vừa mới khai tông lập phái, bảy tiên môn lớn đã đánh tới cửa hủy diệt Thái Nhất Môn, chuyện này cũng rất chi là đáng buồn, truyền ra ngoài thì đúng là không biết mất mặt đến mức nào.

“Thạch lão sư, chúng ta khai tông lập phái không cần phải phách lối như vậy chứ, ngươi không sợ bảy tiên môn lớn sẽ gây phiền toái cho chúng ta à.” Vương Viễn vô cùng cẩn thận hỏi.

“Ha ha!”

Thạch Công bèn nói với vẻ ngạo nghễ: “Ta lại sợ bọn họ quá?”

“Nhưng mà ta sợ!” Vương Viễn hoàn toàn cạn lời: “Lão già ngươi xuất quỷ nhập thần, nói chạy là chạy, còn ta thì phải làm sao bây giờ? Tuyệt Tình Cốc và Thái Nhất Môn này đều là của ta... Hòa thượng chạy được nhưng miếu làm sao chạy được?”

“Yên tâm!”

Thạch Công nói: “Chỉ cần có ta ở đây, đừng nói là tổ sư và trưởng lão của bảy tiên môn lớn, cho dù là Yêu tộc ở Đông Hải cũng không dám tới gần Thái Nhất Môn nửa bước, cùng lắm thì là người chơi tới gây phiền toái cho ngươi mà thôi, ngươi sẽ không sợ cả người chơi đấy chứ.”

“Thật không? Nếu vậy thì ta yên tâm rồi!” Nghe xong lời Thạch Công nói, bấy giờ Vương Viễn mới thở phào nhẹ nhõm.

Nói thật thì Vương Viễn cũng không sợ người chơi cho lắm. Dựa vào bản lĩnh của hắn, hơn nữa còn có đại trận hộ đảo của Thái Nhất Môn, người chơi có tới thì cũng không làm gì được hắn, sợ là sợ những NPC cao cấp của môn phái sẽ đi ra rồi ỷ lớn hiếp nhỏ.

Chẳng qua dựa theo lời Thạch Công nói, hệ thống cũng không vô liêm sỉ đến mức ấy, ít nhất vẫn giữ lại điểm mấu chốt.

...

Sáng lập tông môn xong, tiếp theo chính là sửa chữa cơ sở hạ tầng cơ bản của môn phái.

Cảnh tượng Tuyệt Tình Cốc vốn là Công Tôn Chỉ bố trí dựa theo môn phái.

Lúc này bị đặt ở di chỉ Thái Nhất Môn, gần như toàn bộ những thứ mà một tiên môn nên có thì đều có cả, nếu không có thì cũng có thể tìm được ở trên đảo này, cơ sở thiết bị cực kỳ hoàn thiện.

Có pháp lực của Thạch Công, lại có ba người Vương Viễn hỗ trợ, rất nhanh Tuyệt Tình Cốc đã được cải tạo trở thành Tiên Sơn Phủ Địa chính thức.

Nam Viện Đại Vương phủ trở thành nơi ở của môn phái, sơn trang Thủy Tiên thì biến thành nơi ở của chưởng môn.

Phòng luyện đan, luyện khí phường, phù trác, … mấy cơ sở hạ tầng cần có thì đều có cả.

Sau khi bố trí xong tất cả mọi thứ, Thạch Công phi thân đi tới Linh Trì của tông môn, sau đó vô cùng cẩn thận lấy ra một viên tiên thảo từ trong lồng ngực, rồi vô cùng cẩn thận trồng nó xuống, thậm chí còn bày ra một pháp trận, ngay cả chưởng môn như Vương Viễn cũng không thể lại gần tiên thảo này.

“Đó là gì vậy?”

Thấy Thạch Công đột nhiên trở nên nghiêm túc, cẩn thận như vậy, Vương Viễn tò mò cực kỳ, hắn bèn dùng thuật dò xét với cây tiên thảo kia.

Một hàng thông tin xuất hiện ở trước mắt Vương Viễn.

[Giáng Châu Tiên Thảo]

Phân loại: Nguyên liệu

Phẩm giai: Không biết

Giới thiệu: Một gốc cây tiên thảo bình thường, có vẻ như đã xuất hiện linh thức.

“? ?? ?”

Vương Viễn càng cảm thấy kỳ lạ, không một ai có thể rõ ràng hơn Vương Viễn Thạch Công coi trọng đồ trong lồng ngực mình như thế nào. Mấy thứ trong truyền thuyết như Bàn Đào Kim Đan đều xuất hiện theo lô ở trên tay Thạch Công, thái độ của lão cũng vô cùng tùy ý, vì sao lúc này lại có thái độ cẩn thận với một cây tiên thảo bình thường như vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!