Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên cũng vô cùng buồn bực.
Hai người này cũng không biết trong lồng ngực của Thạch Công có thứ gì, nhưng bọn họ một người luyện khí, một người luyện dược, có thể nói rất hiểu biết về các loại nguyên vật liệu.
Tuy rằng Giáng Châu Tiên Thảo có một chữ Tiên, nhưng ở Tiên Linh giới – nơi nào cũng có rất nhiều đồ quý hiếm, nó lại là một loại nguyên liệu rất bình thường, bình thường đều dùng để luyện chế thứ đơn giản nhất là Hồi Khí Đan, đan dược tốt hơn một chút cũng không dùng đến nó, có thể nói là không có chút hữu ích nào.
Thạch Công tiện tay lấy ra một món pháp bảo kém cỏi nhất cũng là Linh Bảo, vậy mà tại sao lại giữ một cây tiên thảo vô dụng như vậy chứ? Mà nhìn dáng vẻ của lão, có vẻ còn coi nó là đồ quý, chẳng lẽ lão già này có sở thích đặc biệt?
“Hóa ra lão nhân gia ngài lại có sở thích đặc biệt như vậy.” Đinh Lão Tiên lấy ra từ trong lồng ngực một bó [Giáng Châu Tiên Thảo] đưa tới trước mặt Thạch Công, nói: “Ta có rất nhiều, lão nhân gia ngài có Tiên Khí gì không, ta đổi với ngài.”
“...”
Thạch Công liếc nhìn Đinh Lão Tiên, sau đó thản nhiên nói: “Ngươi coi ta là tên ngốc à?”
“Ta? ?! !” Đinh Lão Tiên ngạc nhiên.
“Hừ!”
Thạch Công cũng không tiếp tục để ý tới Đinh Lão Tiên, mà quay mặt nói với Độc Cô Tiểu Linh và Vương Viễn: “Nhân quả trên người nha đầu ngươi quá nhiều, sớm muộn gì cũng sẽ bị nó hại. Giúp ta làm một việc, ta sẽ tìm người rửa sạch nhân quả trên người các ngươi.”
[Hệ thống nhắc nhở: Bạn kích hoạt nhiệm vụ ẩn sư môn - Hải Ngoại Kỳ Thạch, cấp bậc nhiệm vụ: Kinh Thế Hãi Tục. Có nhận hay không?]
Thạch Công vừa mới dứt lời, Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh lập tức nhận được nhắc nhở của hệ thống.
“Nhận!”
Hai người không thèm nghĩ ngợi, trực tiếp nhấn vào nút xác định.
Đùa hả, sở dĩ hai người làm mấy con trò con bò với Thạch Công chính là vì muốn lão hỗ trợ - giao nhiệm vụ rửa sạch nhân quả trên người, lúc này cuối cùng cũng kích hoạt được nhiệm vụ, đương nhiên bọn họ sẽ không từ chối.
“Có chuyện gì thì ngươi cứ nói thẳng ra đi!”
Vương Viễn nói: “Chỉ cần ta có thể làm được, ta chắc chắn sẽ phấn đấu quên mình.”
“Cũng không phải chuyện lớn gì.”
Thạch Công liếc nhìn phương Đông phía đằng xa, thản nhiên nói: “Hiện giờ Thái Nhất Môn ta còn thiếu một vật Tiên Thiên làm chí bảo trấn phái. Bên bờ Đông Hải có một viên Thánh Thạch, nó có mối quan hệ chặt chẽ với vi sư, hai người các ngươi mau mang thứ này trở về.”
Hệ thống nhắc nhở: Bạn nhận nhiệm vụ ẩn sư môn - Hải Ngoại Kỳ Thạch.
Cấp bậc nhiệm vụ: Kinh Thế Hãi Tục
Nội dung nhiệm vụ: Đi tới bên bờ Đông Hải, lấy được Thánh Thạch Tiên Thiên 0/1
Phần thưởng nhiệm vụ: Rửa sạch nhân quả.
Bối cảnh nhiệm vụ: Lúc hỗn độn còn chưa phân, trời đất chìm trong mịt mù, Thánh Thạch chính là thứ tồn tại cùng với trời đất từ thuở hồng hoang, có tác dụng tối cao.
“Thứ này...”
Nhìn thấy phần giới thiệu nhiệm vụ, hai người Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh hoàn toàn gục ngã.
Nhiệm vụ tìm đồ... Vậy mà lại là nhiệm vụ tìm đồ, nó chính là loại nhiệm vụ đáng ghê tởm nhất trong số tất cả các loại nhiệm vụ.
Lúc trước mọi người ở Phàm Gian giới, thế giới rất nhỏ, NPC cũng nhiều, tìm đồ hay tìm người đã đủ khiến người chơi hộc máu. Lúc này bọn họ còn đang ở Tiên Linh giới, hơi tí là xa hàng vạn dặm, trong phạm vi ngàn dặm cũng không có dân cư, bên bờ Đông Hải cũng có ba bờ biển lớn, không những thế còn có vô số đảo nhỏ, hẻo lánh ít dấu chân người.
Tìm một tảng đá ở một nơi hoang vu như vậy, câu nói mò kim đáy biển cũng chưa chắc đã đủ để hình dung.
“Sư phụ, ngươi còn nhiệm vụ nào khác không?” Vương Viễn mặt ủ mày ê nói: “Ví dụ như ngươi có kẻ thù nào không, ta đi giết kẻ đó giúp ngươi!”
So với việc tốn công tốn sức đi tìm một tảng đá, Vương Viễn thà cầm đao kiếm lên đánh nhau với một con BOSS còn hơn. Cho dù con BOSS đó có là đối thủ một mất một còn của vị cao thủ giống như Thạch Công thì cũng không sao cả.
“Đừng coi trọng bản thân quá!” Thạch Công cười nói: “Trong thiên hạ này, người dám làm kẻ thù của vi sư cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Có thể trở thành kẻ thù của vi sư, chỉ bằng ngươi cũng không xứng liếc kẻ đó một cái, ngay cả những kẻ bị vi sư bắt nạt, một bàn tay của bọn họ cũng có thể nghiền nát ngươi, ngươi vẫn nên đi làm mấy việc nằm trong khả năng của mình đi.”
“Con mẹ nó...” Vương Viễn hoàn toàn cạn lời. Được đấy, đã khoác lác lại còn không quên đạp người khác một đạp, đúng là lão già không biết xấu hổ.
Đương nhiên, cho dù trong lòng Vương Viễn vô cùng khó chịu, nhưng ngoài miệng hắn cũng không dám đắc tội với Thạch Công, chỉ có thể nói: “Đông Hải rộng mênh mông, ngươi kêu ta đi tìm một tảng đá, chi bằng kêu ta đi chết cho rồi.”
“Ha ha yên tâm!” Thạch Công cười nói: “Vi sư sao lại để ngươi làm mấy việc như mò kim đáy biển chứ. Thánh Thạch kia chính là Thánh Vật hiện giờ của Yêu tộc, được bảo vệ ở Thánh Địa Yêu tộc. Ngươi chỉ cần tới Thánh Địa Yêu tộc, nhân lúc bọn họ không chú ý, lấy nó về là được.”
“Hóa ra lại đơn giản như vậy.”
Nghe xong lời Thạch Công nói, đầu tiên Vương Viễn cảm thấy rất vui vẻ, sau đó lại hơi sửng sốt, cuối cùng là nói với vẻ kinh hãi: “Gì cơ? Thánh Vật của Yêu tộc? Còn ở Thánh Địa Yêu tộc?”
Trời má, lão già Thạch Công này đúng là một vị sư phụ tốt đức cao vọng trọng.
Thánh Thạch này không phải đi tìm đúng là đã giảm bớt được rất nhiều phiền toái, nhưng Yêu tộc cũng không phải ăn chay... Tới Thánh Địa của người ta rồi trộm Thánh Vật của người ta, Vương Viễn không nhịn được mà nắm chặt tay, suýt chút nữa đã vung một quyền về phía sư phụ “kính yêu” của mình.
“Thạch tiền bối, đây không phải là làm khó chúng ta sao?” Độc Cô Tiểu Linh nói: “Đông Hải là lãnh địa của Yêu tộc, dựa vào tu vi của chúng ta thì sao có thể là đối thủ của bọn chúng chứ?”
“Con nhóc này đúng là không có đầu óc.” Thạch Công chỉ vào trán của Độc Cô Tiểu Linh, nói: “Ta kêu ngươi đi lấy đồ chứ không phải kêu ngươi đi tàn sát Yêu tộc.”
“Ý của ngài là trộm?” Độc Cô Tiểu Linh có chút đăm chiêu.
“Xem ra ngươi cũng không quá ngốc.” Thạch Công vô cùng vui mừng.